Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ông bà nội - người đặc biệt trong đời tôi

2023-05-25 01:15

Tác giả: PinkYeng nè


blogradio.vn - Nếu bạn có những lời yêu thương muốn nói với gia đình, người thân bạn thì hãy nói ngay đừng để đến lúc nào đó chẳng còn cơ hội để nói thì lúc đó hối hận cũng đã muộn màng. Hãy yêu thương, quan tâm gia đình từng khoảnh khắc, từng những hành động nhỏ nhặt nhất.

***

Không biết vì một điều gì đó, mà hình ảnh bà nội và ông nội luôn gắn bó, thân thuộc với cuộc sống của tôi, mặc dù từ nhỏ tôi sống bên ngoại. Tôi cứ nhớ mãi lúc tôi còn nhỏ, chỉ là một cô nhóc học sinh lớp 1 được mẹ mua cho chiếc xe đạp nhỏ, lúc đó tôi vui vẻ không thể nói lên lời, tôi liền đạp một mạch chạy về nội khoe với nội. Nhà nội với nhà ngoại tôi không quá xa chỉ cách khoảng 2-3 km.

Cuối tuần tôi đều về nội chơi, tôi về nhìn ông bà nội rất vui, ông bà còn cho tôi một chút đỉnh tiền để đi học,mua bánh kẹo. Với một cô nhóc lớp 1 như tôi mà nói năm mươi ngàn thật sự rất lớn, có thể mua được rất nhiều món đồ chơi, bánh kẹo. 

Ông bà nội yêu thương chiều chuộng tôi hết mực, có lẽ vì để bù đắp cho sự thiếu thốn của tôi, khi tôi không có được một gia đình hạnh phúc trọn vẹn có đủ cha và mẹ. Thật sự có nhiều lúc tôi tủi thân vô cùng, nhìn bạn bè đồng trang lứa với mình đều có ba mẹ dẫn đi khu vui chơi, những suy nghĩ, những nỗi cô đơn  dường như bủa vây lấy một cô nhóc lớp 1 như tôi. Nhưng bù lại tôi thật may mắn khi được ông bà nội yêu thương hết mực, cô dì chú bác cũng rất quý mến tôi, đây là đều may mắn còn sót lại của tôi chăng?

ong_ba_2

Tôi nhớ mãi cái ngày hôm đó, ở phiên toà xét xử ly hôn của ba mẹ tôi, tôi khóc nấc lên từng cơn, cảm giác nghẹn ngào đến khó tả. Vậy là từ đây ba mẹ tôi mỗi người một con đường riêng, mỗi người rồi sẽ có một mái ấm khác, bản thân tôi chưa từng và chưa bao giờ muốn gia đình mình như vậy cả. Có lẽ mọi thứ trên đời này đều có sự sắp xếp riêng và không có gì là thuận theo ý mình cả.

Và thời gian cứ thế trôi qua, tôi ngày một lớn lên, năm tôi học lớp 6 đã chuyển về sống với nội, ở đây luôn cho tôi cái cảm giác thoải mái, không bị gò bó như ở bên ngoại. Tôi với ông bà nội có lẽ thân hơn, có thể tâm sự rất nhiều chuyện mà tôi chưa bao giờ làm điều đó với ông bà ngoại cả, tới mẹ tôi còn ít tâm sự. Ông nội tôi là người cực kì khó tính, nhưng đối với tôi thì ông nội cũng bớt khó đi phần nào, mặc dù hay mắng tôi nhưng tôi biết đó đều xuất phát từ tình yêu, tình thương của họ dành cho tôi.

ng_ba

Vài năm sau tôi đã trở thành một học sinh lớp 10, nhưng cũng là lúc tôi mất đi ông nội mình mãi mãi. Hôm đó, tôi đi học về thấy nhà dựng rạp và có treo cờ tang ở đầu ngõ, tôi chả hiểu tại sao lòng mình lại thấy nhói và nước mắt tôi không ngừng rơi khi tôi thấy đám tang đó là nhà của mình. 

Tôi khóc nức nở trên đoạn đường về nhà, mới sáng ông nội còn dặn tôi “Con ráng học hành cho giỏi nha, bà nội ráng lo cho con học tới nơi tới chốn” rồi ông nội lấy tay mình xoa lên đầu tôi. Vậy mà bây giờ ông nội không bao giờ nói với tôi những lời như thế được nữa, chính thức từ nay tôi đã mất đi một người ông luôn yêu thương cháu mình. Đó chính là sự mất mát lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Sau lần đó tôi đều nhớ tới lời ông nội dặn và ráng học hành thật chăm chỉ để ông nội trên thiên đàng tự hào về tôi. Nếu bạn có những lời yêu thương muốn nói với gia đình, người thân bạn thì hãy nói ngay đừng để đến lúc nào đó chẳng còn cơ hội để nói thì lúc đó hối hận cũng đã muộn màng. Hãy yêu thương, quan tâm gia đình từng khoảnh khắc, từng những hành động nhỏ nhặt nhất. 

© PinkYeng nè - blogradio.vn

Xem thêm: Bỏ Lại Nỗi Đau Trên Cát

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cô gái nhỏ

Cô gái nhỏ

Em tươi cười trong ánh nắng ban mai Bên chiếc xe máy và thùng bánh phía sau lưng em đó

Nhân duyên đã mang anh đến với em

Nhân duyên đã mang anh đến với em

Tôi kể những câu chuyện của tôi ở Pháp và cô ấy chia sẻ những chuyện xung quanh cô ấy ở Việt Nam. Thế nhưng, chính tôi đã đánh mất đi mối quan hệ ấy. Tôi thật sự rất muốn gặp cô ấy nhưng tình hình lúc đó của tôi không cho phép điều đó.

Mình nhận ra mình cũng cần được yêu thương...

Mình nhận ra mình cũng cần được yêu thương...

Những lúc đấy mình chỉ cười, bởi vì chỉ bản thân mình mới biết, thật ra mình như thế nào. Chẳng qua là bản thân mình “hèn”. Hèn đúng nghĩa, hèn yêu, hèn cả được yêu.

Tiêu cực là một phần của chính mình

Tiêu cực là một phần của chính mình

Mỗi ngày trôi qua, mình lại có cảm giác mình muốn sống hơn một ngày. Mình vẫn còn những cuộc gặp gỡ mà mình cần phải gặp, còn những nơi mà mình cần phải đến, mọi thứ đều cần thời điểm thích hợp.

Có một ngày

Có một ngày

Em dừng bước và nhìn khắp nẻo Những góc nhỏ một thời vẫn như còn vọng đâu đây

Bây giờ là mùa đông

Bây giờ là mùa đông

Cô cứ vậy mà sống cứ vậy mà xoay vòng với chừng đó công việc vừa quen thuộc, vừa dễ và vừa khó ở nơi xa xôi này. Một thành phố thật xa với nơi cũ của cô, nhưng là một thành phố cho cô thật nhiều trìu mến và như là một chỗ dựa tin cậy nhất của cô trên những bước đường đời.

Nếu lỡ

Nếu lỡ

Và nếu lỡ, con chẳng còn nghe thấy nữa những mệt mỏi, lo lắng hay cằn nhằn của má thì sao? Dù chỉ là “nếu” thôi, con cũng không dám nghĩ tới. Nó khiến đôi vai con run rẩy bật khóc!

Sống trọn

Sống trọn

Ai cũng muốn cuộc sống mình được đầy đủ, còn trái tim tôi mách bảo tôi như thế, từ rất lâu rồi, là tôi luôn muốn có luôn muốn sống như thế, sống trọn cho cuộc đời, sống trọn là chính tôi.

Đông về lại thấy cô đơn

Đông về lại thấy cô đơn

Trở mùa, trời chớm sang đông Chừng như thấp thỏm trong lòng nhớ ai Chút se se lạnh hiên ngoài Làm tim thổn thức canh dài nhớ thêm.

Tôi muốn được là tôi

Tôi muốn được là tôi

Tôi thấy có thật nhiều nước đang chảy dưới chân tôi, tôi thấy những ngọn núi cao và nhiều nguy hiểm quá đang trước mặt tôi, nhưng tôi vẫn phải vượt qua, vì tôi là tôi, nên tôi phải vượt qua.

back to top