Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em mượn anh( Thì thầm 362)

2014-05-28 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Anh đã nói rằng:"Đừng nói yêu em nhé, bởi khi yêu thì thường là bất chấp mọi thứ để có nó, làm cho nó… anh không thích như vậy... anh luôn nhắc em Học Tập và Gia Đình là trước tiên... em sẽ nghe lời anh... Nhưng anh ơi, em lỡ yêu một anh chàng rồi... Anh đó sẽ là một bác sĩ tương lai, cũng đẹp trai, hiền hiền, lại còn học giỏi, vui tính và rất tâm lý nữa...

***

Anh à, từ ngày đầu tiên gặp anh em đã có chút rung động trong lòng rồi anh biết không? Em thích anh ở nhiều điều lắm... nhưng cho tới thời điểm này, điều mà em thích đã chuyển hẳn sang yêu mất rồi anh à! Gặp anh, nhìn thấy anh khiến em bối rối, em sợ nhìn vào ánh mắt anh, trái tim em sẽ đập lỗi nhịp. Thế nên em sẽ tạm dừng lại những ngày ra sân tập luyện, em muốn tạm thời dừng lại để em nhìn lại tình cảm của mình, để em biết rằng vắng anh em sẽ nhớ anh nhiều thế nào, nhớ da diết và khó chịu ra sao... anh nhé?

Em đã quen dần với cách anh quan tâm tới bao các bạn gái và các anh chị khác trong Hành Trình Xanh... nhưng ấn tượng với anh đó là cái tính cách cứ hiền hiền làm sao ấy, gặp anh lần đầu tiên ai mà không quý anh luôn được... Người đâu mà hiền style đến thế....

Sắp tới cái mốc thời gian 3 tháng em tham gia Hành Trình Xanh rồi anh nhỉ... Anh đó, người đầu tiên truyền lửa Hành Trình Xanh cho em, người đầu tiên cho em biết nhiều thêm về gia đình lớn này, cho em hiểu hơn về 2 chữ tình nguyện. Anh kể em nghe nhiều nhiều câu chuyện, về những chuyến đi của anh...

Những ngày rong ruổi đi khắp các nẻo đường cùng anh, anh thường là người kể những câu chuyện còn em thì đi bên cạnh và lắng nghe anh kể. Anh kể nhiều lắm, những cuộc hành trình đạp xe đến với những miền đất còn khó khăn, vất vả, chuyến đi xuyên Việt mà anh đã trải qua, trong câu chuyện đó còn có cả những cuộc đời và cả những con người....

Chắc anh chẳng biết đâu, nhưng chẳng ai như anh sẵn sàng đưa em về tới nhà an toàn trong trời tối muộn như vậy cả, dù có là 11h đêm hay là những ngày trời còn sớm anh vẫn không để em tự về...

Có lần em cùng chị Thủy ra đón anh, em ngồi sau xe một anh khác chở... anh bảo lần sau để anh chở em... và lần sau đó xuất hiện. Anh chở em sau xe và em có cơ hội được ngắm anh từ sau lưng anh à... Tấm lưng đủ che chở mưa gió cho em, đôi vai phong trần từng trải với bao nắng gió bụi đường... Anh hỏi em có mệt không tựa vào sau anh mà chợp mắt một chút để anh đưa về... Lúc đó em đã không làm như vậy... mặc dù em mệt thật đấy và lúc đó em chỉ muốn được vòng tay ôm anh thật chặt mà thôi... Em lạ quá nhỉ, em che giấu tình cảm mình giỏi quá đúng không anh?

Anh nói anh bị mềm yếu trước sự quan tâm... những lúc đó anh hay nói thật... đặc biệt ban đêm, anh rất hay nói thật... không hiểu vì sao?

Em nhớ giọng nói của anh đã hỏi em câu hỏi khiến em mãi ám ảnh trong đầu: "Em có ấp ủ một chuyến đi xuyên Việt không em?"... bảo sao em không nhớ cho được chứ...



Em nhớ đôi tay ấy, khi em đau đầu anh đã chăm sóc em, cứ chốc chốc anh lại hỏi em đỡ chưa? Thấy thế nào? Anh cứ sợ em không khỏe...

Anh nói anh hơi ích kỉ... yêu một ai đó hay cả quý mến một ai đó... cũng chỉ muốn người đó là của mình... như thế nên cũng không muốn người đó yêu, quý mến hay thân thiết với người khác… Em cũng vậy đó anh, vì yêu quý một ai đó là luôn muốn được quan tâm mà anh nhỉ!

Có khi nào anh nhớ đến em như em vẫn thường nhớ anh không?

Dạo gần đây anh hay nhắn tin cho em, qua những tin nhắn đó em biết anh đang ở đâu, đang làm gì,anh về nhà và vui như thế nào.... nhưng anh có biết anh làm em nhớ gia đình em nhiều lắm lắm không hả?...  Nhưng chỉ cần một tin nhắn..: "Anh lên đây rồi nhé, không có quà đâu em."...là em cảm thấy vui rồi. Em cần anh thôi chứ quà có là gì đâu, anh là món quà to đùng với em rồi mà.

Trong những khi khó khăn và bức bí nhất, trong suy nghĩ của em anh lại xuất hiện đầu tiên. Ngày anh ra đón em... em không biết mình lấy can đảm từ đâu mà có thể trả lời một lời khước từ với bác xe ôm rằng: "Bạn trai cháu ra đón rồi ạ!”. Em cũng tự hỏi lòng mình sau khi dứt lời có từ "bạn trai" trong đó, em sẽ cho ngày đó vào hòm kí ức đẹp anh nhé!

Anh à, em sẽ nhớ lắm nụ cười tỏa nắng của anh đấy!

Em hay nhìn trộm anh… ngay những khi nào có cơ hội anh à. Dù là trong hình ảnh nào, trong tư thế nào thì anh vẫn rất đẹp trai. Em đã tình cờ thấy anh trong chiếc blouse trắng nhé...!

Anh thường hay chia sẻ với em những bài viết của anh cũng như anh muốn em là người đầu tiên đọc nó, để em biết rằng anh cũng rất tình cảm và tinh tế lắm!... Con trai mà, đâu ai dễ dàng nói hết được lòng mình đâu... nhưng anh đã làm được rồi đấy... trong mắt em anh thật sự đã làm rất tốt rồi nhé!

Lại thêm nữa, gần đây trong những câu chuyện của em, tên anh xuất hiện nhiều thêm với tần suất nhiều hơn, nhiều hơn rồi...

À còn một chuyện này nữa, vì đợi anh treo status thú tội lâu quá em không chờ được đâu nên em thú nhận luôn rồi! Anh còn nhớ đã có lần em nói bài viết đầu tiên của em không phải cơ duyên đưa em đến với truyền thông chứ? Là một confession số 723. Em sẽ chịu viết bản kiểm điểm gửi tới cho ban an ninh vì đã lỡ yêu Hành Trình Xanh mất rồi...

Anh đã nói rằng:"Đừng nói yêu em nhé, bởi khi yêu thì thường là bất chấp mọi thứ để có nó, làm cho nó… anh không thích như vậy... anh luôn nhắc em Học Tập và Gia Đình là trước tiên... em sẽ nghe lời anh... NHƯNG anh ơi, em lỡ yêu một anh chàng rồi... Anh đó sẽ là một bác sĩ tương lai, cũng đẹp trai, hiền hiền, lại còn học giỏi, vui tính và rất tâm lý nữa...

Anh cũng đã nói: "Dù thế nào đi chăng nữa thì tình yêu như là một cơn nghiện mà... cai khó lắm... thế nên cứ tận hưởng đi" còn gì? THẾ NÊN em nghe lời anh nhé, em yêu người đó nhé, được không anh?

Em muốn nói với anh ba chữ, nếu vì ba chữ đó mà mối quan hệ tốt đẹp giữa chúng ta mất đi thì em sẽ vô cùng hối hận, còn nếu vì 3 chữ này mà quan hệ tin cậy giữa chúng ta tiến bộ thêm thì em sẽ vô cùng sung sướng..:." EM MƯỢN ANH!" nhé!

Em yêu anh - Chàng trai an ninh em ghét à!  

  • Thì thầm được gửi từ bạn Cindy Nguyễn

Mời bạn lắng nghe thì thầm Yêu anh nhiều và không để anh biết

Thì thầm số 362 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.











Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

back to top