Mùa đông về bên khóe mắt của mẹ
2019-01-04 01:10
Tác giả:
Mùa đông, bầu trời trong màu thủy tinh, gió chướng tinh nghịch lay bụi chuối sau hè vang lên từng hồi xào xạc. Mùi lúa ngậm hương no ấm phả ra hôi hổi trong không khí… Một con chiền chiện đang ve vẩy gọi bầy, lắc lư cái cổ sống động vừa thích thú lại tỏ ra ngạc nhiên với sự đổi thay của đất trời chẳng khác nào vừa khoác vào tấm áo choàng mới tinh…
Buổi sáng, ly trà cha rót ra từ chiếc bình tích dường như đặc quánh lại, vàng sóng sánh rơi từng giọt chậm rãi mặc kệ bàn tay cha đang hối hả chờ đưa lên môi hơi nóng xua đuổi cái tê tái đầu đông… Con rướn người trong chăn, hồi hộp chờ đợi khoảnh khắc mình đưa một bàn chân chạm đất, giật nảy người vì những đầu dây thần kinh của từng ngón chân được cái lạnh ve vuốt, niềm vui sướng len lỏi chạm dần hơi thở, món quà của đất trời ban phát sao quá diệu kỳ, vạn sự đổi thay cho những nảy nở sắp đến gần…
Văng vẳng tiếng gà chào đón bình minh, con như thấy rất rõ bước chân cha khuất dần sau bờ tre cuối rẫy, phả vào trong hơi lạnh những cuộn khói thuốc tròn thơm tho. Mùi thuốc rê quấn trong tờ giấy quyến mỏng tan ấy, khiến con bị say ngất ngứ, cứ lẽo đẽo theo tuổi thơ mình suốt dọc đường khôn lớn. Cha biết không, từ những làn khói thuốc cuộn tròn đó, con đã vẽ ra rất nhiều hình khối, những hình ảnh tuyệt đẹp thay nhau bước ra từ kí ức con... Nhưng bức họa nào cũng ấm ấp nỗi nhớ nhà, nhớ mùa đông trên những cánh đồng xa, bóng cha nguệch ngoạc cất lên từng đường cày nhịp nhàng với niềm vui thăng hoa nhẹ nhàng lan tỏa như từng làn khói thuốc…

Hồi còn bé tí con đã không biết mùa đông sao mà lạnh lẽo, mùa đông làm bằng gì sao có thể dễ dàng khiến mọi vật như chìm vào giấc ngủ say sưa? Mùa đông mang vẻ băng giá trẻ con không chịu rong chơi hay già nua đáng sợ? Con thấy dáng lưng cha còng thêm chút nữa, con thấy màu áo nâu bạc phếu của cha dần bung những đường chỉ mỏng manh khi độ đông về… Nhưng càng lớn lên, con càng mong ngóng những ngày tiết trời se lạnh, vì con dần dà hiểu rằng mọi sự chuyển giao đều bước lần lựa qua cái vỏ sần sùi để đến được với một hình hài khác mơn mởn đầy sức sống... Cái kén ngủ đông bỗng chốc một ngày thoát xác thành chú bướm xinh tươi với sắc màu sặc sỡ, đám mạ non ngậm sữa đồng đồng vụt lớn nhanh hơn cả người thiếu nữ, phe phẩy những bông lúa nặng trĩu mùa vàng nhắn nhủ ngày gian khổ đã lùi xa, những cây mai trắng trước sân nhà khẳng khiu bùi ngùi trút hết lá như tiễn người tri kỉ đi mãi không về với nỗi buồn cố hữu.
Sớm đông nào còn run run đứng giữa đất trời cùng vẻ mặc cảm khôn nguôi, nay hãnh diện xòe những bàn tay gắn đầy cành lá, sum suê nâng từng cánh hoa trắng bẽn lẽn bung nở trong hơi lạnh se se… Dạo ấy con ngơ ngác đứng nhìn mọi sự đổi thay bằng đôi mắt trong veo không gợn một chút mây, chưa hiểu hết sự hi sinh mang màu xám có ý nghĩa dường nào khi những sắc màu vui tươi khác nổi bật lên tô nền cho một bức tranh mùa xuân ấm áp. Dạo ấy, con không hiểu những vết chân chim nơi đuôi mắt mẹ là biểu tượng cho một vẻ đẹp khác thật cao cả và bình yên…
Từ độ xa nhà, từ độ con biết ngóng trông hướng chim trời bay về nguồn cội, đứng nhìn bầu trời xa lạ giăng tím nỗi quạnh hiu chờ khoảnh khắc trở về, con mới hiểu mùa đông cũng nhọc nhằn như bàn tay cha cầm chặt cái cày để cho từng đường cày luôn thẳng thớm, con mới hiểu mùa đông cũng cô đơn như bóng mẹ lầm lũi bưng bê quang gánh buôn bán chợ xa, từng bước chân mẹ nhập nhoạng nương trong bóng tối để thêm gần buổi chợ tấp nập người, lạc quan mua bán… Mùa đông oằn mình đứng chịu đựng từng cái nhìn quay quắt, rồi âm thầm bước đi khi đã ươm những mầm xanh hạnh phúc, sinh sôi; mùa đông lướt thướt sợi nhớ day dẳn gọi về một mùa rực rỡ mà không mong nhận lại sự đền bồi… Đó cũng là một điều mang ý nghĩa lớn lao và đáng trân trọng của cuộc sống này, phải vậy không gia đình của con?

Và, sáng nay, khi con ngẩng mặt nhìn trời, con đã hiểu tất cả những điều trong nụ cười ý nhị mà phúc hậu của cha lúc ngồi quay mặt ra sân, nhấm từng ngụm trà thơm thảo. Con cũng đã hiểu nhiều hơn những nỗi niềm chứa sâu trong từng vết chân chim nơi đuôi mắt mẹ mỗi lần mỏi mòn đợi cánh tin xa… Từng cụm mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời trời xanh với một vẻ an nhiên hiền hòa nhất, ai biết rằng những cơn giông cũng đã từng biết khóc trước mỗi sự thanh bình… Con chim chiền chiện đang tung đôi cánh hớp đầy giọt nắng sớm đến muộn, khói bếp cà ràng mẹ cơi đang tỏa dần hơi ấm đến bàn chân con, mẹ ạ…
Con thấy mùa đông đang cười mãn nguyện khi hít hà khí lạnh se se đang len nhẹ vào lồng phổi, mùa đông bạc đầu kéo hơi lạnh lui về một phía... Và phía ngược lại, ánh dương dịu dàng vun vẩy những mùi thơm rất khẽ trong những khóm hoa đang chờ nở trước hiên nhà…
Mẹ ơi cười lên mẹ nhé, vì mùa xuân đang đến rất gần…
© Lê Thị Cẩm Nhung – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.






