Duyên phận
2025-05-12 19:05
Tác giả:
Đào Đồng Khởi
blogradio.vn - Anh sẽ ở lại quê cô lập nghiệp. Anh sẽ trở thành dân quê, cùng cô trồng cây, cấy lúa. Cô bảo, có đẹp gì bằng tối tối hai đứa ngồi ngắm trăng và buông đôi câu vọng cổ dưới ánh trăng huyền ảo, lung linh thơ mộng…
***
Chiều đã gần về tối, khói đốt đồng của lũ trẻ mục đồng bay vào không gian lãng đãng màu trắng mỏng manh như gió. Tuấn ngẩn ngơ đứng nhìn, lòng rộn lên một điều gì rất khó tả. Phải rồi, cái màu trắng bay bảng lảng kia gợi lại trong anh hoài niệm về thời trai trẻ gắn bó với nơi đây. Nơi anh sống những tháng ngày đẹp và thơ mộng nhất.
Ngày đó, anh đến mảnh đất này cũng vào một buổi chiều nhưng không đẹp như chiều nay. Hôm ấy trời mưa dữ lắm, mưa làm anh và chiếc ba lô sũng nước. Đang lơ ngơ kiếm đường tới trụ sở ủy ban xã nơi anh đến nhận việc thì gặp một cô bé đi ngược chiều. Anh dừng lại, gạt nước mưa trên mặt hỏi thăm:
- Em làm ơn cho hỏi, gần tới ủy ban xã chưa vậy?
Giọng miền quê ngọt lịm:
- Dạ, anh đi lộn đường rồi. Anh đi theo em, em cũng về đường đó!
Anh quay lại đi cùng cô. Hình như thấy hơi kì khi mình mặc áo mưa còn anh thì chẳng có gì che hay thấy anh lạnh tội nghiệp nên cô đưa áo mưa cho anh che chung. Anh run cầm cập, e ngại đưa tay cầm lấy một đầu áo mưa. Hai người đi bên nhau rất nhanh hệt như những hạt mưa rơi, lâu lâu hỏi nhau vài câu bâng quơ không đâu ăn nhập vào đâu. Con đường sao ngắn quá, anh cảm thấy đi chút xíu đã tới. Anh ngớ người ra, chưa kịp biết tên cô.
Mấy ngày liền anh nhớ hoài cái dáng mảnh mai, làn da trắng ngần, nụ cười mơ màng. Cô đẹp dịu dàng, thùy mị, quê mùa. Người ta nói quả không sai: “Con gái yêu bằng tai. Con trai yêu bằng mắt”. Chỉ mới gặp thôi mà sao tim anh đã rung lên rồi.
Chia tay mối tình đầu thời sinh viên hơn năm rồi anh vẫn chưa tìm gặp được ai. Mối tình với My quá sâu đậm và thắm thiết đã làm tim anh rỉ máu vẫn chưa lành hẳn cho đến khi gặp cô thôn nữ hôm hỏi đường.

Thằng bạn làm ở xã đoàn cưới vợ, mời anh dự đám cưới. Buổi tối, trời nhá nhem, mấy đứa bạn đến rủ đi. Con đường quê dập dìu những người trẻ. Tiếng cười nói vang lên phá tan sự yên tĩnh của miền quê. Lần đầu tiên đi đám cưới quê anh thấy lạ. Tối, cô dâu hay chú rể chỉ mời toàn bạn bè trẻ để đãi. Anh đang đưa mắt tìm kiếm mấy người bạn quen, bỗng giật mình bởi giọng cười đang đứng sát bên:
- Anh còn nhớ em không?
Anh bất ngờ, vui sướng và nhớ ra ngay cô bé hôm nào. Nhưng anh giả bộ nheo mắt cố nhớ, cười:
- Thấy em quen quen, nhưng anh không biết mình đã gặp bao giờ.
Cô không nói gì, mặt đỏ. Cô bé đang mắc cỡ vì thấy mình vô duyên. Anh liền kéo ghế, nói:
- Em ngồi đây nha, anh nhớ rồi, mình gặp nhau vào một ngày trời mưa bữa anh hỏi đường em.
Những phút đầu nói chuyện với nhau vẫn chỉ là vài câu hỏi và câu trả lời. Có khi họ nhìn nhau nhiều hơn nói. Cô e thẹn, ngượng ngùng, còn anh nhút nhát giống chàng trai chưa một lần yêu.
Gần hai mươi mốt giờ, mọi người đứng dậy, bước ra cổng cho gia đình dọn đồ ăn để đãi. Anh cùng cô tới một chỗ ít người. Giọng cô dịu ngọt:
- Anh thấy đám cưới ở quê em vui không?
- Vui và khác ở phố, em ạ!
- Sao lại khác, anh?
- Trên phố không có đãi bạn.
- Vậy thì đâu có gì vui, anh ha.
Không gian càng thêm nhộn nhịp. Tiếng cười nói, tiếng mời rượu nhau, tiếng nhạc hòa vào nhau. Anh lâng lâng. Không biết do men rượu hay ngồi bên cô mà anh say. Tâm hồn anh bay bổng, lao xao. Cô nhìn anh cười. Anh nhìn say đắm làm cô bẽn lẽn, thẹn thùng. Khuya, họ cùng ra về. Anh nói nhỏ chỉ đủ cô nghe:
- Anh đưa em về nghen?
Chẳng cần biết cô có đồng ý, anh cứ bước theo. Hai người chầm chậm trên con đường nhỏ chỉ đủ để họ sóng đôi. Họ đi bên nhau lặng lẽ như bao đôi tình nhân phía trước. Trăng khuya sáng vằng vặc, soi rõ khuôn mặt tươi vui, xinh xắn. Anh nghe rõ hơi thở rất nhẹ của cô. Rồi anh phá tan sự im lặng bằng một câu hỏi làm cô khó trả lời:
- Anh đưa em về, người ấy biết có sao không?
- Sao là sao, anh?
Tim anh nhoi nhói. Chỉ một câu hỏi cũng vừa đủ cho anh buồn vô cùng. Cô ấy đã có người yêu? Anh thẫn thờ, bước đi vô định. Cô lặp lại:
- Sao là sao, anh?
Sao cô cứ cố tình xoáy vào nỗi buồn, nỗi thất vọng của anh. Anh ấp úng:
- Thì anh sợ…
Anh không thể nói tiếp câu trả lời. Chợt cô dừng bước:
- Tới nhà em rồi. Cám ơn anh nhiều, bữa nào rảnh đến nhà em chơi nha anh.
- Anh sẽ ghé, chúc em ngủ ngon nha!
Sau nhiều ngày suy đoán xem cô đã có ai chưa và anh vẫn quyết định tới nhà thăm cô. Trái tim đã thắng lí trí của anh. Cô đón anh bằng một đôi lúm đồng tiền ngay cổng nhà:
- Em cứ nghĩ là anh không đến.
- Mấy ngày qua anh hơi bận, xin lỗi em nha.
- Mời anh vào, có má em ở nhà.
Cô giới thiệu anh với má mình:
- Đây là anh… bạn con.
- Bữa trước, con Thư nó có nói về con.
.jpg)
Hai người nhìn nhau, ngượng ngùng. Cô muốn nói tên anh, nhưng không biết. Anh giật mình. Hai người chưa ai biết tên ai. Họ cùng nhau cười, cùng hiểu ra một điều. Thiệt tình, chắc chỉ có anh làm quen với người ta, nói chuyện hai lần với người ta rồi mà quên hỏi tên.
Tiễn anh về, cô phụng phịu:
- Cho em biết tên đi chứ. Hồi nãy giới thiệu anh với má mà không biết tên anh, em mắc cỡ muốn chết.
- Anh tên Tuấn. Khờ ghê, lúc đó lẽ ra anh phải tìm cách cứu bồ mới phải, tại anh run…
- Anh mà run! - Cô nhéo lưng anh.
Họ yêu nhau lúc nào không hay. Ngồi bên nhau, hai người thường ao ước ngày mai thôi sẽ có một đám cưới quê thật vui. Cô duyên dáng áo dài đi bên anh, tay trong tay, hạnh phúc. Anh sẽ ở lại quê cô lập nghiệp. Anh sẽ trở thành dân quê, cùng cô trồng cây, cấy lúa. Cô bảo, có đẹp gì bằng tối tối hai đứa ngồi ngắm trăng và buông đôi câu vọng cổ dưới ánh trăng huyền ảo, lung linh thơ mộng…
Thế nhưng duyên số không cho họ được mãi mãi là của nhau. Má cô đi coi bói ở đâu đó, thầy bói phán rằng: “Tuổi dần và tuổi thân là xung khắc. Lấy nhau sẽ xảy ra chuyện lớn. Vợ chồng phải lìa xa nhau!” Đám cưới không có. Cô khóc mấy ngày, bỏ ăn uống. Anh năn nỉ, thuyết phục ba má cô không được. Anh bỏ về thành phố, ra đi để chữa trị cho vết thương lòng mà cô đâu có hay…
***
- Có phải là chú Tuấn không? – Tiếng thằng Út, nhà sát bên ủy ban xã. Ngày xưa nó thường qua chỗ tôi chơi khi rảnh.
- Ừ Út, con còn nhớ chú à?
- Nhớ chứ chú, Chú về thăm cô Thư à? Cô sống tội nghiệp lắm. Cô ấy vẫn ở vậy!
Cậu bé nói nhầm chăng. Hơn mười năm rồi em vẫn chờ. Anh hỏi lại với giọng vội vã:
- Cháu nói sao? Cô Thư…
- Dạ cô ấy còn chờ chú!
Trời đang dần chìm vào màn đêm đặc quánh. Ánh sáng không đủ nhìn thấy con đường, nhưng anh vẫn bước vội vã đúng hướng nhà cô. Tưởng rằng bấy nhiêu năm ký ức đã phai nhòa con đường tình yêu có nhiều kỉ niệm ngày nào hai người đi về mỗi tối, ai dè nó cứ rõ mồn một trong anh.
Hai người đứng lặng nhìn nhau, xúc động. Cô òa khóc, hạnh phúc. Họ xiết chặt vòng tay cho thỏa nhớ mong. Tay anh vuốt nhẹ mái tóc dài óng mượt. Im lặng. Êm đềm. Họ nghe rõ nhịp thì thầm của đôi trái tim. Nụ hôn chưa kịp đặt trên đôi môi cô thì bất chợt anh nghe lời nói nhỏ, man mác:
- Đừng anh. Chúng ta không thể…
Cô vẫn nắm bàn tay có ngón tay đeo nhẫn của anh, khe khẽ hỏi:
- Anh sống hạnh phúc chứ?
Không trả lời cô, không gật đầu, anh chỉ cười. Nụ cười thay cho câu trả lời hay lẩn tránh câu hỏi của cô? Anh thật sự khó xử lúc này. Nói hạnh phúc ư thì sợ cô buồn. Còn nói khác đi thì anh có lỗi với vợ con… Lòng anh đang rối bời. Lần đầu tiên gặp lại cô tim anh trở nên mãnh liệt vô cùng. Anh cứ tưởng mối tình cũ chỉ còn nằm yên trong một ngăn của tim mình, nào ngờ nó thức dậy và tuôn trào hơn bao giờ hết. Cô nhẹ buông bàn tay anh ra, mời:
- Anh ngồi uống nước đi, Tuấn.
Bây giờ anh mới nhìn căn nhà thân quen ngày nào. Tất cả vẫn vậy, chưa thay đổi chút nào dù là rất nhỏ. Trên bàn thờ là ảnh ba má cô. Anh đứng dậy, đốt nhang cho người đã khuất. Ngày xưa, lạ là chưa một lần anh trách cứ ba má cô, mặc dù họ là nguyên nhân làm cho hai người xa nhau. Anh kính trọng ba má cô lắm. Vậy nên lần cuối anh tới nhà chào để ra đi ông bà đã khóc.
- Lúc ba qua đời có dặn má: “Mình sai rồi má nó ạ. Nếu Thằng Tuấn có trở lại bà làm đám cưới cho chúng nó nghen!” Má chưa thực hiện được lời ba, má cũng đã đi. Em chỉ biết chờ đợi, hy vọng. Mười năm nay, cứ chiều chiều em lại đứng ngóng trông anh nơi đầu ngõ.
- Anh xin lỗi…
- Đừng nói gì nữa anh ạ. Những lời anh nói lúc này làm em chịu không nổi đâu.
- Thư, hãy cho anh được bù đắp những thiệt thòi cả tuổi thanh xuân em đã vì anh!
- Đừng anh ạ. Anh còn có gia đình. Anh biết không, một thời gian dài em đau đáu ngóng trông anh trở lại, nhưng giờ biết anh đã có vợ con, em không thể cho mình cái quyền đó. Chúng ta hãy cất quá khứ đi, cất cái khoảng trời riêng vào sâu thẳm trong lòng, anh ạ.
Bên ngoài, trên bầu trời, đám mây đang phủ mờ trăng đi. Hai người ngồi nhìn nhau. Họ rất gần nhau mà như xa cách nghìn trùng…
© Đào Đồng Khởi - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Yêu Lại Từ Đầu Theo Một Cách Khác | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.










