Hãy học cách hiểu mình
2023-05-26 01:25
Tác giả:
Huỳnh Phúc Hậu
blogradio.vn - Thế gian có bao nỗi muộn phiền, ai cũng có những vấn đề riêng mà chỉ mình họ hiểu và vượt qua, không hẳn dễ dàng nhưng người đời liếc ngang lại phàn nàn điều họ gặp phải sao quá chừng đơn giản. Thứ giết chết một nụ cười không phải là đôi dòng bi luỵ, mà là chuyện của bản thân mình phải phụ thuộc vào miệng lưỡi thế gian.
***
Chính là bụi hồng gai đã níu rì chân những kẻ đang chi chít tổn thương, chính là sự sự thờ ơ đã làm vỡ vụn hàng nghìn mảnh gương ghim sâu vào ngày vụn vặt. Bạn biết không bất kể thứ gì cũng có thể làm tổn thương ta nếu bản thân mình cho phép.
Từng nghĩ một mối quan hệ sẽ không đủ quan trọng để thay đổi tâm tính một con người, đã từng nghĩ nếu người rời đi sẽ có người lại bước đến như đã từng. Đúng. Người mới bước tới nhưng vừa khéo chỉ xem mình là trạm dừng chân không có gì cần vướng bận, thoáng chốc mơ hồ ta giam cầm mình vào ngục tù của bao bộn bề chuyện đôi lứa, muốn thoát ra nhưng sợ một lần nữa biến thành hung thủ sát hại chính bản thân nên thôi đành cô lập tâm can trong vỏ bọc của kẻ can trường. Ai nhìn vào cũng bảo sao gai góc, sao mạnh mẽ thế thì ai dám yêu nhưng có mấy ai hiểu, chính thứ gọi là tình yêu đã khiến bản thân ta thay đổi ít nhiều. Ngày xưa vốn thích màu trắng nhưng tâm can u uất lại buộc chuyển sang đen, ngày xưa vốn tính ồn ào nhưng quá đỗi muộn phiền nên tìm về miền tĩnh lặng.
Ta gồng mình biến thành ngọn xương rồng hoang dại chỉ mong cứu rỗi tâm hồn đang thiếu thốn đủ trăm bề, tạo cho mình một vỏ bọc không cần ai để trưng ra sự kiêu hãnh cuối cùng trong những trường hợp thật xấu hổ không muốn ai nhìn thấy, nhưng ngọn ngành mọi sự gượng ép ta tạo vừa hay lại khiến bản thân trở nên lạnh lùng trong mắt của mọi người xung quanh.
Tự hỏi có phải tận sâu trong thâm tâm muốn được vỗ về, an ủi, muốn được che chở vỗ về nhiều hơn chứ không phải như nam châm vĩnh cửu đảo cực khiến mọi thứ chưa kịp đến gần đã bị đẩy ra xa. Ta chỉ là những chú cá vùng vẫy giữa những tòa nhà chọc trời kiêu sa trên phố xá, cá xem đại dương là nhà còn ta, thiếu chút tình thương thì nhà cũng thành nơi xa lạ.
Sóng thôi xô bờ không có nghĩa sóng ngưng nhớ, bờ không tiến về sóng không có nghĩa bờ vô tâm. Có những chuyện tận mắt thấy, tai nghe nhưng tỏ tường nguồn cơn thì bấy nhiêu chưa đủ, ta chưa từng đặt mình vào vị trí của người kia thì sao dám đinh ninh thứ cảm xúc ai kia đối đãi với mình là quá vô tình, lạnh nhạt.
Ta quen thói nuông chiều nên vắng nhau vài phút lại đòi dăm ba tin nhắn, cuộc gọi, nhưng thật tình nếu đã vì nhau thì dù mỗi năm gặp nhau một lần như Chức Nữ - chàng Ngưu tìm thấy nhau giữa muôn trùng gian khổ cũng đủ an ủi cõi lòng vốn ương ngạnh đến đâu.
Ngày nắng hay ngày mưa cũng không làm lòng hóa bão giông bằng một câu nói rời đi của người vào sương sớm. Chọn cách vùi đầu trong chăn vì không muốn người thấy ta tiều tuỵ trong những lần dằn vặt, định nắm lấy cánh tay người nhưng khoảng không giữa nhau đã vô tận từ bao giờ nên đành buông lơi phó mặc cho sự trống vắng bao trùm cả tâm hồn và thân thể.
Héo mòn là từ ngữ diễn tả thực tế nhất một cây hồng leo đã thôi vươn mình theo ánh nắng, muốn kiêu sa bên hiên nhà chứ không nghĩ mình có thể cứng cỏi để làm tường rào trước cổng, muốn làm rực rỡ một khung hình chứ không phải chút nét thừa người vội xóa khi xem qua.
Thế gian có bao nỗi muộn phiền, ai cũng có những vấn đề riêng mà chỉ mình họ hiểu và vượt qua, không hẳn dễ dàng nhưng người đời liếc ngang lại phàn nàn điều họ gặp phải sao quá chừng đơn giản. Thứ giết chết một nụ cười không phải là đôi dòng bi luỵ, mà là chuyện của bản thân mình phải phụ thuộc vào miệng lưỡi thế gian.
Lòng bàn tay dù có cố cách mấy cũng không thể cho ai vay mượn, phàm chuyện trong lòng mình đừng cố giải thích vì chẳng ai sống thay ai dù chỉ một ngày. Chuyện qua tai cứ để qua tai, chuyện ai nấy tỏ bày thì có phải thế gian đang từng ngày tốt đẹp?
© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn
Xem thêm: Bỏ Lại Nỗi Đau Trên Cát
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
















