Hãy phấn đấu hết mình bạn nhé
2023-06-09 08:00
Tác giả:
Huỳnh Phúc Hậu
blogradio.vn - Bản thân ta đã là sự sống, dù ra sao cũng phải không ngừng phát triển, chậm thôi cũng được, nhưng hãy phấn đấu hết sức mình dù chỉ còn một phút để thể hiện, đời ngạo nghễ bởi thấy mình bị vùi dập, ta không thể mãi ngô nghê kệ đời mà đau khổ.
***
Giá mà cảm xúc của ta cũng rõ ràng như khi nếm thử một quả chanh, hạt muối. Giá mà những chuyện đã qua ta cũng dễ dàng xóa bỏ như lớp bụi mờ trên kệ sách. Lúc ấy, những cơn mưa tầm tả giờ tan tầm sẽ gột rửa những con người đang ngày ngày mòn mỏi, vài khoảnh khắc chênh vênh trên đoạn đường về nhà cứ thế càng ngày lại thấm sâu vào lòng dạ của kẻ lữ hành nơi đất khách.
Ngọn đèn đường chớp tắt liên hồi như sự vô định trong mỗi giai đoạn đời người phải trải, ta là ai giữa muôn trùng sự trùng lặp, ta là ai giữa bạt ngàn sự xảo trá, điêu ngoa. Nếu một lần được biết trước tương lai, thật sự bản thân chỉ muốn biết ai là người cùng ta trải qua muôn điều gian khổ, không cần ai gieo rắc những yên bình rồi biến mất tựa màn giông, không cần ai ấm áp như ngọn sáng hừng đông rồi bất ngờ bị che đi bởi màn tuyết dày đặc.
Giá mà sau vài lần vụn vỡ, bản thân sẽ cứng cỏi như chú tôm càng sau đôi ba lần lột vỏ, chịu đau đớn qua tháng ngày rồi can trường trong phần đời còn lại. Có những cơn mưa vỡ òa kéo tràn trề vào mắt người nhưng không hề báo trước, vũ trụ xoay vòng lòng người vì thế cũng chao nghiêng như cánh yến bay lượn, có những thứ đặt chạm tay nhưng vẫn rơi rồi vỡ vụn, có những điều chạm khẽ vô tình nhưng lại chi chít những tổn thương. Nhân gian vốn vô thường, người qua đường chưa bao giờ ngoảnh đầu lại, có lẽ nỗi đau lớn nhất không phải là rời xa, nỗi đau lớn nhất là ta mãi nhìn về những ngày còn kề cạnh.
Muốn hỏi người một câu “liệu sau này, không cạnh nhau ta sẽ thế nào?” chi ít một lần bản thân ngờ vực vị trí của mình trong lòng người ở cạnh, không phải vì lạnh nhạt thờ ơ, không phải vì quá thất vọng sau bao ngày chờ mòn mỏi, không hẳn vì sự mong manh trong chút tình vụng dại mà bản thân sinh nỗi hoài nghi.
Chỉ vì lúc nào cũng lo sợ những yêu thương hôm nay, ngày mai lại trượt xa tay với, bàn tay bé nhỏ không ôm nỗi mối tình to lớn, có níu chặt bao nhiêu lại càng làm vỡ nát bấy nhiêu những điều tưởng chừng mãi mãi. Lúc bão giông ta hy vọng về ngày yên ả, khi hối hả ta muốn mình thảnh thơi, lúc buông lơi bản thân mong chờ điều gì nhiều nhất, có lẽ bản thân mong mỏi được ngả lưng trên những yên bình, xếp gọn những bộn bề vào ngăn chứa một chiều, có lẽ bản thân sẽ không còn trong chờ ai mà tự lấy cánh tay đan vào nhau như kết nối linh hồn và thể xác. Điều tưởng chừng như muôn đời muôn kiếp, hóa ra cũng chỉ đợi hồi kết ở trạm cuối cùng.
Có lúc dặn lòng đừng gỡ bỏ lớp hàng rào bảo vệ với bất kỳ ai, không phải vì bản thân đủ mạnh mẽ để nếm trải những cay đắng ngọt bùi, chỉ sợ khi nói ra tâm trạng người khác cũng bị vây kín nỗi hao gầy của ta ở hiện tại.
Chỉ sợ người thương hại an ủi đôi lời rồi cũng trôi tuột như chiếc lá vàng ươm. Thứ giết ta nhanh nhất là nỗi sợ nơi mình, thứ giằng xéo ta nhất là những những lần suy nghĩ họ nghĩ gì về ta. Thống khổ suy cho cùng cũng chính bản thân ta gầy dựng, giá mà bản thân không thổi bùng những nghĩ suy, có phải tâm trí ta bây giờ cũng nhẹ nhõm hơn đôi phần?
Có những ngày, bản thân lại gượng cười để che đi những nỗi niềm đã một màu u tối. Màu của những hư hao như đang ngày lan rộng trong tâm hồn đã chật kín những ưu tư. Chi chít trong thâm tâm những vết loang màu biết bao trầm tư không đếm xuể, ta khệ nệ mang thứ hỗn độn ấy qua chừng ấy đoạn thanh xuân, rồi một buổi chiều lộng gió nhìn lại ta giật mình nhận ra rằng đã hoài phí bao điều an bình trên đoạn đường đã trảii.
Ai cũng hiểu có những điều tự mình phải cảm nhận, nhưng ai cũng ít nhất một lần mong muốn được vỗ về, che chở. Đi hoài dưới những cơn mưa, người ta mong muốn ai đó từ phía sau cầm ô để che chắn, những lúc bản thân muốn ngã quỵ chỉ mong mỏi có người bên cạnh để mượn bờ vai. Không phải đời vùi dập bản thân, nhưng bản thân thật nhỏ bé giữa giông bão cuộc đời nên đôi khi thấy chơi vơi lạc lõng. Có muốn buông bỏ không? Có, có muốn dừng không? Có. Nhưng cuộc sống có cho phép không? Không. Bản thân ta đã là sự sống, dù ra sao cũng phải không ngừng phát triển, chậm thôi cũng được, nhưng hãy phấn đấu hết sức mình dù chỉ còn một phút để thể hiện, đời ngạo nghễ bởi thấy mình bị vùi dập, ta không thể mãi ngô nghê kệ đời mà đau khổ. Hãy nghĩ về ngày ta muốn nhớ và một sáng bình minh với những điều mình thích, hãy bận rộn hơn nhiều nếu muốn những đoạn trường bi thương thôi khắc khoải mỗi đêm dài lê thê.
© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn
Xem thêm: Thương Một Người Tri Kỷ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.


















