Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi thương em và nhớ em nhiều quá!

2023-05-25 01:30

Tác giả: Sirimiri


blogradio.vn - Tôi nhớ em quá. Tôi đến Việt Nam rồi, đến vùng đất em yêu thương rồi. Lời hứa năm đó tôi vẫn nhớ, em muốn du ngoạn thế gian cùng tôi mà nhỉ? Tiếp theo chúng ta đến đâu đây?

***

Tôi gặp em, người con gái tôi yêu, người tôi dành cả đời để thương nhớ trong một chiều thu nơi góc phố Paris. Chiều hôm đó, như mọi ngày, tôi cầm theo chiếc máy ảnh thân quen rong ruổi khắp phố phường Paris để lưu lại những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất nơi đây. 

Em vô tình lọt vào khung hình của tôi. Em đẹp lắm, vẻ đẹp đậm chất Á Đông. Dáng em cao, gầy, da em trắng, mái tóc em đen óng xõa dài bay trong gió. Đôi mắt em long lanh sâu thẳm như đại dương, sống mũi em cao mềm, nụ cười em xinh đẹp ấm áp như ánh chiều hoàng hôn. 

Em mặc chiếc áo phông trắng cùng chiếc quần màu nâu đất, em đeo đôi giày đế bằng màu trắng và khoác bên ngoài chiếc áo măng tô cùng màu với quần của em. Tôi như đắm chìm vào người con gái đang đứng trên cầu ngắm ánh hoàng hôn ấy. Rồi em quay lại phía tôi, em nhìn tôi ngạc nhiên rồi thoáng chút có ý cười khi thấy tôi ngây ngốc nhìn em. Tôi ngại quá vội cầm máy ảnh quay đi nơi khác. Em nhẹ nhàng từng bước tiến về phía tôi, em chào hỏi rồi làm quen với tôi, chúng tôi cứ vậy mà quen biết. Em là du học sinh người Việt Nam, một đất nước nằm ở khu vực Đông Nam Á.

chúng tôi dần trở nên thân thiết, mỗi buổi cuối tuần tôi sẽ cùng em dạo bước trên những góc phố quen thuộc, cùng em ngắm hoàng hôn, cùng em lưu giữ lại những khung cảnh lãng mạn nhất. chúng tôi cùng nhau dạo phố, cùng nhau chụp hình, cùng nhau ngồi uống nước rồi tâm sự. Paris khi ấy đột nhiên trở nên thật đẹp, Paris vẫn vậy, chỉ là giờ đây bên cạnh tôi đã có em, người tôi đem lòng yêu thương.

em_12

Rồi một ngày, khi đang dạo bước trên con phố quen thuộc, tôi nói lời yêu với em, em nhẹ nhàng hôn tôi thay cho câu trả lời. chúng tôi bên nhau, bắt đầu đoạn tình cảm ngọt ngào ngay giữa lòng Paris xinh đẹp này. Em kể cho tôi nghe về Việt Nam quê em, nơi đã sinh ra và nuôi lớn em, nơi luôn có những người thân yêu chờ em trở về. Việt Nam qua lời kể của em đẹp lắm, những cánh đồng xanh bạt ngàn, những con đường đất đỏ, những rặng tre cao vợi, những ngọn đồi, những bãi biển, những con thuyền tấp nập trên sông, những ngôi nhà mái đỏ, rồi cả những góc phố nhộn nhịp tiếng xe máy. Em nói em yêu Việt Nam nhiều lắm, đó là nơi em sinh ra và lớn lên, đó là nơi có tất cả những người thân yêu của em, là nơi dù có ra sao em vẫn muốn quay về. Rồi em nhìn sang tôi, em cười, nụ cười ngọt ngào chỉ dành riêng cho tôi. Em nói, em lỡ yêu Paris mất rồi, vì Paris này có tôi.

Những ngày sau đó, chúng tôi cứ lặp đi lặp lại cuộc sống nhẹ nhàng hạnh phúc đó bên nhau, em dạy tôi tiếng Việt, em hứa khi em tốt nghiệp sẽ dẫn tôi về Việt Nam, em nói muốn cùng tôi đi mọi ngóc ngách xinh đẹp trên thế giới này, em nói muốn cùng tôi sống một cuộc sống thật hạnh phúc. Chúng tôi thường xuyên đi dạo, thường xuyên nắm tay, thường xuyên trao nhau nụ hôn ngọt ngào nơi phố phường tấp nập người qua lại. Em đã đến bên tôi, tô thêm sắc màu cho cuộc sống của tôi, em vỗ về tâm hồn tôi, sưởi ấm trái tim tôi. Em chính là người tôi yêu, là thiên thần được thiên đàng phái xuống bầu bạn cùng tôi. Tôi yêu em.

Một ngày nọ, chúng tôi lại hẹn nhau trên cây cầu lần đầu chúng tôi gặp nhau. khi nhìn thấy tôi em đã nở nụ cười rạng rỡ, nụ cười xinh đẹp ấy vẫn luôn hiện hữu trên môi em, đó là nụ cười làm tôi say đắm cả thời thanh xuân, là nụ cười tôi dành một đời để trân trọng, là nụ cười tôi mơ về hằng đêm. Một người mặc đồ đen trùm kín thân người tiến lại gần em, đến khi người đó cách xa em, trên tay người đó là túi xách em vừa đeo. Em nhìn tôi, em ngã xuống. 

em

Tôi sợ hãi tột cùng, vội chạy lại đỡ em, bàn tay mềm mại của em đặt lên má tôi, tôi khóc, nước mắt bất giác mà trào ra, vậy mà em lại cười. em vẫn nhìn tôi rồi cười. 

Em nói muốn ngắm nhìn tôi thêm một chút, em nói yêu tôi, rồi em xin lỗi tôi, xin lỗi vì đã bỏ tôi mà đi, xin lỗi vì sẽ phải thất hứa. Mắt em từ từ nhắm nghiền và sẽ không bao giờ mở ra nhìn tôi nữa. Tôi òa khóc, cầu xin em tỉnh lại, rồi lại cầu cứu mọi người xung quanh. Đợi đến khi xe cứu thương đến thì cơ thể em đã lạnh ngắt trong vòng tay tôi. 

Tôi đau lắm, tôi mất người tôi yêu rồi. Paris hôm đó u buồn lạnh lẽo lắm. Em rời xa tôi, rời xa Paris thơ mộng, rời xa thế giới tươi đẹp này, em cứ vậy bỏ lại tất cả mà đi.

Mấy ngày sau, tôi đến dự tang lễ của em, bạn bè em đã liên lạc với gia đình em, họ tới đón em về. Suốt một năm sau đó, nỗi nhớ về em vẫn không nguôi, tôi không dám bước chân ra khỏi nhà vì mọi ngóc ngách đều là hình bóng em. Paris đối với tôi chính là em, tôi khi đó lại trở nên chán ghét nơi tôi đã từng yêu này. em đi rồi, Paris không còn đẹp nữa, máy ảnh của tôi cũng đã ngủ yên trong học bàn từ ngày đó. em đi rồi, mọi việc tôi làm chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Hôm đó, ngày mà đáng ra tôi phải tới trường đón em, phải tới dự lễ tốt nghiệp của em, tôi lại nằm trong phòng nhớ về em, nhớ về tình cảm của chúng tôi. Rồi bạn em tìm đến, cô ấy nói trong lúc dọn phòng đã tìm được bức thư của em. Bìa thư là tên tôi. Tôi cứ ôm mãi bức thư đó mà chẳng dám mở ra. Tôi sợ tôi lại nhớ em, nhớ đến phát điên.

Chữ em đẹp lắm, mỗi lần nhìn em viết tôi đều không khỏi cảm thán. tôi mở phong thư đó ra rồi. Bức thư đó viết cho tôi, bên trong là những lời yêu em chưa kịp nói, là những kỉ niệm em mãi khắc ghi, và cả lời hẹn ước của chúng tôi nữa. tôi vừa đọc vừa khóc rồi thiếp đi lúc nào không hay, trong mơ tôi lại thấy em, thấy người tôi thương cười hiền nhìn tôi. tôi cứ đọc thư rồi khóc, rồi lại đọc. Tôi nhớ em, nhớ người con gái đã sưởi ấm trái tim tôi. 

em_231

Nhiều lần, tôi mơ về em, mơ thấy hai tôi đan tay nhau dạo quanh những con phố quen thuộc, mơ thấy tôi cùng em du ngoạn khắp nơi. hôm đó tỉnh dậy tôi đã đưa ra một quyết định. tôi muốn tìm em, muốn tới thăm quê hương mà em yêu. Ba ngày sau đó tôi chuẩn bị mọi thứ rồi lên máy bay tới nơi mà em đang ở.

Tôi tới Việt Nam rồi. Việt Nam thật sự rất xinh đẹp. tôi đã thấy những cánh đồng xanh bạt ngàn, những con đường đất đỏ, những rặng tre cao vợi, những ngọn đồi, những bãi biển, những con thuyền tấp nập trên sông, những ngôi nhà mái đỏ, rồi cả những góc phố nhộn nhịp tiếng xe máy, tôi đã ăn những món ăn đã nuôi em lớn, đã đi những con đường em từng đi, làm những việc em từng làm. 

Việt Nam đẹp lắm, đẹp giống như người tôi yêu vậy. rồi tôi tới nhà em, cha mẹ em nhận ra tôi, vừa nhìn thấy tôi mẹ em đã khóc, bà khóc rất to. Tôi theo cha em vào nhà, theo phong tục nơi đây thắp hương cho em. Tôi ở lại nhà em một đêm, cùng gia đình em ăn cơm, nghe họ kể về em, rồi tôi lấy xấp hình của em cho họ xem, mẹ em vừa nhìn vừa khóc, bà khóc đến đau lòng. 

Tôi thương gia đình em, thương giống như cách tôi thương em vậy. Tôi đã chia cho họ một nửa số hình chụp em, tôi muốn giữ em cho riêng mình, nhưng tôi biết, họ cũng cần những tấm hình ấy.

Tôi nhớ em quá. Tôi đến Việt Nam rồi, đến vùng đất em yêu thương rồi. Lời hứa năm đó tôi vẫn nhớ, em muốn du ngoạn thế gian cùng tôi mà nhỉ? Tiếp theo chúng ta đến đâu đây?

© Sirimiri - blogradio.vn

Xem thêm: Bỏ Lại Nỗi Đau Trên Cát

Sirimiri

sirimiri-con-mua-nho

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu thầm - Thứ tình cảm mãi mãi lặng im

Yêu thầm - Thứ tình cảm mãi mãi lặng im

Người ta nói, yêu đơn phương thì rất là ngu ngốc. Nhưng tôi lại cảm thấy, dám đơn phương một người đã là một điều vô cùng dũng cảm và đáng khích lệ. Vì ít nhất, đối phương còn biết bạn thích, bạn yêu người ta. Ít nhất bạn đã dũng cảm nói ra thứ cảm xúc chân thật nhất nơi tận đáy lòng.

Chờ nhau nhé

Chờ nhau nhé

Nếu duyên số đã đủ, Trời tự có an bài.

Thấu cảm

Thấu cảm

Đồng cảm có lẽ là dễ, nhưng để thấu cảm được, ta phải gãy chân thì mới hiểu được cảm giác của người từng gãy chân thế nào. Những sự nhức nhói mỗi khi gió chuyển mùa, có lẽ không một từ nào có thể diễn tả được.

Hiểu chuyện có thiệt thòi không?

Hiểu chuyện có thiệt thòi không?

Người hiểu chuyện là ngươi mang chính những trải nghiệm, những mất mát đau thương họ từng nhận lấy ở quá khứ, bởi lẽ quá hiểu cho những nỗi đau ấy, họ sợ mang điều đấy đến những người xung quanh mình.

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

back to top