Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chiều thành phố đầy nắng

2025-02-26 18:15

Tác giả: Đào Đồng Khởi


blogradio.vn - Trăng hôm nay sao đẹp lạ thường. Trăng mộng, trăng mơ, trăng long lanh trong mắt em. Tôi và em ngồi bên nhau, không xa mà cũng chẳng gần. Những câu chuyện không đầu không cuối liên tiếp diễn ra.

***

Dòng sông Đồng Nai chảy ngang qua thành phố Biên Hoà buổi sáng dịu êm, xanh biếc. Như mọi ngày, tôi thường có thói quen ngồi một mình bên ly cà phê nơi quán nhỏ nằm bên sông nghe nhạc Trịnh nồng nàn, êm đềm, da diết. Lần nào cũng vậy, chỗ góc quán có chậu hồng nhung là nơi tôi ngồi. Riết rồi cô bé chủ quán cũng biết được cái thói quen đó. Hôm nay cuối tuần chẳng còn trống một bàn nào. Chỗ tôi đã có một cô gái mái tóc dài mượt mà, đen huyền đang ngồi. Tôi chần chừ tính bước đến, lưỡng lự một hồi tôi cũng bước tới, hỏi nhỏ:

- Xin lỗi, tôi có thể ngồi ở đây được không?

Cô bé mắt kiếng quay lại, mỉm cười khoe hàm răng trắng xinh:

- Dạ được!

Nói với tôi có nhiêu đó rồi cô lại thả hồn theo sóng nước mênh mông. Tôi giở từng trang báo, đọc lướt qua tin tức trong đó, chẳng để ý người ngồi chung bàn. Bỗng cô cười tươi, hỏi tôi:

- Báo có đăng thông tin chứng khoán không anh?

- Có. Em cần xem?

- Dạ! Có báo mạng nhưng em vẫn thích đọc báo giấy hơn.

Tôi đưa cho cô bé tờ báo:

- Chà, không ngờ tôi đang ngồi với một nhà đầu tư chứng khoán, lĩnh vực tôi mù tịt.

- Không phải vậy. Em dạy về chứng khoán!

- Thế cô giáo có dám nhận cậu học trò dở này không? - Tôi đùa.

- Sao lại không dám chứ! – Em cười.

Chứng khoán đã cho tôi và em như gần nhau hơn. Chúng tôi trao đổi với nhau rất nhiều vì đây là lĩnh vực tôi muốn tìm hiểu. Tôi hỏi em:

- Anh hỏi thiệt nha, em dạy chứng khoán, nhưng chơi chứng khoán có giỏi không?

- Em chưa đầu tư bao giờ, song có lẽ rất tệ là đằng khác.

Em nhìn tôi bằng đôi mắt trong veo. Tôi bị hút vào đôi mắt biết nói ấy. Cô bé đỏ mặt quay đi, tim tôi lao xao. Nắng đã lên, mơn man, tinh nghịch trên mặt nước sông...

***

Chiều hôm sau, đi làm về, tôi tình cờ gặp em đang lội bộ trên phố một mình. Dừng xe, tôi hỏi:

- Cô bé đi đâu, sao chỉ có một mình?

- Dạ, em tính đi chợ mua ít đồ, em đang kiếm taxi mà chưa được.

- Nếu không ngại, tôi làm xe ôm cho.

Em vào chợ Biên Hoà, tôi kiếm một quán cà phê ngồi đợi em. Ngồi nhìn những giọt nắng rơi, tôi chợt mỉm cười một mình. Không hiểu sao mình có hẹn em đâu mà đợi người ta. Biết em nghĩ thế nào khi tôi cứ lẽo đẽo theo. Từ trong chợ ra, thấy tôi chạy xe đến trước mặt, em bất ngờ lắm:

- Anh chưa về à, em lại làm phiền rồi!

- Anh phải chở em về chứ vì em còn thiếu tiền xe… ôm! – Tôi kéo dài giọng.

Em nhéo nhẹ vào lưng tôi:

- Em không có tiền nhiều, anh đừng lấy giá cắt cổ đó nhé.

- Thôi cho thiếu, mai mốt có dịp anh ra Hà Nội, em trả nợ cũng được, chịu chứ?

- Dạ! Em sẽ dẫn anh đi chơi miễn phí khắp 36 phố phường đất Hà Thành.

- Hứa với anh, đừng quên đó nha!

Chúng tôi tìm quán ăn khi thành phố bên sông đã lên đèn. Tôi chở em chầm chậm trên con đường nhộn nhịp quán ăn, nhà hàng. Thành phố đêm nay tuyệt đẹp. Tôi chọn một quán ăn nằm bên dòng sông Đồng Nai. Ánh trăng soi lấp lánh, lung linh sông nước. Trăng hôm nay sao đẹp lạ thường. Trăng mộng, trăng mơ, trăng long lanh trong mắt em. Tôi và em ngồi bên nhau, không xa mà cũng chẳng gần. Những câu chuyện không đầu không cuối liên tiếp diễn ra. Tôi nhìn em, ngập ngừng hỏi:

- Anh thấy em rất lạ?

- Anh nói vậy là sao?

- Từ Hà Nội vào đây du lịch thì không phải vì chưa bao giờ anh thấy ai đi một mình cả. Chỉ có thể là em đi để trốn điều gì đó!

- Vậy anh nghĩ, em đi trốn cái gì?

- Tình yêu!

- Ý anh nói em bị phụ tình? Bộ dạng em giống vậy sao?

- Nếu không phải thì vì lí do gì khác?

- Nói thiệt nha, em vừa học xong cao học, một trường đại học mời em vào đây dạy luôn. Em đi xem sao ấy mà.

- Em lại làm anh bất ngờ. Một cô gái Hà Thành xinh đẹp vào sống ở một tỉnh miền Đông này?

- Bộ anh không tin điều đó?

- Nói em đừng buồn nha. Bây giờ, hầu như người trẻ bằng mọi giá cố bám víu ở các thành phố lớn. Quê anh cũng vậy, học xong đại học rồi nhưng những người trẻ họ không về, ở lại Sài Gòn bằng mọi giá, làm cả những công việc trái với ngành học…

- Nhưng họ không phải là tất cả, anh đồng ý chứ?

- Em nằm ngoài số đó?

- Em có mặt ở đây đã là câu trả lời rồi anh.

- Anh chịu thua cô giáo!

Đêm như ngắn lại. Trời khuya, gió mỗi lúc một lạnh. Tôi chở em về khách sạn nằm trên con đường nhỏ vắng người. Chia tay em ở cổng khách sạn, tôi nghe mùi hương hoa nguyệt quế quyện vào hương tóc em thoang thoảng, ngất ngây...

***

Những ngày một mình em nơi đất khách, tôi tranh thủ ngoài giờ làm chở em đi cho biết hết Biên Hoà. Em say đắm ngắm núi Bửu Long, hồ Long Ẩn xanh trong, dạo quanh Văn miếu Trấn Biên rồi xuống làng bưởi Tân Triều say mê với hương vị ngọt ngào của bưởi, sang Tân Mai cho em thưởng thức gỏi cá, xuống Bến Gỗ ăn đặc sản đồng quê... Em bảo, Đồng Nai chỉ nay mai sẽ cất cánh, là mảnh đất đáng sống vì dòng sông Đồng Nai trù phú, có sân bay quốc tế Long Thành và biết cách khai thác tiềm năng du lịch rất lớn, khá đa dạng, phong phú khó có nơi nào có được. Tôi nói thầm: “Đúng là giảng viên kinh tế, nhìn là thấy ngay cơ hội phát triển”.

Sân ga buổi sớm mai tĩnh lặng. Tôi tiễn em về lại Hà Nội, lòng bịn rịn. Tiếng còi tàu rời ga, em vẫy tay chào tôi: “Em về nhé, cám ơn anh đã cho em những ngày rất vui ở nơi này. Em sẽ rất nhớ Biên Hoà”. Tàu chuyển bánh, tôi chẳng nói với em được câu nào. Bàn tay em vẫy mãi qua ô cửa…

***

Đang ngồi thẫn thờ trước máy vi tính, tôi nhận được tin nhắn zalo của Hạ:

- Anh đang làm gì vậy? Em mới vừa về đến nhà.

- Em biết không, anh chẳng làm được gì bởi… À. Rất vui vì em đi đường bình an.

- Anh ạ! Không hiểu sao em nhớ Biên Hoà ghê. Dòng sông Đồng Nai thơ mộng chảy qua Biên Hoà đã hút hồn em mất rồi.

- Thì em quyết định vào trong này dạy đi, sẽ được sống bên sông.

- Em đang lo thuyết phục ba mẹ, không biết ông bà có đồng ý cho đi không?

- Vậy là cơ hội được gặp lại em sẽ rất mong manh?

- Em cũng không biết nữa.

Hy vọng bao nhiêu, giờ thất vọng gấp trăm lần. Em khó mà vào được. Có cha mẹ nào muốn con cái đi xa nhà, em lại là con gái nữa. Buồn bã, tôi bước lại bên cửa sổ phòng làm việc. Từ trên tầng cao, qua ô cửa sổ, tôi nhìn xuống dòng sông. Nước mùa này mênh mang, đỏ đầy phù sa như nỗi lòng tôi lúc này vậy. Ngoài xa kia có một chiếc tàu thật lẻ loi đang từ từ trôi về phía hạ nguồn, giống tôi đang cô đơn giữa căn phòng trống trải…

Tôi nhớ em cồn cào. Qua rồi một mối tình, dư vị tình yêu đầu tiên ấy cho tôi biết tim mình đang rung rinh. Nỗi nhớ cứ cuồn cuộn về như những con sóng vỗ bờ, lúc thì nhẹ nhàng, dịu êm, lúc thì ồn ào, mạnh mẽ. Hạ nhắn tin cho tôi vào một đêm đã quá khuya, giọng em buồn mênh mông:

- Em buồn ghê, chưa biết phải làm sao đây.

- Chuyện gì vậy, Hạ?

- Cha mẹ bắt em đi lấy chồng!

Nghèn nghẹn trong ngực trái. Tôi đã yêu thầm em nhiều vậy sao? Tất cả như sụp đổ quanh tôi.

- Có chồng là vui chứ sao em lại kêu buồn? - Tôi cố chọc, lòng buồn tênh.

- Em có gì với người ta đâu mà cưới hỏi được. Cha mẹ cứ mai mối cho em anh chàng mới đi du học về là con của một người bạn làm ăn.

- Một anh chàng trí thức rất hợp với em, còn đòi hỏi gì nữa? - Tôi trêu em mà nghe đau điếng con tim.

- Nhưng em có yêu người ta đâu.

- Thì em nói đã có người yêu rồi, cha mẹ nào lại ép duyên con.

- Em đang rối quá không biết làm sao.

Tôi chẳng biết nói với em gì nhiều. Nói yêu em ư. Có vội quá không khi chúng tôi chỉ có vài ngày bên nhau. Tay chưa kịp nắm. Chưa một câu mở lòng, chưa nói nửa lời yêu dành cho nhau…

Sếp nói tôi chuẩn bị hồ sơ đi Hà Nội công tác cùng anh. Lần đầu tiên chàng trai miền Nam được ra Hà Thành, tôi vui sướng vô cùng. Vui hơn khi tôi được gặp Hạ, được cùng em đi khắp ba sáu phố phường, ngắm Hồ Tây lộng gió trong đêm trăng rằm miên man...

Mùa thu Hà Nội thật đẹp. Lần đầu tiên tôi ngẩn ngơ trước mùi hương hoa sữa thơm nồng nàn. Chiều Hồ Gươm ngắm hoàng hôn buông xuống, em dịu dàng hỏi:

- Ra ngoài này chắc anh nhớ nhà lắm phải không?

- Cũng có nhớ chút chút em ạ!

- Nhớ nhà thì ít nhớ người ta thì nhiều.

Tôi nhìn em cười, trả lời:

- Anh đã có ai trong ấy đâu mà nhớ mà thương.

- Em không có tin.

- Rồi thời gian sẽ trả lời em, Hạ ạ.

Chào em nơi nhà ga sân bay Nội Bài để về lại Biên Hoà, tôi hỏi:

- Em sẽ vào Biên Hoà dạy chứ?

- Ừ anh, em sẽ thuyết phục cha mẹ. Biết đâu sự có mặt của anh ở đây sẽ được cha mẹ đồng ý. Em thấy cả nhà quý anh lắm đó.

Nói xong, tôi thấy đôi má em đỏ hồng, thẹn thùng. Lòng tôi lao xao, tâm hồn xuyến xao một điều chi rất lạ...

***

Thật bất ngờ tôi nhận được tin nhắn của Hạ:

- Anh ra ga đón em nhé!

Sung sướng, vui mừng, tôi không tin vào dòng chữ trên điện thoại. Tôi chạy xe đến đón em. Sân ga Biên Hoà chiều nắng vàng nhẹ rơi những sợi mỏng manh. Em đứng bên một đống valy đồ đạc khẽ mỉm cười:

- Em vào trong này dạy, anh có vui không?

- Vui chứ. Mà sao em hay vậy, làm sao cha mẹ lại đột ngột đồng ý cho em đi xa?

- Cha mẹ cho em đi vì trong này có anh.

- Mà không có anh, em có vào không, cô giáo

Em mắc cỡ, đỏ mặt quay đi chỗ khác:

- Biết rồi, còn hỏi người ta.

Tôi trao em bó hoa hồng đỏ thắm. Hương tóc em bay làm tim tôi xốn xang, bâng khuâng. Hạnh phúc ngập tràn trên sân ga chiều đầy nắng...

© Đào Đồng Khởi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sẽ Có Một Ngày Nỗi Đau Được Chữa Lành | Radio Tâm Sự

Đào Đồng Khởi

Thích viết báo, viết tuỳ bút, tản văn, truyện ngắn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top