Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Thê_phần 1

2014-06-04 16:04

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Ngày hôm qua Tấn vương gia Sở Diệp mới nạp một tiểu thiếp xinh đẹp. Sáng hôm sau trong phủ lan ra lời đồn công chúa Triêu Dương đánh gãy hai chân tiểu thiếp kia.Trên thực tế, không thể tin lời đồn vô căn cứ, tiểu thiếp kia chẳng qua chỉ bị nha hoàn của công chúa tát mấy cái mà thôi, hai bên má sưng đều như nhau, cũng chỉ bị đuổi ra khỏi tân phòng (phòng ngủ của cô dâu chú rể), quỳ trong viện một đêm mà thôi.

Trong tân phòng, ngọn nến cháy cả một đêm, in bóng công chúa và Tấn vương gia lên chữ Hỉ dán trên cửa sổ, hai người ngồi đối diện nhau cả một đêm.Sáng hôm sau, Tấn vương gia vào triều sớm.Trên nhà thủy tạ trong Tấn vương phủ, tiểu thiếp hôm qua mới đến đang quỳ gối ngồi dưới chân Triều Triệt. Triều Triệt bình thản nhấp một ngụm trà, hỏi:

"Ngươi là con cái nhà ai?"

"Thiếp, thiếp thân..."

Công chúa nâng tay cắt ngang lời nàng: "Đừng tự xưng như thế, ngươi còn chưa vào cửa Tấn vương phủ đâu."

"Nô tỳ... nô tỳ là con gái của Thứ sử* Lương châu, tháng trước theo cha nô tỳ vào kinh."

"Tháng trước?" Đầu ngón tay Triều Triệt miết miệng chén, "A Diệp... Tấn vương nhắc chuyện thành thân với ngươi khi nào?"

"Năm ngày trước ạ."

Triều Triệt mím môi cười, bốn ngày trước bọn họ cùng giường hàng đêm, trong lúc vành tai mái tóc chạm vào nhau thì trong lòng hắn lại đang suy nghĩ chuyện cưới hỏi một cô gái khác. Cũng có thể là, trong lòng hắn cảm thấy có lỗi với nàng nên mới đến an ủi nàng. Triều Triệt cảm thấy trong cuộc đời này chưa bao giờ nàng phải chịu sỉ nhục lớn đến thế.Nàng đứng dậy, ánh mắt dừng lại trên người cô gái đang quỳ dưới đất, cười nói:

"Cô nương, lẽ ra chuyện phu thê chúng ta không nên liên lụy tới người khác. Nếu cô nương nghĩ thông suốt rồi, thì hôm nay hãy rời khỏi vương phủ, quay về Lương châu với cha cô đi."

Cô gái hoảng sợ nói: "Nhưng Tấn vương..."



Ánh mắt Triều Triệt lạnh lẽo, thản nhiên quét qua người nàng, chỉ thấy cô gái run bắn người, không dám nhiều lời.

"Tấn vương gia Sở Diệp là hôn phu của công chúa Triêu Dương ta, cả đời này Triêu Dương chỉ lấy một mình chàng, cũng không cho phép hắn tái giá với người khác, nếu ngươi muốn vào cửa Tấn vương phủ, thì hãy đến Điện Kim Loan cầu xin hoàng đệ của ta ban Hưu thư, Tấn vương gia bỏ ta rồi thì hai người có thể thoải mái cưới gả."

Nàng còn chưa dứt lời, đã nghe thấy đám nô tài bên ngoài nhà thủy tạ hành lễ: "Vương gia cát tường!"

Ánh mắt cô gái sáng ngời, còn sắc mặt Triều Triệt lại lạnh tanh. Nàng theo bản năng hơi ngẩng cằm lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Sở Diệp đang từ từ lại gần, khóe môi nhếch lên thành nụ cười: "Vương gia tới thật đúng lúc."

Cô gái quỳ dưới đất đỏ ửng hai mắt, liền lập tức khóc nức nở, lê hoa đái vũ nhìn vô cùng yếu đuối đáng thương. Sở Diệp bình tĩnh nhìn Triều Triệt, hai người trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng là Triều Triệt lên tiếng trước: "Vương gia không đi diện thánh sao?"

Sở Diệp cúi mắt, hơi nghiêng đầu nói với hai gã thị vệ phía sau: "Dẫn cô ta đi đi."

"Vương gia?" Cô gái kinh hoàng nhìn Sở Diệp, Triều Triệt cũng hơi ngạc nhiên.

"Hoàng thượng có lệnh, khoét hai mắt, dùng loạn côn đánh chết." Hắn nhìn Triều Triệt chằm chằm, thong thả nói rõ ràng. "Để làm vơi bớt phẫn nộ trong lòng công chúa Triêu Dương."

Triều Triệt hoảng hốt, bên tai vang lên tiếng gào khóc của cô gái kia: "Vương gia tha mạng! Công chúa tha mạng! Vương gia, vương gia cứu thiếp với!" Cô gái bị thị vệ lạnh lùng lôi ra khỏi nhà thủy tạ, tiếng gào khúc càng lúc càng xa. Bên môi Sở Diệp nở một nụ cười buồn, ánh mắt mông lung khó phân biệt, hắn bước lại gần Triều Triệt, cầm lấy bàn tay đang xiết chặt thành nắm đấm của nàng, nhẹ giọng hỏi: "Làm vậy, Triệt Nhi đã bớt giận chưa?"

Triều Triệt không trả lời, Sở Diệp ghé sát vào tai nàng, giúp nàng vén mấy sợi tóc bị gió thổi loạn, hắn nói khẽ: "Hoàng đệ của nàng rất thương nàng, chuyện mới xảy ra ngày hôm qua, hôm nay trong cung đã biết tin, Triệt Nhi thấy ta nên làm thế nào để cảm tạ sự quan tâm của Thánh thượng? Phải chăng một ngày nào đó, nếu ta và nàng xảy ra chuyện xích mích, hoàng đệ của nàng cũng sẽ tức giận khoét mắt ta rồi dùng loạn côn đánh chết nhỉ?"

Lòng bàn tay Triều Triệt khẽ run, Sở Diệp vuốt ve mặt nàng, lui dần ra sau: "Hôm nay còn bận nhiều việc, không thể về phòng ngủ, công chúa thứ lỗi."

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

back to top