Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em không thể cứ mãi đứng chờ anh quay đầu lại được đâu

2019-04-09 09:54

Tác giả: Hà Thúy Ngà Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Người ta bảo: "Có những mối quan hệ cũng giống như tấm kính, thà ngồi yên nhìn nó vỡ. còn hơn nhặt lại những mảnh vỡ để tự làm đau mình".

Bạn thân mến! Một bàn tay không thể vỗ lên thành tiếng, tình yêu cũng cần sự cố gắng của cả hai người. Bạn có thể bao dung, vị tha một hai lần cho người đã làm tổn thương bạn, phản bội bạn. Nhưng bạn không thể cứ mãi chờ họ quay đầu lại. Khi ấy sự kiên nhẫn của bạn không còn gọi là cao thượng hay bao dung mà gọi là ngốc nghếch. Trong chương trình của tuần này, chúng ta hãy lắng nghe lá thư tâm sự được gửi đến từ bạn Hà Thúy Ngà.

Hôm nay, trước khi bước vào thử thách nhỏ đầu tiên của ngưỡng cửa mới. Người em nghĩ đến nhiều nhất là anh - người đã từng luôn sát cánh, nhưng cũng là người biết rõ và nghi ngờ về khả năng của em nhất. Vô tình ngày hôm nay có một người hỏi em rằng, em với anh giờ ra sao? Những lời người đó nói là những điều suốt thời gian qua em đang cố nén lại. Giờ vô tình nó lại vỡ òa ra...

Em từng rất tin tưởng và tự hào về anh, em từng được phép dựa dẫm anh mỗi khi gặp chút khó khăn... Bởi thế lần đầu anh bước chân xa, em thấy mình như vừa bước hụt một bàn chân xuống hố sâu vậy. Yếu đuối với tay kéo anh lại, anh nhìn lại mà ánh mắt không còn tràn đầy tình thương mến ngày xưa nữa... Nhưng rồi chúng ta lại cùng nhau gắn bó. Em lại ngồi viết những trang nhật kí về anh.

Em không thể cứ mãi đứng chờ anh quay đầu lại được đâu

Có người cười em rằng, sao em cứ tính toán mãi và tất bật một chuyện nhỏ như thế. Bởi đơn giản em hạnh phúc khi được làm thế! Được thấy anh cười, được thấy anh hãnh diện. Nhưng rồi vì một mâu thuẫn rất nhỏ vào ngày đặc biệt của em, chỉ đầy một ngày sau, anh quyết định “đổi” em lấy một thứ khác, mà đến tận bây giờ em vẫn không được biết về hình hài thứ đã được đánh đổi từ chính bản thân mình... Em đã từng tuyệt vọng mà nghĩ, sau này em sẽ không coi bất kì người lạ nào như người thân mà ân cần chăm sóc họ như đã từng với anh nữa.

Rồi ngày anh quyết định đánh đổi em, không hiểu anh sợ bản thân không thể kiên định hay vì lí do như anh đã cố tình để em thấy. Anh không chọn cách để tự mình đi đến cùng với lựa chọn của mình. Anh chọn cách để em tổn thương tự trọng tới mức phải từ bỏ. Em từng coi thường và khinh ghét anh lắm! Nhưng thật ra em vẫn là không thể gét bỏ anh. Em vẫn nhìn anh từ xa, vẫn sợ anh có ốm đau, vẫn sợ bên cạnh không có người chăm lo, không có người nhắc anh chăm thể thao, không có người nhắc anh không được uống nhiều nước ngọt, không có người thi thoảng nấu cho anh ăn những bữa thật nhiều những món anh thích... Thậm chí cả khi biết được rành rọt những tin nhắn ấy, những cuộc gọi ấy, những hình ảnh ấy... Có người bảo em rằng, họ không hiểu tại sao em có thể cam chịu như thế! Nhưng với em đó không được gọi là "cam chịu". Tha thứ là cách em dành cho anh cơ hội được sửa chữa. Nhưng người ta bảo: "Cơ hội là thứ hiếm khi xảy ra. Nên nếu có, phải bằng mọi cách chiếm đoạt!". Với anh sự tha thứ không được hiểu theo cách ấy!

Em không thể cứ mãi đứng chờ anh quay đầu lại được đâu

Em giờ đối với anh là vậy, vẫn một lòng yêu thương, lo lắng hướng về, vẫn chẳng chịu mở lòng thân thiết với ai. Nhưng lại tuyệt nhiên không thể tha thứ . Một kẻ không còn đủ lòng vị tha, một kẻ đã trở về quá muộn. Đó là điều đáng tiếc nhất giữa hai chúng ta...

Người ấy nói với em, "hãy là người bao dung chứ đừng là người nhu nhược". Và em nhận ra, sự bao dung của em chỉ dừng lại ở đó, cách em mỉm cười và lo lắng cho anh. Em không có niềm tin để trở về bên anh - người đã đánh đổi em vài lần thì có chắc một ngày mai không như thế? Em không thể đứng mãi chờ anh phạm sai lầm rồi trở về bất cứ khi nào anh muốn. Cho dù hàn gắn đến đâu thì vết thương vẫn để lại sẹo.

Em cứ giả tạo gạt bỏ tổn thương để cùng anh bước qua khó khăn này. Nếu anh có thể đi qua, em có thể an tâm mà rời đi. Nhưng nếu may mắn không mỉm cười với anh, khi ấy em rời đi, anh sẽ ra sao? Bởi thế, có lẽ lúc này em nên đi! Vì trước sau em vẫn không thể ở lại. Không có anh, em biết sẽ khó khăn hơn rất nhiều lần. Em cũng thừa nhận rằng em sợ bản thân mình lại để anh tiếp tục được như hôm nay. Rồi em sẽ không thể rời xa anh. Nhưng lại không thể tha thứ. Và em sợ hãi anh sẽ lại tàn nhẫn với em thêm lẫn nữa. Đến lúc ấy, em còn đủ sức đứng lên?

Người ta bảo: "Có những mối quan hệ cũng giống như tấm kính, thà ngồi yên nhìn nó vỡ. còn hơn nhặt lại những mảnh vỡ để tự làm đau mình". Anh biết em đã yêu thương anh đến nhường nào, đã đau lòng vì anh ra sao không? Nhưng giờ em không còn chịu đau được nữa rồi. Nên lần này sai lầm của anh đã khiến anh mất em vĩnh viễn. Em cũng không cần lời hứa của anh nữa. Vì em cần hơn một người dám cùng em vượt quá bất đồng, xích mích để bên cạnh em.

Đừng cố giữ, vì em không còn đứng đó nữa! Ngày mai em sẽ can đảm và chăm chỉ, em sẽ bắt đầu làm những việc anh nghĩ em không thể. Em sẽ đi vững trãi trên đôi chân của chính mình mà không lo lắng bị anh bỏ rơi. Còn anh, hãy kiên cường lên nhé! Vì đó là con đường anh theo đuổi.

© Hà Thúy Ngà – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thực hiện: Hằng Nga

Minh họa: Hương Giang

Video: Tuấn Anh

Xem video Em đi rồi để lại tháng tư ở đó.

Hà Thúy Ngà

"Cuộc sống có những khó khăn nhất định. Nhưng khi vượt qua được những khó khăn ấy. Giá trị bạn có được còn hơn cả ước mơ ban đầu" (Danh ca Celine Dion)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Không phải ngẫu nhiên mùa thu thường trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn sáng tác. Mùa thu với những làn nắng vàng như mật rót qua từng kẽ lá, mơ màng vương lên vai áo người con gái. Mùa thu với bầu trời cao xanh, lộng gió khiến tâm hồn ta bỗng thấy thư thái hơn.

back to top