Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu thương tặng mẹ

2025-02-27 18:20

Tác giả:


blogradio.vn - Trên cái bàn gỗ đã xỉn màu, một nồi cơm còn nguyên vẹn, nóng hổi; năm sáu con cá nục kho mắm thơm phức mùi hành phi đong đầy tình yêu thương của mẹ.

***

Mẹ thương yêu của con!

Khi con đang ngồi viết những dòng thư này gửi mẹ, con biết mẹ vẫn đang miệt mài với công việc nặng nhọc trong xưởng gỗ của nhà ông Ba ở cuối làng. Công việc ấy vốn dĩ không dành cho những người chân yếu tay mềm như mẹ. Thế nhưng vì con, gần hai mươi năm nay nó nghiễm nhiên trở thành cứu cánh với mẹ. Con hình dung đôi bàn tay chai sần, hằn rõ những vết thẹo ngang dọc của mẹ vẫn hàng ngày thoăn thoắt bưng bê từng thớ gỗ. Lúc lúc, mẹ lại giơ tay lên quệt đi những giọt mồ hôi nhọc nhằn lấm tấm trên trán, trên đôi gò má hao gầy. Nhưng con vẫn cảm nhận thấy mẹ đang nở nụ cười hạnh phúc khi nghĩ đến con đang chăm chỉ học tập ở một trường đại học xa xôi.

Con biết mọi lo toan, tủi hờn; mọi đau khổ, tủi nhục từ ngày sinh con ra, mẹ giấu hết trong sâu thẳm trái tim. Lúc nào, mẹ cũng chỉ lo cho con với những câu hỏi lặp đi lặp lại tưởng chừng như nhàm chán. Con đâu hiểu được đời mẹ lắm gập ghềnh kể từ khi ba nghe lời ông bà nội rời bỏ mẹ để chọn cho mình tương lai sáng lạn bên công việc xây dựng nay đây mai đó.

Con vẫn nhớ như in tháng ngày mẹ lầm lũi, đơn chiếc. Buổi sáng với mẹ bắt đầu khi bên xóm, nhà nhà vẫn còn say sưa trong chăn ấm. Mẹ lật đật trở dậy chuẩn bị bữa ăn sáng, ăn trưa cho con. Có hôm chẳng kịp lót dạ chén cơm trắng hay bát mì, mẹ lại cưỡi trên chiếc xe máy cà tàng đời cũ của ông ngoại để lại, cứ thế băng đi trong màn sương sớm ướt lạnh hơi đêm để kịp đến nơi làm việc.

Con tỉnh dậy một mình sau tiếng chuông đồng hồ báo thức. Ngôi nhà ngói lụp sụp, yên ắng. Đôi ba vệt nắng chui qua vách tường hắt vào giữa nhà, làm con thấy rõ mồn một lớp bụi dày đặc, lửng lơ. Trên cái bàn gỗ đã xỉn màu, một nồi cơm còn nguyên vẹn, nóng hổi; năm sáu con cá nục kho mắm thơm phức mùi hành phi đong đầy tình yêu thương của mẹ. Mẹ sợ con trai đi học không có tiền ăn vặt giống bạn bè nên đặt dưới mâm tờ mười ngàn được vuốt phẳng lì cùng mảnh giấy nhỏ, ghi dòng chữ: Mang theo uống nước giữa giờ nha con! Lòng con đắng đót. Nước mắt con tự nhiên chực trào dù chẳng ai mời gọi. Thương mẹ tảo tần, con lại càng hận ba, hận ông bà nội, nên dù ở chung một làng, con vẫn chưa bao giờ tới, dù mẹ có năm nỉ cạn lời.

Mẹ biết không! Có những lúc được bạn bè rủ đến nhà chơi. Nhìn ba mẹ bạn hạnh phúc, hòa thuận, con thấy chạnh lòng biết bao. Giá như mẹ của con cũng được như thế. Con tự ái, con chán nản. Và con đã bỏ học suốt hai tuần liền; giam mình ngày này, đêm khác trong quán game, quán nét. Con không biết khi cô chủ nhiệm gọi điện thông báo, mẹ bỏ dở công việc, dù có bị cằn nhằn, rầy la, bị trừ lương... chỉ để rong ruổi đi tìm con. Gặp con rồi, mẹ chỉ khóc, giọng mẹ lạc đi không cất nổi thành lời. Con im lặng, lên xe lẽo đẽo đạp theo sau mẹ về nhà. Suốt cả đoạn đường, tuy chỉ có hai mẹ con nhưng chẳng ai nói với ai một lời.

Suốt đêm không ngủ, mẹ ngồi thủ thỉ cho con nghe đủ chuyện trên đời. Từ chuyện ba mẹ yêu nhau; chuyện ông bà nội ngăn cấm; chuyện một mình mẹ bụng mang dạ chửa đi tìm tre dựng tạm ngôi nhà để sinh và nuôi con; chuyện hàng xóm dè bỉu, khinh khi mỗi khi nhìn thấy mẹ,... Mẹ kể trong nước mắt. Mẹ bảo: con là món quà quý giá nhất của đời mẹ. Sau những phút giây im bặt, con xích lại gần ôm choàng lấy mẹ mà khóc, khóc như một đứa trẻ lên ba. Mẹ xoa đầu, lấy tay áo lau đi giọt nước mắt cho con rồi nhẹ nhàng: Con phải gắng học. Có thế sau này đời con mới sướng được!

Con nhận ra nhiều điều từ những câu chuyện mẹ kể. Năm cuối cấp, con đã dành tất cả thời gian cho việc học. Mẹ yên tâm mỗi khi gọi điện cho cô chủ nhiệm hỏi thăm việc học của con. Những câu chuyện vui trên lớp, những điểm 9, điểm 10 cô cho, con lấy đó làm niềm vui bên mẹ. Nhìn mẹ cười, nụ cười phúc hậu, nắm đôi bàn tay sương gió, sần sùi, ngắm gương mặt đã hằn nhiều nếp nhăn cùng nụ cười lặng lẽ của mẹ con chỉ biết động viên mình cố gắng học tốt hơn.

Một buổi chiều đi học về, vừa bước vào nhà, con không thể tin được vào mắt mình, người ngồi cạnh mẹ lại là ba. Thấy con, mẹ cười rồi vẫy tay: Vào đây con. Ba đến thăm mẹ con mình này! Ba chỉ cười và nhìn con không chớp mắt. Con những tưởng mình sẽ vẫn giữ khư khư ý nghĩ rằng sẽ hận ba suốt đời, thế nhưng lúc này, con lại tự thấy mình yếu đuối. Con không biết tình cảm và lí trí, cái nào mạnh hơn trong trái tim con lúc này. Nhưng gặp ba, tự nhiên con muốn chạy lại gục đầu vào lòng ba mà than thở, mà nói hộ lòng mẹ với ba. Và con đã không thể kìm nén nổi lòng mình. Ôm chặt ba, con nức nở. Mẹ lặng nhìn hai ba con mà nước mắt cứ thánh thót rơi đầy vạt áo.

Ba rong ruổi với đam mê nghề nghiệp chừng ấy năm trời rồi cũng trở về quê. Ông bà nội giờ cũng không còn giữ định kiến như ngày xưa nữa. Ba dọn về ở chung với mẹ. Con vào đại học được gần một năm. Dù tuần nào, ba mẹ cũng gọi điện hỏi thăm con chuyện học hành, trường lớp, cuộc sống sinh viên xa nhà,... và con cũng đã kể cho mẹ nghe nhiều chuyện vui buồn, nhưng con vẫn muốn viết thư cho mẹ. Bởi: với con, mẹ là người tuyệt vời nhất!

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúng Ta Từng Là Điều Quý Giá Trong Cuộc Đời Nhau | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

Trả em về nơi bắt đầu

Trả em về nơi bắt đầu

“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Du Miên và Gió - Phần cuối

Du Miên và Gió - Phần cuối

Phần cuối, kết thúc của bộ: Du Miên và Gió

Du Miên và Gió - Phần 3

Du Miên và Gió - Phần 3

Phần tiếp theo của Du Miên và Gió (Phần 2)

Lời hẹn gặp lại

Lời hẹn gặp lại

Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.

back to top