Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến với tình yêu

2012-05-29 16:10

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Tôi bắt đầu lò mò giải ô số Sudoku chỉ vì đọc được thông tin là điều đó sẽ giúp cải thiện được trí nhớ. Chẳng phải vì tôi lo xa cho tuổi già sau này của mình, mà tôi là một đứa sinh ra vốn đã mắc phải chứng bệnh hay quên.

Điều này đem đến quá nhiều những rắc rối cho tôi. Đồ vật tôi để một đằng, lại nhớ một nẻo. Và sau khi lục tung hết tất cả mới nhớ ra mình để ở đâu, thậm chí có khi tôi cũng chẳng thể nào nhớ nổi cho đến khi mẹ tìm thấy chúng. Đi chợ, mẹ dặn mua vài thứ đồ, vậy mà khi về gần tới nhà rồi, tôi mới nhớ, cũng bằng không. Lại bị mẹ mắng:

- Con đãng trí đến mức mẹ không thể nào hiểu nổi!

Tác giả : Sưu tầm  – Người đọc: Mèo Mun, Nhím xù– Kỹ thuật: Đức Thụy

Ảnh minh họa

Trên lớp, tôi cũng nổi tiếng không kém về cái tội hay quên này. Đỉnh điểm là cái vụ cô Thanh nhờ tôi nhắc dùm với lớp là tuần sau có buổi kiểm tra 15 phút. Kết quả là tôi đã để nó biến khỏi ra đầu mình một cách ngon lành cho đến lúc cô Thanh bảo cả lớp lấy giấy làm bài kiểm tra. Sau tiết học, tôi bị tụi bạn đứa thì mắng, đứa thì rủa, thê thảm chưa từng thấy.

Tôi quyết tâm cải thiện trí nhớ của mình bằng mọi cách. Trong thực đơn ăn uống của tôi luôn luôn có món bí đỏ và giờ lại có thêm trò giải ô số Sudoku. Càng giải tôi lại càng hứng thú với những ô số. Tôi còn phát hiện ra đây cũng là một cách để giải tỏa nỗi buồn vì những lúc tập trung vào ô số tôi lại như dẹp hết tất cả mọi thứ qua một bên và chỉ chú tâm đến chúng. Hầu hết thời gian rảnh rỗi của mình tôi đều chúi đầu vào các ô số. Ngay trên lớp học, giờ ra chơi cũng được tôi tận dụng nốt.

- Tâm không tranh thủ ôn bài mà lại cắm cúi giải ô số vậy hả? Quang, lớp phó học tập đứng trước mặt nhắc nhở với vẻ mặt khó chịu.

Tôi ghét nhất là lúc mình đang tập trung vào việc gì đó mà lại bị phá đám.

- Để Tâm yên. Tôi ngước lên với vẻ mặt cau có rồi lại tiếp tục cúi xuống giải những ô số còn lại.

Quang cũng nheo mắt nhìn, rồi chép miệng:

- Những cái như thế này này Quang giải trong vòng năm phút là xong.

- Được thôi. Quang chứng minh lời mình nói đi nào. Tôi cố ý đưa cho Quang một ô số khác với mức độ cực khó.

Qua năm phút, Quang vẫn đang vật lộn với những con số. Nhìn trán cậu ta nhăn như ông già khiến tôi không thể nào không buồn cười được. Cho dù Quang thông minh thật, nhưng những người mới lần đầu giải ô số này thì khó có thể giải được với mức độ như vậy huống hồ chi là năm phút.


Ảnh minh họa

Quang thua và tôi được một trận hả hê vô cùng. Nhưng không ngờ Quang cay cú vì điều này và cậu ta bắt đầu thi thố với tôi trong vụ giải Sudoku. Tôi biết là Quang cũng bắt đầu thích thú với Sudoku rồi. Công nhận Quang thông minh thật, chỉ trong vòng một tuần mà tốc độ giải ô số bằng tôi tập luyện cả tháng. Giờ ra chơi 15 phút của buổi học nào chúng tôi cũng cùng nhau đọ sức. Cứ tưởng những ô số Sudoku khô khan, rối rắm chỉ khiến chúng tôi phải đau đầu thôi. Nhưng thật lạ là dường như có một thứ cảm xúc khác lạ len lỏi khi nhìn thấy Quang chăm chú giải ô số. Quang ngỏ lời, chúng tôi chính thức thành một cặp. Tôi vẫn đùa với Quang rằng chúng tôi là một cặp Sudoku thì đúng hơn.

Chứng bệnh hay quên của tôi chỉ được cải thiện đôi chút. Quang bảo bệnh này của tôi sẽ khó có thể nào hết được. Tôi cười bảo hay quên cũng có cái lợi, vì những chuyện buồn mình cũng dễ quên hơn người khác. Quang nheo mắt hỏi tôi:

- Thế có khi nào Tâm quên Quang không?

- Ai mà biết được. Quang biết tính Tâm rồi mà. Tôi cười lớn.

Tụi bạn tôi bảo là nhìn thấy Quang dạo này hay đèo một cô bé nào xinh lắm. Tôi hỏi Quang về cô bé. Quang bảo đó là cô bé hàng xóm mới chuyển đến. Vì chưa thông thuộc đường nên mẹ cô bé nhờ Quang chở đi học dùm thôi. Chuyện đó thì bình thường thôi. Quang nổi tiếng là tốt bụng mà. Đó cũng là một trong những ưu điểm kiến tôi thích Quang. Tụi bạn tôi đúng là đa nghi quá.

(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

back to top