Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau bao nước mắt anh vẫn là người em yêu

2020-04-28 08:55

Tác giả: An Di Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Nơi thị thành đông đúc vừa hoa vừa lệ, tôi biết đã đến lúc cần phải buông tay với mối tình đầu từng ngỡ sẽ là tình cuối. Càng yếu đuối, trái tim vốn đã chật sẽ chẳng thể dung nạp thêm hình bóng khác.

***

Sau bao nước mắt anh vẫn là người em yêu (Nguyễn Trần Thanh Trúc)

Chiều Sài Gòn tháng tư với những cơn mưa bất chợt. Tôi lang thang trong nỗi nhớ hoang hoải của chính mình để cố truy cầu chút gì đó sót lại trên từng mảnh vỡ kí ức. Đã từng, những chắp ghép, tổn thương và vết rạn luôn âm ỉ đau nhức mỗi độ trở trời cũng chẳng ngăn nổi tôi khỏi khát vọng được đắm chìm trong làn vũ thủy thanh xuân một lần nữa. Dư âm về mối tình đầu như được bấm nút tua từ hình ảnh anh bước ra trong màn mưa hệt một chàng hoàng tử trong truyện cổ tích: với sơ mi trắng, quần tây đen cùng chiếc cặp sách lệch vai đốn tim ai bằng nụ cười xua đi giọt lệ trời chớm lạnh.

Rót cho mình một ly trà chanh thêm chút bạc hà cay thanh mát, tôi ngồi bó gối trên góc ban công nhỏ để nhớ lại chuyện đã qua vừa ngọt ngào vừa có vị mặn đắng rồi lẳng lặng nghe lời tự tình mình chẳng dám tỏ được giãi bày qua chất giọng đầy hoài niệm của Tóc Tiên và DaLAB:

“Lạc vào những nỗi buồn

 Lạc vào nơi góc quen

Để một mình gặm nhấm bản nhạc buồn mới cất lên”.

Sau bao nước mắt anh vẫn là người em yêu

Quá khứ ngỡ đã trôi xa nay từng chút một tề tựu đông đủ. Những thứ trước kia vốn thân thuộc nhất với hai đứa giờ hệt như có ma lực kéo bước chân lưỡng lự quay về tựa một thói quen đã được gỡ phong ấn. Tưởng chỉ là dạo chơi, vậy mà tôi lại đi “lạc” cả một thời tuổi trẻ.

Tôi nhớ người ta từng bảo rằng: Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ là chẳng biết phải chờ đến bao giờ. Chính thứ cảm xúc mông lung và bất định ấy dẫn tôi tiến dần vào lối nhỏ mờ mịt chẳng chút khe hở ánh sáng như một mảnh đất trên thời không bị ông trời bỏ quên từ thượng cổ.

Loay hoay tìm hướng ra cho một mối tình đã như vô vọng, tôi như biến thành một chú cá vàng mau quên: “Không nhớ bằng cách nào mà đôi chân kia đưa tới nhà” sau mỗi lần lang thang tìm anh trên phố vắng. Chưa lúc nào tôi thôi thổn thức với bao hẹn ước anh từng trao gửi:“Những lời hứa ai nói hôm trước nay đã tan biến đi đâu?” Chút trách cứ vờn nhẹ tim tôi rồi cào ra bao vết sẹo hồng nay dần dần mờ nhạt.

Chúng tôi đến với nhau khi cả hai đều là những đứa trẻ vừa được thừa nhận là người lớn. Chút bốc đồng, quái gở và cả tự ti khi nghĩ đến sự chênh lệch về địa vị, gia thế làm tình cảm mới chớm nở cứ thế chưa kịp đơm bông đã héo tàn trong làn sương sớm. Bối rối và quay cuồng rồi đổ thừa cho định mệnh, tôi hèn nhát tự buông bỏ vũ khí đầu hàng khi anh vẫn đang là một chiến sĩ dũng cảm với lời thủ thỉ đủ làm lay động mọi cô gái đang yêu chìm đắm.

Sau bao nước mắt anh vẫn là người em yêu

Nhưng mà đáng trách thay khi sau tất cả những cố gắng của anh, tôi vẫn sợ hãi lựa chọn cuộn mình trốn trong thân ốc để cách biệt với thế giới hào nhoáng, dùng chiếc vỏ cứng bảo vệ cơ thể yếu mềm khỏi ánh nhìn cay nghiệt của những người luôn cho rằng tôi không xứng cùng anh ở chung một thế giới. Tôi e ngại bản thân sẽ: “…một lần nữa lại nhận về mình những đắng cay” nên cứ mãi trốn chạy khỏi tình cảm mà anh mang tới. Để lại mình anh trơ trọi giữa cung đường sầm uất, những góc khuất từ ánh đèn mờ bao phủ vầng trán lòa xòa tóc che đi đáy mắt đầy thổn thức.

Xa anh là một quyết định dại dột làm trái tim tôi chưa bao giờ thôi đau âm ỉ cùng hối hận: “Vì lời ai chưa nói hay vì lời đã nói ra?”

Mỗi ngày đi làm với vỏ bọc hoàn mỹ của một cô gái xuân thì yêu cười, thích nói. Đến khi tan ca quay về căn gác trọ, nỗi cô độc chợt bùng lên với bao nhiêu suy nghĩ về anh mà bây giờ đã chẳng còn tư cách gì để truy hỏi sự giải đáp. Chút trăn trở ấy cứ lắng đọng như những vết cặn ghim dần thành từng mảnh gai nhỏ, gỡ thì sợ đau, mà bỏ lơ thì cứ mãi hoài nhức nhói. Buông tay anh, nhưng lại chẳng kiềm được sự ghen tuông và sợ hãi mỗi khi nghĩ đến việc rồi anh sẽ có người mới, tôi chới với trong đại dương vô tận và tưởng như chết chìm bởi mớ tâm sự ích kỷ ấy.

Sau bao nước mắt anh vẫn là người em yêu

Người ta bảo cố quên thì lại càng nhớ, có phải vậy chăng mà tôi chẳng thể ngăn nổi bản thân tìm về những con phố quen từng in hằn dấu chân hai đứa. Cứ chậm rãi từng bước với ước muốn mong manh có thể tình cờ gặp lại anh như một sự sắp đặt của số phận, để được nhìn anh dù chỉ trong giây lát, vậy mà khi quả chò đã bay là là khắp lối, tôi mỏi mắt tìm mà mãi chẳng thấy bóng hình người mình thương. Con đường có dài đến mấy rồi cũng đi tới kết thúc khi bước chân của bản thân đã nhoài chớm mệt.

Nơi thị thành đông đúc vừa hoa vừa lệ, tôi biết đã đến lúc cần phải buông tay với mối tình đầu từng ngỡ sẽ là tình cuối. Càng yếu đuối, trái tim vốn đã chật sẽ chẳng thể dung nạp thêm hình bóng khác.

Thế nhưng, biết làm sao đây khi khối óc bắt phải quên mà nhịp đập ngực trái cứ gợi lên niềm nhớ. Càng nghĩ về anh, đêm lại càng dài bởi mãi hoài thao thức: “Đôi khi trong đêm thấy mình trong mê cung không lối ra.” Một giấc ngủ không mộng mị cũng trở thành xa xỉ. Chỉ thầm mong:“Đêm nay xin cho ngủ quên. Để nỗi nhớ kia em gửi lại bóng đêm”…mà cũng khó khăn như vậy.

Sau bao nước mắt anh vẫn là người em yêu

Bình minh vẫn đúng hẹn mà tới dù hôm trước bóng tối có bao vây lấy bạn đầy mệt nhoài khổ sở, đến nỗi làm tôi có ảo giác rằng tất cả đã được giải quyết: “… nắng mới đã lên đánh lừa ta rằng mọi thứ đã trôi qua”. Vậy mà “..quá khứ đôi khi hiện về ám ảnh như bóng ma. Ở sau lưng, không nhìn thấy không có nghĩa là đã xa..” Thì ra, nó chẳng hề mất đi mà vẫn luôn hiện hữu trong góc khuất nơi bản thân cho rằng đã khóa ba lần cửa chắc chắn. Làm sao có thể đánh lừa được con tim khi luôn cảm thấy vắng vẻ mỗi lần“…thức dậy bên trong thành phố trống rỗng vì thiếu một nửa trong chúng ta”. Tôi cứ thế sống qua từng ngày dài tưởng như cả tháng.

Thời gian dần trôi. Mới đó mà đã hai năm kể từ ngày anh bước ra khỏi vũng lầy tình cảm. Cuộc sống của tôi dường như đang trở về quỹ đạo mà nó vốn có: đi làm, nấu ăn, quen thêm vài người và cố quên đi một người. Bản thân cứ nghĩ rằng mình đã ổn cho đến khi anh gọi điện cho tôi trong cơn say chếnh choáng rồi lặng lẽ rơi lệ với những lời tâm sự bao năm qua giấu kín. Cố tìm vui để quên đi bao nỗi buồn muốn giấu, từ một chàng trai tựa ánh mặt trời trong sáng, anh trở nên bất cần nhằm làm bản thân tê liệt cảm xúc. Không phải chưa từng nghĩ sẽ quên, mà chẳng hiểu sao những cô gái khác đến với anh chỉ như một sự tạm bợ chắp vá. Tôi đau lòng tưởng chừng chết lặng khi thấy anh trở nên như vậy. Chính sự ích kỷ của tôi đã đẩy anh đi xa nhường ấy.

Sau bao nước mắt anh vẫn là người em yêu

Bao lâu để có thể quên đi một cuộc tình ghi tâm khắc cốt? Và bao lâu để có thêm dũng khí mà bắt đầu lại với người lúc trước bản thân từng yêu và cũng từng tổn thương họ sâu sắc? Tôi có đọc ở đâu đó câu nói rằng: “Qua bao đau thương, anh vẫn là người làm em khóc. Sau bao nước mắt, anh vẫn là người em yêu”.  Khi lần nữa anh đưa tay về phía tôi, buông bỏ mọi sĩ diện của một người đàn ông cao ngạo chỉ để cho hai đứa được bắt đầu sau kết thúc, tôi hiểu đã đến lúc bản thân phải bước ra ngoài chiếc vỏ cứng, trao cho anh niềm tin rằng đôi mình chính là duyên nợ.

“Nước mắt em lau bằng tình yêu mới” khi đau thương trước đó sẽ được chữa khỏi bởi cách yêu trưởng thành hơn, có trách nhiệm hơn từ một cặp tình nhân tưởng chừng “đã cũ”. Thật may mắn bởi nhờ vấp ngã mà chúng tôi học được cách trân trọng thứ tình cảm quý giá này, và càng may mắn hơn khi cả hai đã không gục ngã vì những thất bại đã trải. Nhờ tiếp tục đứng dậy và tiến về phía mặt trời ấm áp, chúng tôi đã không bỏ lỡ nhau trong cuộc đời đầy ghềnh thác truân chuyên.

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Dành cả thanh xuân để yêu một người

An Di

Học cách sống, tức là học cách tự do, và tự do tức là chấp nhận việc gì phải đến sẽ đến! { Trở lại tìm nhau – Guillaume Musso }

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top