Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vượt qua nỗi đau mất người thân

2025-02-21 18:25

Tác giả: Chi Hiền


blogradio.vn - Hồi đó, còn nhỏ nên tôi không hiểu từ “lạnh” nghĩa là gì. Nhưng khi chứng kiến cảnh ông ngoại mất, mọi người nói rằng người sắp chết sẽ thấy thân thể lạnh dần dần hơn rồi ra đi.

***

Khi còn nhỏ, tôi vẫn thường nghe mẹ kể nhiều về ông ngoại. Có lẽ, ông đã ảnh hưởng rất nhiều đến tình cảm cũng như tâm trí của mẹ.

Ngày mẹ lấy bố, gia cảnh cũng còn nghèo khó lắm nên ông bà cố gắng dành dụm một chút làm của hồi môn cho mẹ lúc về nhà chồng. Nhưng với mẹ thì niềm hạnh phúc lớn nhất là được sinh ra trên đời này và là con gái của ông bà. Mẹ nói rằng:

- Mẹ bắt đầu đi buôn hàng sáo năm 13 tuổi. Lúc đó, người gầy và nhỏ lắm con gái ạ. Thế nhưng vẫn phải cố gắng đi hàng ngày để kiếm miếng cơm manh áo. Giờ nghĩ lại vẫn thấy vui. Ông ngoại con thấy mẹ chịu làm và đi xa được nên tặng mẹ chiếc xe đạp cũ để tiện đi lại. Đối với mẹ đó là món quà ý nghĩa nhất khi đi lấy chồng rồi.

Nói xong, tôi thấy khóe mắt mẹ hình như cay cay. Nhưng mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ lắm, chẳng bao giờ khóc trước mặt con cái, nhất là tôi – con gái út trong gia đình.

Rồi thời gian cứ thế trôi qua đi, không chờ đợi ai cả. Bỗng có một ngày, tôi đang học ở lớp để ôn thi lên cấp ba, có tiếng gọi:

- Chị ơi! Bác Anh gặp em ở ngoài cổng trường và nói ông ngoại chị vừa mới mất ạ.

- Sao hả em? Không phải chuyện thật đúng không? Em đang nói dối hay trêu chị đấy?

Tôi hoảng hốt vì không dám tin đây là sự thật. Dường như lúc đó trái tim tôi đã bị nghẹt thở thật sự. Tối muốn lừa dối chính bản thân là ông vẫn còn ở trên đời này.

Khi tôi đạp xe về đến chiếc cầu rẽ vào nhà ông, thì thấy những lá cờ đám tang đã treo thành từng hàng vào trong ngõ.

Tôi nghe thấy tiếng khóc thất thanh bên trong ngôi nhà vọng ra. Đó là giọng bà ngoại, bà đau đớn với nỗi đau mất chồng. Ông đã bỏ bà đi thật rồi sao? Tôi tự hỏi lòng mình sao mọi chuyện lại đi quá nhanh như vậy. Tôi vẫn chưa kịp ở bên cạnh chăm sóc ông cơ mà.

Mới hôm qua, mẹ còn dặn tôi:

- Hôm nay, con nấu món chè hoa cau nhé.

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Sao tự nhiên mẹ lại muốn ăn chè con nấu thế ạ?

- À, không có gì đâu con. Con cứ nấu nhiều ra chút, rồi lát mẹ mang lên nhà cho ông ngoại ăn mát ruột. Mấy khi được cháu gái nấu cho ăn mà.

Ai ngờ, đó là bát chè cuối cùng mà tôi nấu cho ông ngoại ăn.

Có lẽ, gia đình cũng biết được tình trạng bệnh của ông đã ngày càng nặng và không thể cứu vãn được nữa rồi. Mặc dù, đã chữa trị đủ mọi cách nhưng tất cả đều trở lên vô nghĩa.

Lúc nhìn ông ăn bát chè ngon miệng lắm. Miệng ông bị dính ra ngoài chút, thì mẹ nhẹ nhàng lấy chiếc khăn mùi xoa lau vội cho ông khỏi rớt ra áo. Tôi nhìn mà cảm thấy ấm lòng biết bao. Rồi mẹ khẽ gọi tôi lại và nói:

- Con mau lại đây và ngồi cạnh ông đi con, rồi đút cho ông ăn nhé.

- Vâng ạ!

Sau đó, mẹ bước lại phía cuối giường ngồi và bóp chân cho ông đỡ mỏi. Bỗng mẹ nói nhỏ với bà:

- Từ ngày bị ốm, con thấy bố gầy và tiều tụy đi nhiều quá mẹ à. Con đã thấy người bố lạnh dần dần phía chân rồi.

Hồi đó, còn nhỏ nên tôi không hiểu từ “lạnh” nghĩa là gì. Nhưng khi chứng kiến cảnh ông ngoại mất, mọi người nói rằng người sắp chết sẽ thấy thân thể lạnh dần dần hơn rồi ra đi.

Tôi nhìn xung quanh xem có thấy mẹ ở đâu không. Ở phía cuối gần bức tường, tôi thấy hai chị dâu đang ngồi bên cạnh mẹ.

Họ đều đang khóc, khóc thật to. Làm lòng tôi bỗng lặng trĩu đi lúc nào không biết.

Dường như tôi muốn gào thét lắm, muốn được khóc nhưng tôi vẫn cố kìm nén nỗi đau mất mát người thân lại. Và chạy đến bên mẹ, ôm mẹ thật chặt. Tự nhiên, tôi muốn được làm chỗ dựa vững chắc cho mẹ lúc này. Bởi với mẹ thì ông là người rất quan trọng.

Tôi thấy đôi mắt mẹ đỏ ửng lên, nhưng rồi lại kìm nén nỗi đau quá lớn vào trong sâu thẳm đáy lòng:

- Ông ngoại mất rồi con gái ạ.

Tôi cũng khóc, nhưng chỉ là khóc một cách thầm lặng. Tôi cũng cảm thấy trái tim mình nhói đau hơn. Vậy chắc mẹ còn đau hơn tôi gấp trăm ngàn lần.

Sau đám tang mấy ngày, tôi thấy mẹ thẫn thờ và trầm tư đi nhiều. Giá như mẹ cứ khóc thật to cho vơi đi nỗi lòng, nhưng đằng này..

Tôi ước mình có đủ can đảm bước tới gần phía mẹ rồi nói:

- Mẹ ơi! Con biết mẹ buồn lắm. Nhưng mẹ đừng như thế, cứ lặng im vậy làm con thấy lo lắng lắm ạ.

Rồi thời gian cũng làm giảm dần đi nỗi đau mất mát người thân. Cuộc sống lại trở lên bình thường như mọi ngày.

Mấy năm sau, bác trai tôi bị bệnh hiểm nghèo. Bác được đưa đến bệnh viện ở Hà Nội để điều trị và dưỡng sức khỏe. Mặc dù, gia đình đã chuẩn bị trước tâm lý rằng tình huống xấu nhất có thể xảy ra, nhưng ai cũng muốn tìm đủ mọi cách để cứu vãn tình thế.

Nhưng cuộc sống đâu phải là mơ, chữ “ngờ” sẽ xảy ra đến bất kỳ lúc nào mà không ai hay biết. Tin bác mất làm mẹ dường như muốn ngã khụy thêm một lần nữa.

Bác là anh cả trong gia đình, rất yêu thương mẹ nên tình cảm mà mẹ dành cho bác cũng lớn lao như với ông ngoại vậy.

Ngày đưa tiễn bác ra đi, tôi thấy mẹ gào khóc to đến xé lòng. Mẹ nói là:

- Giờ ở thế giới bên kia, ông ngoại sẽ đón bác con về đó. Hai người sẽ lương tựa vào nhau mà sống con à. Như vậy mẹ cũng yên tâm hơn.

Đúng thế, hãy cứ tin là như vậy. Rằng “Chết không phải là hết”. Người chết vẫn còn có cuộc sống riêng của họ nữa mà. Mẹ vẫn luôn dặn tôi rặng: “Cứ cố gắng sống thật tốt khi còn có thể, sống nốt phần đời của người đã mất. Bởi nếu họ còn sống, thì họ sẽ muốn thực hiện nhiều điều hơn nữa.”

© Trần Hiền - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúng Ta Của Sau Này, Ai Rồi Cũng Sẽ Hạnh Phúc | Radio Tâm Sự

Chi Hiền

Thích viết lách, đọc sách

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top