Thư gửi con gái bé nhỏ của mẹ

Tác giả: Mita Vo
07-01-2019 01:20:000

blogradio.vn - Nhớ con, mẹ cũng lại nhớ bà ngoại. Những ngày ấu thơ, mẹ cũng đã thường xuyên bị bệnh. Những lúc ấy, ngoại đi làm đồng không yên tâm để mẹ ở nhà một mình nên đã gánh mẹ theo. Mẹ không sao quên được bước chân ngoại bé nhỏ trên đường đê ngày ấy. Một bên sắn khoai, một bên là mẹ với chiếc bánh bao đang ăn dở. Bà ngoại đã gánh mẹ trên vai và đi qua tuổi thơ như thế. Đúng như ai đó đã nói, có con mới hiểu được lòng cha mẹ. Thương ngoại và thương con nhiều lắm, nước mắt mẹ lại rơi, có cái gì đó nghẹn đắng ở cổ.

***

Gửi con gái bé nhỏ của mẹ,

Còn một lần trăng tròn nữa thì con gái của mẹ mới tròn 1 tuổi. Ở độ tuổi này con sẽ chưa hiểu được những điều mẹ đang nghĩ và đang gửi đến con. Nhưng sẽ có một ngày, con sẽ đọc được những dòng tâm sự của mẹ và con sẽ hiểu cảm giác trong lòng mẹ lúc này.

Con gái của mẹ có biết rằng, mỗi lần cho con bú là lòng mẹ hạnh phúc vô bờ. Ngắm nhìn khuôn mặt con mà mẹ cảm thấy hạnh phúc đến lạ. Mỗi lúc ánh mắt con chạm vào mắt mẹ như mặt trăng chạm đến đáy của dòng sông. Nhẹ nhàng nhưng đủ làm xao động cả tâm hồn mẹ.

blog radio, Thư gửi con gái bé nhỏ của mẹ

Dù không muốn, nhưng mẹ thật sự xin lỗi con. Chính vì mẹ không biết tự chăm sóc bản thân mình nên giờ mẹ đang bị ốm nặng và phải trải qua những tháng ngày khó khăn với kim tiêm và thuốc đắng. Mẹ thật sự đang trải qua những ngày tháng khó khăn nhất trong cuộc đời, không phải vì đau đớn với bệnh tật mà vì mẹ cảm thấy có lỗi với con. Bệnh của mẹ tiến triển nặng nên mẹ không thể vượt qua mà không cần đến thuốc. Thuốc làm lành vết thương ngoài da nhưng lại làm đau hơn vết thương trong lòng mẹ. Mấy ngày mẹ điều trị với kháng sinh là chuỗi những ngày mẹ phải tạm rời xa con. Mẹ phải gửi con cho người khác chăm vì mẹ không thể tiếp tục cho con bú được. Mẹ đau xé lòng khi nghe tiếng con gào khóc thèm sữa mẹ. Nước mắt mẹ không ngừng rơi khi thấy con trằn trọc không thể ngủ được vì thiếu sữa và thiếu vòng tay mẹ.

Mùa đông năm nay lạnh lắm. Cái lạnh như cắt da cắt thịt. Cứ mỗi mùa đông về là bệnh mẹ lại tái phát và nặng hơn. Mẹ thèm lắm được ôm con, hôn lên đôi má ửng đỏ vì lạnh, vì khóc đòi mẹ của con. Mẹ thèm lắm cái mùi thơm thoang thoảng trên đầu con, thèm cả mùi sữa mẹ còn vương vấn trên đôi môi hồng hào nhỏ xíu. Mẹ tự hỏi lòng khi nào mẹ lại có thể ôm con và vỗ về, để lại được đôi tay be bé xinh xinh của con mân mê mấy sợi tóc lõa xõa trước trán của mẹ?

Tạm xa con mấy ngày để ngưng bú mẹ đồng nghĩa với việc mẹ phải ở lại công ty buổi trưa. Nhớ con, mẹ không thể nào ăn nổi. Không biết giờ này con đang làm gì? Con có còn khóc vì nhớ mẹ? Có chịu ăn uống hay không? Mẹ gọi điện cho bố, lòng bố cũng rối bời nên câu trả lời cũng ngập ngừng, bỏ ngõ. Chắc bố cũng không muốn mẹ đau lòng mà hãy yên tâm chữa bệnh. Nhớ con, mẹ cũng lại nhớ bà ngoại. Những ngày ấu thơ, mẹ cũng đã thường xuyên bị bệnh. Những lúc ấy, ngoại đi làm đồng không yên tâm để mẹ ở nhà một mình nên đã gánh mẹ theo. Mẹ không sao quên được bước chân ngoại bé nhỏ trên đường đê ngày ấy. Một bên sắn khoai, một bên là mẹ với chiếc bánh bao đang ăn dở. Bà ngoại đã gánh mẹ trên vai và đi qua tuổi thơ như thế. Đúng như ai đó đã nói, có con mới hiểu được lòng cha mẹ. Thương ngoại và thương con nhiều lắm, nước mắt mẹ lại rơi, có cái gì đó nghẹn đắng ở cổ.

blog radio, Thư gửi con gái bé nhỏ của mẹ

Nhưng sau tất cả, mẹ vẫn tin rằng với tình yêu con, mẹ nhất định sẽ mạnh mẽ và vượt qua bệnh tật, khó khăn. Mẹ sẽ lạc quan hơn và sẽ sớm khỏe mạnh để được ở bên cạnh con. Mùa đông dù có lạnh giá thế nào rồi cũng sẽ đi qua và mùa xuân với nắng ấm lại về. Một ngày nắng đẹp, mẹ sẽ về với con!

“Mùa đông vừa chạm ngõ
Gieo rắc những nỗi buồn
Mùa xuân dù đến muộn
Sẽ mang đầy yêu thương

Những ngày mẹ vấn vương
Những ngày con đơn lẻ
Rồi sẽ qua thật khẽ
Để mẹ về với con”


© Kim Nga – blogradio.vn

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top