Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chàng trai của mặt trời (Phần cuối)

2014-06-04 17:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team


Dù cho Thiên không muốn gặp Lữ Ân, nhưng một khi Thiên đã hứa bất kì điều gì với bất cứ người nào, chắc chắn Thiên sẽ không bao giờ vô tư “nuốt lời”. Thiên ghét hai chữ “thất hứa” và ghét tất cả những ai như thế. 

Tối Thiên trang điểm nhẹ, thay bộ váy sọc caro màu nâu xinh xắn rồi lững thững bước ra khỏi phòng. Dù cho Thiên không muốn gặp Lữ Ân, nhưng một khi Thiên đã hứa bất kì điều gì với bất cứ người nào, chắc chắn Thiên sẽ không bao giờ vô tư “nuốt lời”. Thiên ghét hai chữ “thất hứa” và ghét tất cả những ai như thế. 

Đồng hồ đã điểm bảy giờ tối. Thiên vừa định xách xe ra khỏi nhà thì đã thấy dáng Đông Minh đợi trước cổng từ lúc nào. Đông Minh cứ nhìn Thiên như thế, rất lâu… cho đến khi Thiên giật mình vì tiếng chuông điện thoại kêu lên inh ỏi. Thế nhưng, tất cả những thứ ấy không hề làm Thiên bận tâm, dù chỉ một chút…

Đông Minh tiến lại gần Thiên, giữ chặt lấy tay lái chiếc max nhỏ nhắn, khuôn mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi. Thiên nhìn mà thấy xót xa, nhưng chẳng biết bản thân phải làm thế nào nữa?



- Sao cậu lại tránh mặt tớ? Đông Minh lạnh lùng hỏi.

- … Cậu tránh ra đi! Tối nay tớ có hẹn với Lữ Ân.

- Cậu trả lời đi? Tớ đã làm gì sai hả? Suốt cả chiều nay, tớ gọi cậu đến hơn mười cuộc nhưng cậu chẳng hề nghe máy. Tớ lang thang tìm cậu suốt từ trường về nhà, tớ đến lớp học thêm tìm cậu thì chẳng hề thấy bóng dáng cậu… Có phải cậu giận tớ vì chuyện hồi chiều không? Cô bạn đó chỉ là bạn cùng lớp với tớ thôi, tớ và cô bạn đó không hề có chuyện gì cả…

- Tớ bắt cậu phải giải thích à? 

Đông Minh sững người trước câu đáp lại lạnh lùng của Thiên. Đông Minh thở dài, bất giác bật cười:

- Ừ! Tớ chẳng biết vì sao tớ phải làm thế với cậu nữa! Đúng rồi mà, tớ và cậu có là gì của nhau đâu! Tớ chẳng là cái gì sất, cho dù tớ có cố gắng thế nào thì cũng như thế cả thôi! Trong mắt cậu, rõ ràng tớ là chỉ là một kẻ thừa thãi… Thôi, cậu đi đi, tớ không làm mất thời gian quý giá của cậu và Lữ Ân nữa…

Đông Minh dần buông tay lái ra. Thiên cúi đầu xuống, nó không thể để nước rơi một cách vô lí như thế này. Đông Minh và nó đang làm cái quái gì vậy? Nó chỉ muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức. Thiên không nhìn Đông Minh, nó vừa khởi động chiếc xe máy thì bỗng nghe thấy một tiếng động khác thường từ phía sau. Thiên quay lại, Đông Minh đã gục đầu trước sân nhà nó từ lúc nào…



Bỏ mặc đi hết những giận hờn không đâu, bỏ mặc đi hết những nỗi buồn vô lí, nó dựng xe xuống, chạy thẳng một mạch lên trước thềm nhà. “Trán nóng quá! Chắc cậu ấy bị sốt rồi”. Nó tự nhủ thầm:

- Để tớ đưa cậu đến bệnh viện nhé! 

- Thôi… không cần đâu… Đông Minh thều thào. Có lẽ vì trưa nay tớ “đội mưa” để đạp xe lang thang tìm cậu mãi…

- Sao cậu cứ phải quan tâm đến tớ nhiều như thế? Tớ đáng ghét lắm, tớ không xứng đáng với cậu như thế đâu… 

- Bởi vì, trong đầu tớ, người tớ nghĩ đến đầu tiên bao giờ cũng là cậu…

Thiên sững người. Nó bất giác thấy được nụ cười hạnh phúc của Đông Minh ngay cả khi mắt cậu ấy đang nhắm nghiền, nó cảm nhận được cái cảm xúc kì lạ đã đeo đuổi nó từ suốt hơn hai năm nay lại xuất hiện. Nó bật cười, hòa lẫn với dòng nước mắt cứ tuôn trào tưởng chừng như không bao giờ có thể dứt được. 

Dù cho có là thực hay là mơ, Thiên vẫn không bao giờ quên được cái cảm giác này – cái cảm giác vô hình mà "chàng trai của mặt trời” đã nhẹ nhàng trao tặng cho nó…

(...)

Tác giả: Nhóc Gari

Được thể hiện qua giọng đọc : Audiobook Team

Kỹ Thuật: Jun


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top