Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô đơn là khi trái tim và lý trí chẳng thèm nghe lời nhau

2020-05-06 09:29

Tác giả: Nhã Điềm Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Tôi vẫn thường nhìn thấy nhiều kẻ như tôi, đi tìm một kẻ cô đơn khác, và khi hai kẻ cô đơn bên nhau, sẽ không còn ai cô đơn nữa, chỉ tiếc một điều, chúng tôi chưa gặp được nhau. Lạ lùng là tôi chẳng thể gặp được người ấy giữa bảy tỉ người đông đúc như vậy.

***

Cô đơn là khi lý trí và trái tim chẳng thèm nghe lời nhau (Nhã Điềm)

Một ngày chủ nhật ồn ào và náo nhiệt, cả thế đang cười nói vui vẻ, chỉ có tôi đang gặm nhắm nỗi buồn khó hiểu trong căn phòng tịch mịch. Chiếc laptop đang phát mấy bài hát với giai điệu nhẹ nhàng của Phạm Hồng Phước, tôi cứ ngỡ nó được viết riêng cho tôi. Thỉnh thoảng tôi sẽ lại như thế, cần một người bên cạnh. Có những đêm không ngủ được, hai giờ sáng chỉ muốn tìm ai đó để chia sẻ, buồn thì khóc một mình, vui cũng cười một mình rồi để đó chứ chẳng dám phiền đến ai.

Có lúc sự tịch mịch của đêm tối làm tôi chỉ muốn vớ đại một người qua đường để tâm sự, người ta nhìn tôi như một kẻ ngốc cũng được, một kẻ điên cũng chẳng sao. Đã nhiều lần tôi đánh liều, dùng những ứng dụng chat ngẫu nhiên mong giải tỏa nỗi sợ cô đơn trong lòng, nhưng sự giả dối và nguy hiểm của xã hội khiến tôi chùng bước, lý trí buộc tôi phải dừng lại.

Cô đơn là khi trái tim và lý trí chẳng thèm nghe lời nhau

Tôi vẫn thường nhìn thấy nhiều kẻ như tôi, đi tìm một kẻ cô đơn khác, và khi hai kẻ cô đơn bên nhau, sẽ không còn ai cô đơn nữa, chỉ tiếc một điều, chúng tôi chưa gặp được nhau. Lạ lùng là tôi chẳng thể gặp được người ấy giữa bảy tỉ người đông đúc như vậy.

Tôi thuộc kiểu người hướng nội và chậm chạp trong tình yêu. Những kẻ như tôi vẫn thường chẳng có ai bên cạnh. Cái sự lạnh nhạt từ trong tính cách khiến người khác không đủ chú ý và lòng nhiệt tình cũng mau chóng nguội lạnh. Nên tôi vẫn một mình là lẽ thường tình. Nhưng mà, tôi đang đợi điều gì? Tôi cũng không biết nữa. Có lẽ là chờ một người, người mà tôi thậm chí chẳng biết có tồn tại hay không.

Sau một tuần căng thẳng với việc học, chủ nhật là khoảng thời gian ngắn ngủi đề từng dây thần kinh trong não tôi được thả lỏng, nhưng cái đầu đáng ghét này chẳng chịu nghỉ ngơi mà cứ nghĩ đến mấy thứ linh tinh làm lòng tôi cũng mệt. Tôi nghĩ đến một cuộc sống mà trong đó, tôi không một mình. Những ngày mùa đông trời lạnh cóng, tôi sẽ nằm bên cạnh và rút vào tấm chăn ấm áp của người đó rồi ngủ thẳng đến trưa. Tôi rất vụng về và chẳng biết nấu ăn, nhưng tôi mơ đến một ngày tôi sẽ cùng người đó đứng trong phòng bếp cùng nhau nghiên cứu công thức nấu bánh tart trứng, anh trộn bột còn tôi xử lý đống trứng gà, cả phòng bếp bị chúng tôi làm cho lộn xộn, nhưng nơi đó là hạnh phúc. Tôi còn muốn nuôi một con mèo mập đầy lông, những khi rảnh rỗi, chúng tôi sẽ cùng nhau ngồi đọc sách trên sofa, còn nó thì cuộn tròn vào lòng tôi. Tôi chỉ cần nâng mắt lên khỏi sách, thì sẽ thấy anh, thấy ngôi nhà của chúng tôi. Một giấc mộng hoàng mĩ cho kẻ thường nằm mơ giữa ban ngày như tôi.

Cô đơn là khi trái tim và lý trí chẳng thèm nghe lời nhau

Người ta bảo rằng, thời đại này phải tự mình giành lấy tình yêu, chứ cứ ngồi không chờ đợi sẽ chẳng có ai yêu bạn đâu. Nếu thật vậy thì có lẽ tôi sẽ phải một mình cả đời ấy nhỉ? Tôi đã từng nghĩ đến, nghĩ đến ngày mà tôi sẽ thoát ra khỏi vỏ ốc của mình để chạm đến tình yêu, sẽ vì một người mà thay đổi bản thân. Nhưng mà người đó là ai, và tôi phải chờ đợi đến bao giờ giữa bảy tỉ người mênh mông này chỉ để gặp người.

Suy cho cùng thì đó cũng chỉ là những mơ mộng của một thiếu nữ đang “sống mòn” trong cô đơn mà thôi. Tôi cũng nhận ra rất nhiều người đang bị nhấn chìm trong sự lẻ loi này, nhưng thật kì lạ, chúng tôi chẳng bao giờ gặp được nhau.

Bởi người đúng thương hay đến muộn

"Còn cậu thì sao? Định như thế này mãi à? Có khi ở giá thực đấy chứ chằng đùa" – tôi quay sang hỏi cô gái đang ngồi bên cạnh mình sau khi nghe cô kể về chuyện tình của một chị trong công ty sau mối tình tám năm đổ vỡ.

"Không đâu, Sài Gòn đông đúc là vậy… chắc "anh ấy" đang kẹt xe thôi" – cô vừa nói vừa nhìn xa xăm phía bên kìa bờ sông dòng người chen chúc nhau ngược xuôi. Những lọn tóc nhẹ nhàng bay trong gió hiện rõ đôi mắt nâu sâu thẳm.

Cô ấy vẫn vậy, vẫn giống như lần đầu chúng tôi gặp nhau vào mười năm trước khi ấy chúng tôi mười lăm tuổi. Cô chuyển từ Hà Nội vào Sài Gòn ở cùng với ông bà ngoại của mình ngôi nhà nhỏ đối diện nhà tôi. Mẹ tôi bảo "Bố mẹ con bé ly hôn và đã có gia đình riêng mới rồi nên con bé về đây sống cùng ông bà, con hiểu chuyện đừng hỏi hay gợi lại kẻo con bé buồn". Tôi cũng đã khắc nhớ những điều ấy vậy mà có một hôm chúng tôi cùng nhau luyên thuyên sự đời tôi lại buộc miệng hỏi: "Cậu có hận bố mẹ mình không?"

Cô đơn là khi trái tim và lý trí chẳng thèm nghe lời nhau

“Tớ từng nghe đâu đó một câu chuyện về sự ghép đôi của loài người. Loài người khi ấy có tới hai đầu bốn tay bốn chân,… hình dạng như thể hai con người bây giờ gộp lại vậy chỉ khác là cơ thể ấy chỉ có một trái tim mà thôi. Môi trường sinh tồn dần thay đổi, họ không thể thích nghi với dáng vẻ ấy được đành tách nhau ra để mưu sinh nhưng tiếc là chỉ có một trái tim mà thôi, nên đành phải chia hai mỗi người một nửa và hứa hẹn rằng sau khi đủ sống sẽ đi tìm nhau. Mọi thứ có thể thay đổi khiến họ không thể nhận ra nhau nữa nhưng trái tim trong lòng ngực thì vẫn vậy đó chính là dấu hiện để nhận biết nửa còn lại của mình. Và trong cuộc tìm kiếm ấy sẽ có những lúc họ tìm sai mảnh ghép còn lại của mình và rồi sẽ tiếp tục tìm kiếm và tìm kiếm. Tớ là hệ quả của sự nhầm lẫn ấy thôi sao có thể hận được chứ. Nên tớ nhất định không giống bố mẹ mình đâu. Mảnh ghép còn lại của tớ là một chàng trai ưa nhìn với gương mặt chữ điền đôi mắt đen to cùng với dọc sống mũi cao bờ vai rộng để chở che cho tớ, trưởng thành có hương vị của đời, điềm tỉnh ngọt ngào ấm áp,...”- cô ngước nhìn những vì sao trên trời để kể về chàng trai trong mộng của mình khóe miệng cứ mỉm cười hoài không thôi.

Lúc ấy tôi phá lên cười vì những điều viễn vong đó, nhưng mãi đến tận bây giờ khi chúng tôi đã trưởng thành tôi mới thực sự hiểu cái gọi là mộng mơ ấy trong cô lớn như thế nào. Ở độ tuổi mười lăm ấy cô tự xây dựng cho mình cái đức tin để xoa dịu nỗi đau và bất chấp tin vào sự tồn tại của người đàn ông trong mộng của mình. Mười năm bên cạnh biết bao lần nghe cô kể về người ấy – một người chưa từng gặp nhưng lại đợi chờ đến khờ dại. Đã bao lần cố trấn tỉnh có lúc quát tháo cô về sự mộng mơ đó khi nhìn thấy bao gả trai theo đuổi cô cứ bị chối từ có đủ kiểu người có những người tựa cả hoàn thiện vậy mà cô vẫn cố chấp. Tôi đã từng lớn tiếng khiến cho đôi mắt cô phải ngấn lệ, từng tiếc nấc dâng lên nghẹn ngào rồi ào khóc thành tiếng.

Cô đơn là khi trái tim và lý trí chẳng thèm nghe lời nhau

Cô bảo rằng mình đã cố cho bản thân một cơ hội đã mở lòng đã tìm hiểu nhưng cảm giác không kết nối từ trái tim cô đã muốn dùng lý trí của mình để bắt đầu cho mình một cuộc tình nhưng cô sợ lắm nỗi sợ về sự đổ vỡ giống như bố mẹ cô đã từng cứ chiếm lấy cô. Tôi chỉ biết ôm người con gái ấy vào lòng những giọt nước mắt thấm qua lớp áo sơ mi chạm vào lòng ngực nơi trái tim tôi như xé ra từng mảnh.

Tôi nhận ra "người ấy" của cô khi lần đầu tiên gặp tại một quán coffee quen mà chúng tôi vẫn thường hẹn nhau, một chàng trai ưa nhìn với gương mặt chữ điền đôi mắt đen to cùng với dọc sống mũi cao bờ vai rộng. Biết bao nhiêu người đàn ông sở hữu điều đó cơ chứ nhưng khí chất và dáng vẻ ấy thật sự không thể nhầm lẫn vào đâu được. Tôi bên cô đủ lâu và sự tri kỷ giữa chúng tôi để tôi có thể nhận ra người đàn ông cô đã kể về suốt mười năm qua cũng đủ để tôi có thể hình dung ra không ai khác anh ta đã xuất hiện rồi tôi chắc rằng cô cũng sẽ có cảm giác như tôi ngay khi thấy anh ta mà thôi. Tôi thật sự đã rất bỡ ngỡ , hoang mang và hỗn độn. Tôi liền gọi cho cô ấy nhưng không phải để nói về người đàn ông này, tôi hủy cuộc hẹn hôm nay bảo cô đừng đến nữa.

Cô đơn là khi trái tim và lý trí chẳng thèm nghe lời nhau

Sao có thể phải không? Chắc là cô đã gieo vào đầu tôi những mơ mộng của mình nhiều quá đến nỗi trong vài phút tôi đã tin có sự xuất hiện ấy mà thôi. Làm sao có thể nhận ra được khi nó chỉ là những ảo tưởng vô thực cơ chứ. Truyền thuyết ấy cũng chỉ là hư cấu mà thôi. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm chẳng ai có thể ngăn được cuộc tìm kiếm một nửa kia của mình cũng chẳng thể ngăn nổi nhịp đập của hai trái tim thực sự thuộc về nhau.

Cơn mưa bất chợt vào những ngày đầu tháng tư gọi cho cô vì biết rằng cô sẽ chẳng có sự chuẩn bị nào đâu, cô bảo chiếc xe không biết dở chứng gì lại tắt máy giữa chừng tôi bảo cô cứ tấp vào đâu đó tạm để trú mưa tôi sẽ đến nhanh thôi. Tôi bất chấp cả những hạt mưa mà chạy thật nhanh đến tìm cô ấy, từ xa đã có thể nhận ra dáng vẻ quen thuộc ấy nhưng tôi không tiến tới mà chỉ biết lặng lẽ nhìn theo bóng người đàn ông đang dắt xe và đi bên cạnh cô. Tiếng mưa chẳng thế nào át được tiếng cười của cô, cô cứ luôn cười nói khúc khích bên cạnh "người ấy" chắc ngay lúc này đây cô đã có thể cảm nhận được chàng trai đang đi bên cạnh mình đã bước ra từ chính những mộng mơ thường ngày của cô. Tôi quay lưng đi lòng tự hỏi không biết cô ấy cảm nhận gì về vị mưa bất chợt này nhưng với tôi đầu môi có vị ngọt của nụ cười em khi ấy và sự đắng nghẹn lại nơi cuống họng…

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Tôi tìm niềm vui giữa một trời chen nắng để lại nỗi buồn giữa phố vắng đang mưa

Nhã Điềm

Người khác chật vật với tình yêu, còn tôi thì bận lòng với những thức sống sặc mùi tiền giấy và thói đời vô thường của thời đại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình đầu một thời khắc cốt ghi tâm

Tình đầu một thời khắc cốt ghi tâm

Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng đã từng yêu, được yêu và ít nhất một lần tan vỡ. Một mối tình đi qua luôn đọng lại trong ta ít nhiều những ký ức, nhưng đẹp và khó phai mờ nhất chắc hẳn là tình đầu. Người ta hay bảo, “Tình đầu ngây thơ vụng dại, yêu ai đó bằng cả tấm lòng tôi. Ngờ đâu lại vội phai phôi, tôi xin giữ một nỗi niềm sâu thẳm”.

Chúng ta của hiện tại là hai đường thẳng song song

Chúng ta của hiện tại là hai đường thẳng song song

Chúng ta của quá khứ chỉ là hai người lướt qua nhau. Chúng ta của hiện tại là hai đường thẳng khác lối, có lẽ sẽ gặp nhau tại một thời điểm nào đó trong cuộc đời này. Mình không chắc chúng ta có trở thành bạn nếu thực sự gặp lại nhau, nhưng mình luôn cầu chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với cậu, và hy vọng rằng cậu sẽ có một chút gì đó ký ức về mình. Tạm biệt cậu, chàng trai là một phần thanh xuân của tôi.

Cô gái à, em có thật sự đối xử tốt với bản thân mình không?

Cô gái à, em có thật sự đối xử tốt với bản thân mình không?

Bạn có thật sự đang đối xử tốt với bản thân mình không? Có thường hay thức khuya ngủ muộn, có thường online thật khuya chỉ để chờ tin nhắn từ một ai đó. Bạn đừng chờ nữa, họ thật sự đã quên bạn từ lâu rồi, họ bận lắm chẳng có thời gian để nhắn tin cho bạn đâu, đừng có thức khuya ngủ muộn nữa. Mạnh mẽ lên nào bạn ơi.

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu.

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

back to top