Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi qua những ngày dang dở em còn nhớ tôi không?

2020-05-04 11:26

Tác giả: Lê Sáu Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Có những mối tình đẹp đến nghàn thu, có những cuộc tình trôi qua như là sương khói. Có người khiến ta nhớ nhung một đời, có người lẵng lẽ xa tầm tay ký ức. Tình đẹp là tình dở dang. Người con gái đẹp nhất là khi chưa thuộc về ai.

***

Tặng em cho anh ấy (Nghiêm Minh Nhất)

Ngày không em anh lại tìm về những cơn mưa như tìm về một vùng trong tâm trí vừa mới đánh mất. Cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. "Anh chẳng giữ nổi em đâu". Đó là câu anh muốn nói với em hàng ngàn lần nhưng đôi khi con tim lại lỗi nhịp, cứ chặn lại mỗi khi em ôm chầm lấy anh, rồi lại buông lơi, lại lạc lõng.

Đi qua những ngày dang dở em còn nhớ tôi không?

Cái bóng của người cũ quá lớn, lớn đến nỗi anh chẳng thể nào can đảm đánh đuổi hình bóng ấy ra khỏi tâm trí em. Bên em, đôi khi anh lại cảm giác như chúng ta lội ngược dòng về hai phía. Anh thấy mình đã lạc mất em trong khoảng trời nào đó một cách vô hình. Anh biết sự ra đi của anh là ích kỉ nhưng vắng anh, em sẽ được bình yên, để cho con tim em chọn ra lối đi của riêng mình. Anh chẳng muốn đến những nơi em và người ấy đã có một khoảng kỉ niệm. Anh chẳng muốn trong tim em có một chút nào về hình bóng cũ. Nhưng cấm làm sao được khi em và người ấy đã quá yêu thương, từng tràn đầy hạnh phúc. Nhưng hãy đặt nó xuống, hãy đi với anh, chúng ta sẽ cùng nhau đi tiếp đoạn đường. Dù anh biết có lúc anh phải dừng lại.

Đi qua những ngày dang dở em còn nhớ tôi không?

Khoảng thời gian xa em, anh chật vật với những xúc cảm trong tim. Có lúc anh tưởng chừng không thể vắng em dù một phút nhưng anh phải buông tay vì anh quá mệt mỏi. Phải chi những lúc như thế em lại siết chặt vòng tay, lại khóc thì có lẽ anh chẳng thể buông đâu. Thế nhưng trong em, anh không tìm ra một cảm giác gọi là "đánh mất".

Giá như anh không gặp em, không gặp một cô bé bên kia đường thì giờ đây có lẽ anh chẳng có những bồn bề ấy. Nhưng trong cuộc sống phải lí trí, phải nhớ rằng không tồn tại hai chữ “giá như”. Thế nên anh để em đi về phía hình bóng ấy, để em được sống trong những ngày đầy nắng, và hãy bỏ mặc anh. Anh cũng sẽ quên em mau thôi.

Xa em nhưng đôi lúc hãy cho anh ngoảnh đầu nhìn lại về phía em là đủ. Tình yêu trong anh chẳng thể thay thế. Anh hiểu nhưng có lẽ nó đã quá trễ. Lúc này, đôi tay đã quá siết chặt yêu thương, vì thế anh chẳng thể quay đầu về phía trước dù anh đã đi, và đôi tay đã buông lỏng. Khoảng trời vắng em sẽ không là những ngày buồn, vì đâu đó anh vẫn được ngoảnh đầu nhìn về phía hạnh phúc, chính là em.

Đi qua những ngày dang dở em còn nhớ tôi không?

Đi qua những ngày dang dở em còn nhớ tôi không (Lê Sáu)

Tôi có một cuộc tình dở dang, bởi vì nó đẹp trong tâm trí và kỷ niệm. Chúng tôi là những cô cậu sinh viên quen nhau từ những năm cuối giảng đường, thơ mộng. Hôm nay trời có nắng tôi sẽ dạo trên những góc phố thân quen, nói ai kia rằng chiều tím em muốn làm thơ không. Và mỗi khi trời mưa, cùng nhau che trên chiếc ô ngày nào, nghêu ngao hát cho nhau nghe những bản tình ca. Điều quan trọng nhất mỗi ngày là người đó hôm nay ổn không, vui hay buồn. Có điều gì làm ta thổn thức. Rồi có những ngày rong ruổi trên những miền đất mà cả hai chưa từng đặt chân, kể nhau nghe chuyện đời, chuyện người.

Bỗng chợt lau nước mắt em khi trời đông trở gió, em buồn nuốt lệ vào tim. Muốn em thôi khóc nhưng lòng tôi đâu muốn cười. Tâm hồn em mong manh như chiếc lá cuối thu, cơn gió nhẹ cũng làm em xao xuyến. Đôi khi anh tự hỏi rằng hạnh phúc là em hay em là hạnh phúc chợt nhoẻn miệng cười âm thầm vì thấy e vui. Khi không bên em anh thấy thời gian bỗng chậm lại, gió ngừng thổi, mây ngừng bay và cafe anh thiếu vị đường.

Đi qua những ngày dang dở em còn nhớ tôi không?

Anh chẳng mạnh mẽ như em nghĩ vì yếu đuối vì người mình thương là yếu đuối chính đáng phải không em. Mưa cần có mây, Cây cần có lá, cá cần có nước và anh cần có em xa em là điều anh chưa thể nghĩ. Nghĩ làm gì khi anh biết rằng một màu đen sẽ bao trùm quanh anh. Có những ngày bên nhau, với anh tình yêu không thể định nghĩa bằng ngôn từ, có những cử chỉ thân quen với anh đó là những điều tuyệt vời. Kể nhau nghe những niềm vui, san sẻ nhau những nỗi buồn, há chẳng phải cuộc đời chỉ cần có vậy hay sao. Từng hứa bên nhau đi đến hết cuộc đời, từng nói với nhau anh là duy nhất. Và giờ đây...

Tình đẹp đến mấy rồi cũng tàn. Sau bao ngày nắng rồi cũng có ngày mưa, những câu chuyện xưa chỉ còn là nỗi nhớ. Em xa tôi vào một ngày phượng hồng thắm trong đôi mắt buồn xa xăm. Vì tôi không đủ tốt hay do tôi không đáng để em đặt niềm tin. Em bước bên người mới chẳng để lại một lý do. Người ta có lẽ sẽ hơn tôi nhưng liệu tình yêu đấy có như tôi dành cho em.

Đi qua những ngày dang dở em còn nhớ tôi không?

Tình cảm là thứ khó chia ly trừ khi đo bằng vật chất. Cậu sinh viên năm nào, với chiếc xe đạp màu xanh là thứ tình cảm trong xanh nhưng mong manh. Cậu sinh viên năm ấy ngồi buồn ngắm nhìn xa xăm, nghĩ về em và cuộc đời. Có níu kéo chỉ là vô nghĩa. Hạnh phúc là hy sinh. Đặt em nơi bến bờ em mong muốn âu cũng là cho em sự tự do trong tình yêu em muốn chọn. Yên bình em nhé vì bình yên không có tên anh!

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Sau bao nước mắt anh vẫn là người em yêu

Lê Sáu

Khi cuộc đời cho bạn cả trăm lý do để khóc, hãy cho đời thấy bạn có cả ngàn lý do để cười .

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

back to top