Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gông cùm ( Cẩm Tú kỳ bào, phần 29 )

2014-06-06 20:10

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù, Hằng Nga


Nhất định phải tìm được ông nội tôi mới có thể hóa giải hết hận thù. Nhưng chúng tôi biết tìm ông ở đâu đây? Một cảnh tượng chợt lóe lên trong đầu tôi, chiếc bồn hoa nhẵn nhụi, những bông đinh hương nở bừng đón gió, mùi thơm quen thuộc phảng phất trong không khí, còn nữa, còn cả khuôn mặt xoay nghiêng vĩnh viễn không bao giờ quay lại đó...

“Bà ơi, bà ơi, bà ở đâu vậy?”, tôi tựa vào ghế sa lon, hét lớn lên.


"Ha ha ha, ha ha ha...", tiếng cười lại vang lên ngay phía sau tai. Trải qua mấy phen sợ hãi, tôi đã yếu đến mức không còn sức đâu mà chạy trốn, chỉ có thể ngồi tựa vào ghế mà thở dốc từng hồi.

Một cơn lạnh ngắt ập lên trên cổ, song không giống như lần nãy, mà giống hệt như những lần nằm mơ, chỉ khác là cảm giác lần này rõ rệt hơn... Tôi run rẩy, không còn đủ sức để phản kháng lại nữa, để mặc bàn tay trên cổ siết lại mỗi lúc một chặt hơn, ý thức dần dần trở nên mơ hồ...

“Cốc cốc cốc...”.

Khi tôi sắp mất hoàn toàn ý thức, tiếng gõ cửa vang lên. Là Đường Triêu! Đầu óc tôi lập tức trở nên nhạy cảm, còn bàn tay siết chặt trên cổ cũng lỏng hơn ra. Tôi lấy hết sức đẩy mạnh cô ta, chạy theo hướng tiếng gõ ra cửa. Cánh cửa vừa được mở ra, tôi vội vàng hỏi ngay:

“Đường Triêu phải không? Là Đường Triêu phải không?”

“Tiểu Ảnh, là anh đây! Là anh đây”. Anh vừa nói vừa ôm tôi vào lòng. Cảm giác ấm áp quen thuộc ấy khiến tôi không thể kìm nén được thêm, òa lên khóc. Nước mắt tuôn ra khiến mắt càng đau dữ dội.

“Tiểu Ảnh, mắt em làm sao thế? Em mặc gì thế này?”. Đường Triêu kêu lên thất thanh.

“Là chiếc Tần Hoài đăng ảnh thanh kỳ bào đúng không? Là tấm xường xám đó đúng không?”. Dù đã đoán được từ trước, nhưng khi ấy nỗi sợ khủng khiếp trong tôi vẫn không hề giảm bớt. Tôi túm lấy cánh tay Đường Triêu hỏi đi hỏi lại.

“Tiểu Ảnh, em đừng nói gì nữa, để anh đưa em đến bệnh viện đã”. Đường Triêu ôm tôi rồi đi ra ngoài.

“Tiểu Ảnh...”.

Tiếng rên rỉ yếu ớt của bà nội vọng đến, tôi đứng sững lại rồi quay người nhìn. Cơn đau lại dội lên trong mắt, tôi nghĩ lại tất cả những chuyện mới rồi, nỗi sợ vừa vơi đi lại lập tức trào lên.



Tôi tựa vào lòng Đường Triêu, cùng anh rời khỏi nơi đó.Tôi kể lại tất cả những chuyện đã xảy ra với anh. Đường Triêu tháo chiếc nhẫn trên ngón tay tôi xuống, có vẻ như đã hiểu ra tất cả:
“Những thứ em thấy trong giấc mộng có lẽ đều là thật cả. Xem ra đúng là Úy Bân giết Thanh Lâm, cậu ấy đã nhập vào Vân Phong. Vì chiếc xường xám này xuất hiện ở chỗ nào, Tần Tịnh sẽ ở chỗ đó, song Thanh Lâm có quan hệ họ hàng với cô ta nên khó có khả năng cô ta làm hại Thanh Lâm. Tuy nhiên chỉ cần cô ta xuất hiện thì Úy Bân và Tiểu Cổ cũng sẽ hiện lên theo. Hai người bọn họ vốn không phải chết vì chuyện ân oán nên cũng sẽ không làm tổn thương người khác, cùng lắm chỉ có thể dọa cho người ta phát sợ thôi. Riêng với Úy Bân, vì cậu ấy tận mắt chứng kiến Thanh Lâm và Vân Phong ở bên nhau, lại biết rõ mối quan hệ của em với Vân Phong nên đã làm vậy. Em từng nói Úy Bân rất thương em, thế nên ngay cả khi đã chết thì cậu ấy cũng không cho phép người khác làm tổn thương đến em. Anh nghĩ, nguyên nhân Úy Bân giết người có lẽ là vì trông thấy Thanh Lâm và Vân Phong phản bội em".

Úy Bân, đúng là Úy Bân ư? Trong giấc mơ, Vân Phong đã dùng ngữ điệu của Úy Bân để nói với tôi: “Tất cả những người làm tổn thương đến chị đều phải bị trừng phạt”. Từ nhỏ Úy Bân đã không để cho tôi phải chịu bất kỳ sự tổn thương nào. Hễ ai bắt nạt tôi, nó đều liều chết để dạy cho kẻ đó một bài học. Lúc trước những sự quan tâm đó của Úy Bân khiến cho tôi cảm thấy ấm lòng, nhưng giờ đây lại làm tôi vô cùng đau xót, tình cảm trước sau như một đó sao lại nặng nề đến vậy. Tay đã nhúng vào máu tanh thì làm thế nào cũng không thể xóa cho sạch được, khiến tôi phải mang thêm gông cùm nặng trịch.
...

Tác giả: Chu Nghiệp Á

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Mèo Mun

Kỹ thuật: Nhím xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn



 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tập Làm Người Hạnh Phúc (Blog Radio 866)

Tập Làm Người Hạnh Phúc (Blog Radio 866)

Mỗi ngày chỉ là quá khứ của ngày mai. Chi bằng cứ hướng tới ngày mai bằng tình yêu cho mọi người.

Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy (Blog Radio 865)

Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy (Blog Radio 865)

Nhân quả vẫn tồn tại dù bạn có tin hay không. Và chắc chắn đến thời điểm đủ duyên, những nhân chúng ta gieo sẽ trổ quả.

Thấu Hiểu Trái Tim Mình (Blog Radio 864)

Thấu Hiểu Trái Tim Mình (Blog Radio 864)

Khi những khó khăn, bão tố không ngừng ập đến ta có đủ can đảm để tĩnh lại và nghĩ xem tại sao đến giây phút này ta vẫn còn đang sống.

Yêu Sẽ Tìm Cách, Không Yêu Sẽ Tìm Lý Do (Blog Radio 863)

Yêu Sẽ Tìm Cách, Không Yêu Sẽ Tìm Lý Do (Blog Radio 863)

Hãy dũng cảm một lần nói ra câu chia tay và hiên ngang rời khỏi cuộc đời người đó. Bắt đầu cuộc sống mới của mình để không lãng phí năm tháng thanh xuân người con gái

Vẫn Yêu Người Cũ (Blog Radio 862)

Vẫn Yêu Người Cũ (Blog Radio 862)

Tôi luôn cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình, nên tôi hay lên mạng tìm kiếm một cái kết nối gì đó. Tôi cần một ai đó, người lạ cũng được, để họ lắng nghe tôi lúc này.

Nhật Ký Chữa Lành (Blog Radio 861)

Nhật Ký Chữa Lành (Blog Radio 861)

Sáng nay thức dậy, lòng tôi bỗng trào dâng một tình yêu dành cho chính mình. Tôi muốn mặc đẹp hơn, bất chấp công việc hôm nay thế nào. Một cảm giác yêu thương và hân hoan.

Nhờ Gió Gửi Đến Em Nụ Cười An Yên (Blog Radio 860)

Nhờ Gió Gửi Đến Em Nụ Cười An Yên (Blog Radio 860)

Tôi từng quanh quẩn hoài với những hồi ức, ngần ngại chẳng dám xóa bỏ chúng khỏi cuộc đời. “Từng ấy kỉ niệm, từng ấy niềm vui cơ mà, sao mà có thể từ chối sự hiện diện của chúng đây…” Tôi từng đắn đo nhấn nút “xóa tất cả” những tấm hình, những câu chuyện đã lưu, những dòng tin nhắn đã gửi. Nhưng lại lấp lửng chẳng dám chạm tay vì sợ nhỡ đâu một ngày lại tìm đến nó, cần đến nó như để tìm thêm một chút động lực thì sao?

Mình Sống Đời Mình Chẳng Ảnh Hưởng Đến Ai (Blog Radio 859)

Mình Sống Đời Mình Chẳng Ảnh Hưởng Đến Ai (Blog Radio 859)

Ngày đó ông bà cũng không ưng dượng, vì hoàn cảnh nhà dượng khó khăn lại đông anh em, trên có mẹ già, dưới có em nhỏ ông bà sợ dì lấy dượng sẽ phải chịu khổ, ra sức can ngăn, nhưng dì thương dượng lại cứ mãi cứng đầu cứng cổ đến cùng.

Nơi Tình Yêu Bắt Đầu (Blog Radio 858)

Nơi Tình Yêu Bắt Đầu (Blog Radio 858)

Mưa ngớt. Không khí mát mẻ và trong lành, khác hẳn với những ngày nắng như thiêu như đốt suốt một tuần ròng rã. Chim hót véo von trên cành na, nhảy nhót chuyền cành làm cho những hạt mưa còn đọng lại rớt xuống trên đầu chú mèo nhỏ xinh, tinh nghịch đang rình rập, nô đùa.

Đi Xa Hơn Để Trưởng Thành Hơn (Blog Radio 857)

Đi Xa Hơn Để Trưởng Thành Hơn (Blog Radio 857)

Với những ai từng xa nhà, xa gia đình, xa bạn bè thân thiết đã từng cảm thấu nỗi lòng của những đêm đông thương nhớ hơi ấm vị quê nhà. Đó là nỗi nhớ những bình dị thân thương, những con đường trước nhà, khóm hoa đầu ngõ, âm sắc quê hương, lòng thương nhớ mẹ cha. Và đó cũng chính là những cảm xúc khó nói nên lời của Thảo Uyên.

back to top