Chúng ta không lẻ loi
2025-05-06 19:15
Tác giả:
Huỳnh Phúc Hậu
blogradio.vn - Không phải chúng ta không giỏi, không phải bạn không làm được, mà là... bạn không dám cá cược vào bản thân mình.
***
Có những lúc, chúng ta cứ nhìn về đích đến xa tít rồi nghĩ rằng bản thân không thể nào chạm tới. Điều đó đúng, nó quá xa để ta có thể một bước đã chạm được, nhưng hãy thử bước từng bước một đến đấy xem, thứ ta đạt được lúc này không chỉ là đích đến. Mà còn là cả những bài học đắt giá trên hành trình chinh phục.
Chúng ta ủ dột cho những chuyện của quá khứ, giam cầm mình trong chính nhà giam tâm lý rồi dần dần xa rời với thực tế. Xã hội phát triển, mọi thứ thay đổi nhanh như vũ bão, chỉ cần ngủ một giấc thức dậy đã không biết bao nhiêu nghiên cứu khoa học đã được hình thành. Không phải chúng ta không giỏi, không phải bạn không làm được, mà là... bạn không dám cá cược vào bản thân mình.
Ai trong câu chuyện của mình cũng là nạn nhân. Bản thân nhận thấy rằng mình quá tầm thường nên người ta mới phụ bạc, mình quá tầm thường nên xã hội mới dằn vặt, dày vò. Thực tế, bản thân ta cao thượng đấy chứ, chúng ta đã nuôi lớn những cảm xúc vẹn nguyên nhất cho người thương, đã bước chân vào xã hội xô bồ để mặc người cười chê, hờn trách.
Chúng ta không lẻ loi, cô độc giữa thế giới này đâu. Tin mình đi, sẽ không khó bắt gặp một người đi xe bus thích ngồi cạnh cửa sổ, thích đi dạo một mình, thích ở nhà hơn đi tụ họp bạn bè, thích nghe nhạc xưa hơn những bài hát hiện đại, đấy... bạn cũng thế và mình cũng vậy, chúng ta là hai người rồi đấy!
.jpg)
Có lẽ, đến đây thì bạn cũng thấy mình có nét tương đồng. Mình xin phép len vào lòng bạn một nỗi sợ khá lớn và đau đớn nhất nhé. Chính là nỗi sợ gia đình. Năm mình 20 tuổi, lần đầu tiên mình rời xa gia đình và tự lập tại Sài Gòn. Bạn biết không, mình đã từng rất mong ngóng khoảnh khắc ấy, sống tự do, tự lo, tự nấu ăn, không ai la mỗi khi đi về muộn, không ai nhắc phải học bài, không ai kiểm tra rằng hôm nay bài kiểm tra mấy điểm,... nhưng cho đến một ngày. Kỳ học đấy, số điểm mình tệ hại đến mức phải học lại gần như tất thảy các môn. Điều đầu tiên hiện ra trong đầu mình là, phải nói thế nào với gia đình đây. Chuyện gì đến cũng đến, mình về nhà và nói với bố mẹ về điều tồi tệ ấy. Mình đã chuẩn bị tâm lý để nhận một trận la mắn từ bố mẹ như những khi bố mẹ họp phụ huynh về, nhưng không... mẹ đã nói với mình "Con trên đấy một mình, chắc là chưa quen nên không sao, kỳ sau ráng con nhé!" À thì ra, cha mẹ không phải không hiểu chúng ta, chỉ là có những lúc vì quá lo lắng đã vô tình làm chúng mình khó chịu. Ba mẹ không phải không thấu hiểu, chỉ là ba mẹ sợ rằng quá nuông chiều bọn mình sẽ hư. Cho nên, thử một lần bộc bạch hết mọi thứ chúng ta phải chịu với bố mẹ nhé! Biết đâu chúng ta lại có cho mình một người khổng lồ bảo vệ mỗi khi quá đỗi chông gai.
À còn nữa này tớ muốn rằng những câu chữ này có thể phần nào làm cậu cảm thấy được quan tâm thấu hiểu, vũ trụ sẽ luôn gửi những tín hiệu cần thiết mỗi khi bạn cần. Nếu muốn vơi đi chút buồn bã, hãy mở cửa ra và đi đến một nơi xa lạ, bỏ hết những lắng lo để tận hưởng những điều tốt đẹp trên cuộc đời. Có người thích mưa, thích nắng, còn mình... thích văn, thích thơ. Còn cậu, cậu thích gì?
Nơi mình sống không có Dã Quỳ, một hôm không có gì làm nên mình quyết định đập ống Heo và gom tiền lên Đà Lạt chơi. Bạn biết đấy, Đà Lạt vốn chiều lòng "lữ khách" nên mình biết ơn Đà Lạt rất nhiều. Mình đến nơi vào độ Dã Quỳ đang mùa bừng nở, đi đâu cũng thấy một khoảng vàng rực rợp trời. Với sự tò mò vốn có, mình đã len vào đám hoa để chụp ảnh, và thành quả, chiếc áo trắng của mình dính đầy phấn hoa. Nhưng không sao cả, nhìn cũng rất xinh…Thì ra cuộc sống vẫn đang vỗ về bạn âm thầm bằng những điều nho nhỏ, áo bị bẩn nhưng mà "những vết bẩn xinh".
Trước giờ mình nghĩ rằng mình vốn nhút nhát, không dám đi đâu một mình, nhưng hôm đấy mình đã can đảm để đi một hành trình không quá dài nhưng cũng không ngắn. Mình nhận ra rằng, không phải bản thân nhút nhát, mà là đã trong cảm giác an toàn quá lâu nên ta lười nới rộng phạm vi an toàn. Như việc lên xe bus phải bấm điện thoại để phớt lờ mọi người xung quanh, như việc phải tỏ ra bận rộn để không tham gia sự kiện quá đông người. Vốn những điều ấy đều do bản thân mình tự cảm thấy không thoải mái nên viện cớ để lảng tránh, nó không hề làm hại hay tổn thương bản thân mình. Thật ra, vùng an toàn nó chính là điểm yếu của những người hướng nội như bọn mình, thích được vui vẻ nhưng ngại nơi vui vẻ, sợ cô đơn nhưng lại ở với cô đơn, chúng ta không thể từ hướng nội sang hướng ngoại trong một sớm một chiều, và điều đó cũng không cần thiết... Chỉ mong bạn hiểu thế này, đừng cố định vùng an toàn quá lâu, hãy cho bản thân cơ hội được làm điều nó luôn sợ hãy một lần. Biết đâu sau lần đấy, nó lại thích nghi và nới rộng vùng an toàn thêm đôi chút, hay ít ra... cảm giác ngột ngạt của bạn được giải toả đi đôi phần.
© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Vị Của Thích, Yêu Và Thương | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
















