Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Đừng hỏi vì sao anh yêu em

2020-12-25 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm, Sand

Bạn thân mến! Vì sao anh yêu em là câu hỏi vô nghĩa nhất. Yêu thì đâu cần lý do bởi vì người mình yêu là lý do lớn nhất rồi. Yêu em vì chỉ biết đó là em. Yêu em nên trái tim mới cố chấp đến như vậy. Trong Blog Radio tuần này, mời bạn lắng nghe:

Truyện ngắn: Hẹn em ở Verona (Alexandra Nguyễn)

1. Em không đẹp như các cô bạn gái trước đây của tôi. Em cũng không dịu dàng và nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến như họ. Em còn có một nhóc con đã ba tuổi, thằng bé dễ thương, kháu khỉnh và có đôi mắt buồn giống hệt mẹ. Em như một bông hoa dại cô độc, từng cánh hoa đơn trắng muốt, nhụy hoa vàng mềm mại, thân dài mảnh mai với những chiếc lá thanh mảnh, run rẩy nở trong gió nhưng không bao giờ cong gãy. Còn tôi, với đôi tay luôn được bao bọc trong lồng kính, lại tùy tiện ngắt hoa, không biết rằng trên đó có gai, cũng không hề biết rằng nó sẽ làm cho trái tim mình ứa máu. Đã hơn một lần tôi thổ lộ lòng mình với em nhưng đều nhận được ánh mắt lạnh lùng và lời từ chối phũ phàng:

- Anh thật lòng yêu tôi hay thương hại tôi? Tôi là một người phụ nữ đã mất chồng và còn có một đứa con. Đừng biến tôi thành quân cờ tiếp theo trong cuộc phiêu lưu tình ái của anh nữa. Làm ơn hãy để cho tôi yên!

- Có thể em không tin lời anh nói nhưng em phải tin vào ánh mắt của anh chứ!

- Tôi chỉ muốn sống bình an để nuôi con cho hết quãng đời còn lại mà cũng khó lắm sao? Đừng làm phiền tôi nữa!

Dù phải nghe toàn những lời nói phũ phàng từ em, tôi vẫn không thôi hy vọng được nghe giọng nói đó từng giây từng phút. Có một bộ phim mà nhân vật chính đang yêu nói rằng: “Tình yêu giống như một căn bệnh tâm thần, bỗng dưng muốn khóc, bỗng dưng lại cười, có lúc lại ngẩn ngơ, có lúc lại hoang tưởng”. Tự dưng tôi lại thèm muốn được sống trong thế giới hoang tưởng ấy.

blogradio_dunghoivisaoanhyeuem

Tôi yêu em chứ không phải thương hại em, cũng không phải coi em như một trò đùa. Tôi đã yêu ngay từ lần đầu tiên gặp em, trước khi được biết về những bão tố mà em từng trải qua. Là giảng viên mẫu mực của một trường Đại học, xinh đẹp và nết na, em được rất nhiều chàng trai có tiền tài để ý và ngỏ lời. Nhưng cuối cùng em lại chọn một người có tính cách khép kín và tham vọng. Anh ta cũng rất yêu em, nhưng vì lí do công việc nên thường xuyên phải đi tác nghiệp nước ngoài. Sống một mình không thể tránh khỏi những cám dỗ. Trong một lần không làm chủ được mình, anh ta đã phản bội em. Nhưng không may đã bị nhiễm căn bệnh thế kỷ: HIV/AIDS. Biết mình mắc bệnh, người đàn ông đó suy sụp và gục ngã. Anh ta không dám đối mặt với vợ và con nên quyết định đấu tranh với bệnh tật cho đến hơi thở cuối cùng ở nước ngoài.

Khi nhận được đơn ly hôn của chồng từ luật sư, em thực sự bàng hoàng. Em đang là người vợ, người mẹ hạnh phúc nhất trên đời bỗng trở thành kẻ mất mát và thua cuộc: chồng em đã có người phụ nữ khác, anh ta sẽ không bao giờ trở về với em nữa. Một thời gian ngắn sau, chồng em ra đi sớm bởi sự cô độc và buông xuôi nơi đất khách quê người. Chỉ khi đó, em mới biết về căn bệnh mà chồng cũ của mình phải gánh chịu. Sau cơn bão, em vẫn kiên cường, vẫn mạnh mẽ để nuôi dạy thật tốt con nhỏ, một mình gánh vác hai trọng trách lớn lao: làm mẹ và làm cha. Em vẫn luôn cười và thân thiện với mọi người, nhưng tất cả chỉ để bao che cho một trái tim rớm máu và cô độc. Em đau khổ. Thực sự rất đau khổ. Đã một thời gian trôi qua nhưng không một người đàn ông nào có thể xoa dịu những vết thương lòng của em vì họ càng tiến gần thì em càng đẩy họ ra xa hơn.

Nhưng tôi tự tin là mình sẽ làm cho nụ cười nở trên môi em một lân nữa. Quãng đời còn lại của mình tôi sẽ làm cho em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất mà em luôn khao khát. Chưa một người phụ nữ nào khiến tôi yêu say đắm đến như vậy. Tôi yêu em không phải vì bất cứ lí do vị kỷ nào khác. Tôi yêu em vì em là chính em. Thế là đủ rồi. Đủ cho một tình yêu chân thành và trong sáng.

toi-yeu-em-3

2. Đêm. Màn đêm bao dung mà cô liêu. Chỉ còn mình tôi với chai rượu.

Đêm. Nghe Hồng Nhung hát “Một mình” của Thanh Tùng mà lòng nhớ em khôn nguôi.

“Vắng em còn lại tôi với tôi. Lá khô mùa này lại rơi. Thương em mênh mông chân trời lạ. Bơ vơ chốn xa xôi. Vắng em đời còn ai với ai. Ngất ngây men rượu cay. Đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ. Cô đơn, cùng với tôi về.”

Không còn những tiếng nhạc rock xập xình và inh ỏi trong quán bar, không còn những tiếng cụng ly leng keng trong những lần đi giao thiệp với đối tác, tôi trở về là chính mình. Lắng đọng và cô đơn. Tôi nghĩ về cuộc đời mình, cuộc đời tuy chưa có nhiều trải nghiệm nhưng có không ít những thăng trầm.

Lúc còn nhỏ, nhà tôi rất nghèo. Nhưng bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ, tài năng kinh doanh thiên phú và thêm một chút may mắn của ông Trời, bố mẹ tôi đã gây dựng nên cơ nghiệp của riêng mình. Không lâu sau, bố tôi mất vì bệnh nặng, một mình mẹ tôi vừa phải chăm lo cho hai đứa con vừa phải cố gắng gìn giữ gia tài mà bố để lại. Tuy không nói ra nhưng trong lòng tôi rất thương mẹ và luôn phấn đấu để trở thành niềm tự hào của bà. Cửa hàng đồ gỗ của gia đình tôi không quá đồ sộ, nhưng kinh doanh là một đấu trường quá khắc nghiệt với một người trẻ như tôi. Áp lực công việc đè lên tôi ngày một lớn hơn. Tôi dần trở thành một kẻ lạnh lùng, thận trọng và tâm cơ. Bản chất thực sự của tôi là gì, tôi cũng chẳng rõ nữa.

Nhưng dường như tôi đã mất quên mất lối về cuộc sống trước đây của mình khi nụ cười ấy xuất hiện. Nụ cười của em lãnh đạm mà ấm áp tựa nắng thu, ánh mắt em cô liêu nhưng dịu dàng như dòng sống trong thi ca của các nhà thơ trữ tình. Em đã mang trái tim của tôi đi ngay từ lần đầu tiên hai chúng tôi gặp nhau. Verona  – thành phố của tình yêu – nơi mà con tim tôi đã rung động, dấy lên những xúc cảm mãnh liệt nhất về tình yêu. Tôi không bao giờ quên được thời khắc đó, thời khắc mà em đứng bên dưới ban công nhà nàng Juliet, đôi mi long lanh giọt nước mắt chưa kịp rơi và không quên để lại một nụ cười thánh thiện và bí ẩn. Tôi cá là nụ cười đó đẹp không thua kém gì nụ cười của nàng Monalisa mà Leonardo Da Vinci đã vẽ một chút nào. Vì đó là nụ cười phương Đông – nụ cười Việt Nam!

toi-yeu-em-2

William Shakespeare đã từng nói rằng: “Không có thế giới nếu không có những bức tường Verona. Thiên đường là ở đây, nơi Juliet sống!”. Lý lẽ thật giản đơn. Bởi vì tình yêu là nguyên liệu cơ bản nhất để xây dựng nên tất cả. Bảy thế kỷ trước, ở Verona, trên ban công phòng nàng Juliet đã diễn ra lời thề thốt với ánh trăng nổi tiếng của Romeo trong một đêm leo cửa sổ vào phòng nàng. Bảy thế kỷ sau, ngay bên dưới ban công huyền thoại đó, có một chàng trai đã tự tạc những dòng chữ yêu thương nhất với người con gái phía đối diện vào trái tim mình. Vượt qua những giới hạn của không gian và thời gian, vượt trên ranh giới của sự thật và truyền thuyết, ngôi nhà của Juliet – biểu tượng toàn cầu cho một tình yêu vĩnh cửu – vẫn đứng đó, đón hàng triệu triệu người đến thăm và cầu nguyện cho một tình yêu của riêng mình. Trong đó có tôi, và có thể… cả em nữa…

Shakespeare đã đúng. Thiên đường là ở Verona. Và em là thiên đường trong giấc mơ của tôi. Chưa bao giờ tôi gặp một người con gái nào giản dị mà đẹp như vậy. Chẳng trách đứng trước em, tôi giống như một thằng khờ, bỗng trở nên cứng họng trong vài giây.

***

- Hey! Sao thẫn thờ thế? Thất tình à?

Nguyên – thằng bạn chí cốt của tôi – một thằng giảng viên Đại học nhưng chẳng phải là một tay vừa. Cũng máu kinh doanh, cũng mê cá độ bóng đá và cũng độc thân như tôi. Chính Nguyên cũng là cầu nối để tôi gặp lại em một lần nữa, giúp tôi đến gần em hơn và hiện thực hóa những hy vọng tưởng như bong bóng xà phòng của tôi.

- Ừ!

- Nhớ Di à?

- Ừ!

- Nam này, tôi không biết cậu nghĩ gì nhưng lau khô những giọt lệ của một góa phụ là một trong những điều nguy hiểm nhât đối với người đàn ông. Cuộc tình này sẽ không đơn giản và dễ dàng. Di cũng không hề giống như những cô bạn gái trước đây của cậu, cô ấy là người phụ nữ mực thước nhất trường tôi và đã từng chịu đựng quá nhiều nỗi đau. Tuy rằng đã có một đời chồng và một đứa con, nhưng so với cậu, Di còn rất trẻ, không chỉ về tuổi tác mà còn về trải nghiệm cuộc đời. Cậu là người lăn lộn xã hội nhiều năm, hơn nữa lại tôn thờ lối sống phóng khoáng phương Tây, Di không tin tưởng cậu cũng là một điều dễ đoán. Nhưng nếu đến được với nhau, cả hai sẽ là một bản nhạc thú vị đấy!

Dẫu biết rằng Nguyên là người hiểu tôi nhất trên đời này, nhưng khi nghe những lời nói đó của cậu bạn, trong lòng tôi đầy cảm kích. Cuộc sống sẽ thế nào nếu không có một người bạn để sẻ chia, để giãi bày? Nghĩ lại, bỗng dưng thấy bản thân thật may mắn.

- Nguyên, chưa một người phụ nữ nào khiến tôi đau khổ như thế này. Vướng vào lưới tình với Di, tôi không biết là may mắn hay là bất hạnh nữa. Nhưng tôi yêu Di thật lòng và sẽ không bao giờ từ bỏ. Di sẽ là của tôi… vào một ngày không xa! Tôi sẽ chờ…

- Nam, Cổ Long có viết: “Đợi chờ là một thứ hành hạ, nhất là chờ đợi mà không biết chừng nào mới kết thúc”…

toi-yeu-em-1

***

Tích tắc. Tích tắc…

Tiếng kim đồng hồ kêu ghê rợn giữa màn đêm lạnh lẽo.

Tỉnh dậy. Cơn đau đầu kéo đến. Có lẽ bây giờ là nửa đêm. Tôi ghét ngủ dưới ánh đèn nhạt và cũng sợ tiếng kim đồng hồ kêu giữa đêm tối. Đây đâu phải nhà của tôi. Chuyện gì xảy ra vậy? Tôi đang ở đâu thế này?

Leng keng. Hình như tôi vừa xô phải một vật bằng thủy tinh.

- Hầu hết những kẻ say rượu đều tỉnh dậy vào buổi sáng muộn. Còn anh thì tỉnh thức vào giữa đêm. Con người anh thật kì lạ!

Một giọng nói lãnh đạm và dịu dàng vang lên. Không nhầm chứ, là em ư? Ánh sáng của đèn điện khiến tôi chói mắt. Nhưng nó giúp tôi nhìn rõ khuôn mặt em lúc đó, trầm tĩnh như một đầm nước xanh biếc, tưởng như có thể nhìn xuyên thấu nhưng lại không sao có thể nhìn thấy được đáy. Hai chúng tôi đang ngồi đối diện trên bộ sofa trong nhà em. Thật điên rồ! Mọi chuyện dường như đang vượt xa ngoài tầm kiểm soát của tôi.

- Vì anh ghét ánh sáng của đèn ngủ và tiếng kêu kinh khủng của mấy cái kim đồng hồ. Nhưng tại sao anh lại ở nhà em? Anh nhớ rõ ràng là mình đang uống rượu cùng Nguyên ở nhà mà.

- 10 giờ tối, trời mưa không ngớt. Anh đứng trước cửa nhà tôi kêu gào. Anh say mèm và ướt nhẹp. Tôi gọi Nguyên đến đón anh về nhưng mẹ Nguyên nói rằng anh ấy cũng say rượu và đã ngủ rồi. Lúc đó anh còn cảm nữa nên tôi bất đắc dĩ phải dìu anh vào nhà và để anh ngủ trên ghế sofa.

Ôi trời, tôi đã say đến mức như vậy sao? Là say rượu hay say tình, tôi cũng chẳng rõ.

- Cám ơn em vì đã quan tâm anh.

- Không cần đâu! Tôi vốn dĩ không phải là kẻ bụng dạ hẹp hòi, thấy người gặp nạn mà không dang tay ra cứu. Bây giờ anh đã ổn, có thể về được rồi.

Em lặng lẽ bước đi. Mỗi bước đi của em khiến trái tim tôi đau nhói. Tôi đã quá mệt mỏi. Những lời hứa hẹn với Nguyên vài giờ trước bỗng biến mất khỏi tâm trí tôi. Tấm chân tình của tôi, em không nhìn ra hay cố tình không nhìn ra? Dù tôi có cố gắng bao nhiêu thì em vẫn lạnh nhạt với tôi. Cảm giác như Di đang dần vô cảm trước cuộc đời.

toi-yeu-em-4

- Nghe một bản nhạc hay, em có cảm động không? Đã bao lâu rồi, em chưa hưởng thụ những điều đơn giản mà đẹp đẽ của cuộc sống này? Lúc em buồn, em có kêu khóc điên cuồng không?  Lúc em vui, em có cười thật sảng khoái không?  Giây phút đó… giây phút mà em ngoảnh lại nhìn đôi vợ chồng và đứa con cười hạnh phúc trong công viên, anh thực sự muốn ôm lấy em. Muốn hỏi bao năm nay em đã sống như thế nào? Nhìn thấy em đau khổ, anh cũng đau khổ cùng em. Nhìn em khóc, anh cũng khóc cùng em. Chỉ cần em vui, anh cũng cảm thấy mình thực sự đang sống.

- …

- Di, dù là người biết nói dối nhất, con mắt cũng không biết nói dối. Anh chỉ biết nói với em câu đó thôi. Bây giờ anh sẽ về và không bao giờ làm phiền cuộc sống của em và con nữa.

“Gọi tên anh đi em!”, tôi thầm nghĩ. Nhưng tất cả những điều đó chỉ xuất hiện trong dòng suy tưởng vẩn vơ của tôi. Khoác cái áo vest lên vai, tôi lang thang trên con đường về nhà. Đã quá xa rồi để nghe thấy giọng nói của em. Quãng đường về nhà sao dài quá, bóng tôi lặng lẽ và cô đơn. Đêm tĩnh mịch, lòng tôi đau khổ và rối bời. Bây giờ tôi mới thấy thấm thía những lời cảnh cáo của Nguyên. Trái tim em đã trở thành băng giá, một thằng phóng túng như tôi làm sao có thể khiến nó trở nên ấm nóng được.

Trong đêm thanh vắng, có tiếng Radio ở đâu đó vang lên khúc hát ngọt ngào của bài Khúc mùa thu – một tuyệt tác của cố nghệ sĩ Lê Dung. Một nhạc phẩm bất hủ được phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Hồng Thanh Quang:

...Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc. Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em. Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc. Còn điều chi em mải miết đi tìm?...

Phải rồi, Di. Có lẽ anh phải dành cả cuộc đời này để tìm đáp án cho câu hỏi này. Một câu hỏi quá khó đối với anh... “Còn điều chi em mải miết đi tìm?”.

Vậy là mọi chuyện đã kết thúc. Có lẽ tôi không nên trở lại Verona thêm một lần nào nữa.

toi-quen-em

3. Một năm sau.

Đã một năm không gặp nhưng dàn hoa giấy nhà em vẫn như xưa. Vẫn giản đơn, mộc mạc nhưng kiêu sa, thuần khiết khiến cho con tim tôi không khỏi xốn xang và đau đớn. Dưới ánh trăng huyền ảo, dàn hoa giấy đang đung đưa trước gió tựa hồ như tóc em bay, nhẹ nhàng và thoang thoảng mùi hương. Một năm trôi qua, tôi chỉ biết có công việc và khi màn đêm buông xuống là những nỗi nhớ về em. Đã một năm rồi đó, tôi không thể quên được em. Tôi nhớ em, tôi yêu em. Một năm rồi, tôi chỉ biết đứng từ xa và dõi theo từng bước chân của em. Di rất đẹp, dịu dàng, mong manh nhưng cũng rất lạnh lùng và cương quyết. Bản thân là một đấng nam nhi nhưng tôi luôn bất lực và kiệt sức khi đối diện với nỗi cô đơn. Còn Di – một người phụ nữ yếu đuối – cô ấy sẽ làm cách nào để đối mặt và vượt qua? Tại sao ông trời lại bắt em chịu đựng nhiều như vậy? Tại sao em không cả có được hạnh phúc nhỏ nhoi nhất mà những người phụ nữ khác có? Tại sao...?

Di, là em sao...?

Tôi vội vàng chạy thật xa em. Để em không bao giờ thấy tôi nữa.

- Nam, đừng đi.

Di đuổi theo tôi và khóc. Nước mắt của em... Em đang khóc vì tôi sao?

Tôi không thể làm chủ được mình mà chạy lại ôm em thật chặt. Di đang khóc vì tôi. Tôi đã thề không để em khóc.

- Di, anh xin em đừng khóc. Em khóc, anh sẽ không bao giờ quay lưng được nữa. Nước mắt em đã trói buộc đôi chân của anh rồi.

- Tại sao lại quay đi như vậy? Không phải anh luôn muốn đến bên em sao?

- Di, một năm trôi qua rồi. Bây giờ, anh chỉ là một kẻ trắng tay. Anh không đủ tư cách và cũng không xứng đáng ở bên một đóa hoa đẹp như em. Không yêu anh, không chấp nhận anh là sự lựa chọn đúng đắn của em. Anh xin lỗi khi đã yêu em, đã theo đuổi em, đã làm em vướng bận.

- Nam, em chưa từng nói em yêu anh, nhưng cũng chưa bao giờ nói em không yêu anh.

- Đừng nói yêu anh. Vì em sẽ không bao giờ yêu anh. Nghe anh, bây giờ hãy hứa là em sẽ sống thật tốt. Nếu ai đó nói yêu em thì em phải suy xét thật kỹ lưỡng mới được gật đồng đồng ý. Đừng phó mặc đời mình cho số phận, được không em?

- Em không cần một ai khác, em chỉ cần...

- Phản bội, đau khổ, mất mát, cô độc,... Có những bất hạnh nào mà em chưa từng trải qua. Đời người phụ nữ luôn cần một bờ vai để tựa. Di, em không thể không cần. Chỉ tiếc rằng, anh không thể làm bờ vai vững chắc của em. Anh thất bại...thất bại thực sự rồi.

- Đừng nói nữa, Nam...

- Em còn nhớ Verona không?

- Đó là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Em vẫn còn nhớ dáng vẻ lãng tử của anh lúc đó.

- Đúng rồi, Di. Verona rất đẹp, đẹp như em vậy. Anh tin định mệnh đã cho mình được gặp nhau. Nhưng duyên số vẫn chưa lựa chọn được điểm rơi của nó. Anh yêu em. Đó là tình yêu thuần khiết nhất mà anh có.

- Nam, em sẽ quay lại Verona một lần nữa.

anh-co-danh-roi-nhip-nao-7

Lau nước mắt cho Di và ôm em lần cuối, tôi tạm biệt em để bước tiếp trên con đường của mình. Cuộc đời thật trớ trêu. Khi trái tim người phụ nữ tôi yêu đang dần đón nhận tôi thì tôi lại không dám bước đến bên cô ấy. Đôi khi, trái tim cuồng nhiệt cũng không thể lấp đầy những khoảng trống về vật chất. Một trái tim yêu em tha thiết, một sự nghiệp trở về với con số 0. Biết làm sao để làm em hạnh phúc khi chỉ có tình yêu thôi? Tình yêu thôi, chỉ có tình yêu thôi, chưa đủ. Chưa đủ để có được hạnh phúc.

Verona – một giấc mơ xa vời.

Sáu tháng sau

- Nguyên, cậu thực sự là ân nhân của cả gia đình tôi. Nếu không có số tiền cậu cho mượn trong lúc cửa hàng gặp khó khăn, có lẽ tôi và mẹ đã phải ra đường ở rồi.

- Nam, có chuyện này tôi không biết có nên nói với cậu hay không? Tôi đắn đo cả mấy tháng nay rồi.

- Tôi với cậu còn chuyện gì có thể giấu nhau được sao?

- Cậu còn yêu Di không?

- Nguyên, đừng nhắc đến Di nữa. Tôi không xứng với cô ấy nữa rồi. Có rất nhiều đàn ông yêu cô ấy và có tiền tài hơn tôi.

- Thực ra, trong số tiền tôi cho cậu mượn, chỉ có số ít là tiền của tôi. Còn lại đều là tiền tiết kiệm và tiền bán căn hộ đang ở... của Di. Cô ấy cầu xin tôi không được nói với cậu, nhưng tôi thấy... Nam, chạy đi đâu thế? Trời đang mưa to thế này!

Mưa. Những hạt mưa lạnh ngắt hòa quyện vào nước mắt của tôi. Tôi đang cố gắng chạy hết sức mình. Chạy để đến bên em. Để được ôm em.

- Di đang trong thời gian nghỉ phép. Nghe Di nói thì hình như, hai mẹ con cô ấy đang đi du lịch ở nước ngoài. – Đồng nghiệp của Di ở trường Đại học nói với tôi.

Di, anh yêu em. Nhưng anh chưa hiểu hết về con người em. Một người phụ nữ luôn câm lặng nhưng ẩn chứa trái tim ấm nóng, luôn khao khát yêu thương. Một người phụ nữ chân thành và lương thiện. Tâm hồn của em, sự yêu kiều của em khiến anh không thể ngừng yêu em.

Chẳng có một sự mê hoặc nào mạnh mẽ hơn tình yêu. Ngay cả khi tình yêu đó đang trôi vô định giữa biển cả bao la thì nó vẫn tồn tại. Tình yêu có một sự sống mãnh liệt đến không tưởng. Chỉ cần cả hai cùng cố gắng thì không có giông tố nào là không thể vượt qua. Bởi vì... Bởi vì Audrey Hepburn đã từng nói rằng: “Không có gì là không thể, chính từ IMPOSIBLE đã nói lên rằng I’M POSIBLE”.

Thiên đường là ở Verona. Tôi sẽ trở lại Verona một lần nữa. Để tìm lại tình yêu đích thực của đời mình.

Hẹn em... ở Verona.

Truyện ngắn: Hẹn em ở Verona

Tác giả: Alexandra Nguyễn

Giọng đọc: Sand, Hà Diễm

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cô gái à, em có thật sự đối xử tốt với bản thân mình không?

Cô gái à, em có thật sự đối xử tốt với bản thân mình không?

Bạn có thật sự đang đối xử tốt với bản thân mình không? Có thường hay thức khuya ngủ muộn, có thường online thật khuya chỉ để chờ tin nhắn từ một ai đó. Bạn đừng chờ nữa, họ thật sự đã quên bạn từ lâu rồi, họ bận lắm chẳng có thời gian để nhắn tin cho bạn đâu, đừng có thức khuya ngủ muộn nữa. Mạnh mẽ lên nào bạn ơi.

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu.

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ ai cũng phải có đôi lần vấp ngã. Chỉ là sau khi ngã rồi, có còn muốn đứng dậy đi tiếp nữa hay không.

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

back to top