Mùa hè của hoài niệm
2024-04-05 17:30
Tác giả:
Chung Cao
blogradio.vn - Tôi nghĩ mọi thứ diễn ra trước mắt tôi trên cả tuyệt vời, nó tuyệt vời là bởi những gì hoài niệm, kỷ niệm vẫn còn đó. Bố mẹ, bà nội vẫn khỏe mạnh, vẫn tiếp tục công việc như thường lệ, vẫn hình thành cho tâm trí tôi một cảm giác khó tả khôn xiết, cái cảm giác yên bình, nhẹ nhàng mà không kém phần thơ mộng.
***
Hết tháng 6, cũng là lúc trường tôi nghỉ hè, đây cũng là thời gian mà tôi mong chờ nhất vì sắp sửa được về nhà sau một quãng thời gian dài học tập, thi cử mệt mỏi. Tối hôm trước khi lên đường về quê, nỗi trằn trọc khiến tôi không ngủ được. Tôi nghĩ ra viễn cảnh ngày mai tôi được gặp bố mẹ, gặp bà nội, gặp con “Tây” (chú chó nhà tôi), chỉ như thế thôi làm tôi cảm thấy háo hức vô cùng. Lòng tôi rạo rực một nỗi niềm vui khôn xiết, ôi, cái viễn cảnh thanh bình của một miền quê dường như đang hiện ra trước mắt tôi thật khó thể nào có thể tả hết được. Vì tôi vừa học vừa làm, đêm hôm đó đi làm về cũng muộn nên tôi chỉ vội vàng đem ít bộ đồ và những đồ cá nhân cần thiết, vậy mà vẫn chật ních cái vali hồng ấy. Sáng hôm sau tôi lên đường…
Được về nhà, tôi như được trở lại là tôi của những năm 15-17 tuổi, ngủ dậy là một khung cảnh quen thuộc: bố đang quay cuồng sửa chữa đồ dân dụng, mẹ đang chăm chăm trong bếp nấu cơm, ngoài sân con “Tây” đang chạy nhảy, trêu đùa với con chó nhà hàng xóm, còn bà nội tôi thì đang đun bếp củi để nấu nước, nấu cơm. Khung cảnh mà dường như tối của 3 năm trước ngày nào cũng thấy, điều đó thật tuyệt vời đúng không. Tôi nghĩ mọi thứ diễn ra trước mắt tôi trên cả tuyệt vời, nó tuyệt vời là bởi những gì hoài niệm, kỷ niệm vẫn còn đó. Bố mẹ, bà nội vẫn khỏe mạnh, vẫn tiếp tục công việc như thường lệ, vẫn hình thành cho tâm trí tôi một cảm giác khó tả khôn xiết, cái cảm giác yên bình, nhẹ nhàng mà không kém phần thơ mộng. Không chỉ dừng lại ở đây, tôi đi qua bên nhà bác vì nhà bác ngay cạnh, vẫn là cái cảnh quen thuộc đó. Vẫn là vườn rau xanh mướt tươi tốt của bác ngày nào, vẫn là những tiếng cười giòn tan của bác khi trò chuyện, vẫn là những chú chó hiền lành gặp người lạ không bao giờ sủa, cũng không bao giờ có ý định cắn người lạ. Tôi lại nhớ tôi của ngày ấy, chỉ cần có món ăn ngon lạ nào là bác cứ đem qua chia cho nhà tôi một ít, bác còn suốt ngày bắt tôi qua ăn cơm khi có đồ ngon, món lạ… Cứ thế, nhiều khung cảnh lại tái hiện thật chân thực trước mắt tôi.
.jpg)
Quê tôi là một vùng nông thôn, không hẳn là nghèo nhưng ở mức tàm tạm, gia đình tôi là nhà nông chính hiệu, mía có, sắn có, ngô có, lúa có,… chắc không gì là nhà không trồng. Nhà tôi còn nuôi thêm 2 chú trâu, chẳng bao giờ thiếu thức ăn cho chúng. Tôi còn nhớ ngày trước, mẹ tôi giao cho tôi một “vạt” mía, trong vòng vài ngày phải lột xong hết lá mía của “vạt” đấy. Độ ấy trời vừa nắng vừa nóng, tôi ngày nào cũng phải thức dậy sớm, đi bóc lá mía tầm 7-8 giờ sáng đã về rồi. Và sau vài ngày thì tôi cũng đã hoàn thành nhiệm vụ được giao, làm rất mệt, nghĩ lại sao hồi đấy mình lại khỏe đến như thế, tuy cơ thể tôi được mọi người đánh giá là rất gầy. Không chỉ là mía, ngày trước tôi cùng mẹ đi cấy lúa, đi bẻ ngô, đi nhổ lạc,... Tôi dường như trở thành cánh tay đắc lực của mẹ, được giúp mẹ tôi vui lắm, phần nào mẹ đỡ mệt mà đi làm cùng mẹ hai mẹ con còn nói chuyện rất vui vẻ. Đấy, mọi thứ quanh quẩn trong đầu tôi bây giờ thật đẹp đúng không?
Tôi có một đứa bạn thân mà nhà nó ở ngay mặt đường cạnh cánh đồng lúa, tôi lại nhớ suốt ngày tôi đạp xe đến nhà nó chơi, đi ra ngoài cánh đồng thả diều, chơi đuổi bắt. Mà ở đây thì siêu mát, buổi chiều đến vừa đỡ nắng vừa có làn gió nhẹ. Tôi cùng đứa em đi ra thả diều, loay hoay mãi diều nó mới lên, tôi cầm diều chạy thật nhanh, còn em tôi đỡ cánh diều chạy đằng sau. Hai chị em chạy đi chạy lại mấy lần lúc đấy diều mới cất cánh bay lên. Nghĩ lại mà thấy vừa buồn cười vừa hay, trong khi những con diều khác vừa thả đã lên vì có gió thì diều của chúng tôi lại khó lên đến thế, ắt nghĩ hay mình mua phải diều đểu hay do mình không biết cách thả diều.
Về nhà, vào góc bàn học quen thuộc, tôi lại nhớ đến tôi của năm lớp 12. Ngày ngày, tỉ mẩn trong đống đề, ngồi luyện đề, viết văn,... Đó là những ngày tháng tôi không bao giờ quên được. Vì chính thời điểm đó, đã tạo bước đệm cho tôi của hiện tại - là một cô sinh viên đầy hoài bão và ước mơ đang nỗ lực trên con đường mình đang chọn. Hồi đấy, tôi được mọi người đánh giá có lực học ổn, thi đại học kiểu gì cũng điểm cao nhưng tôi luôn bị áp lực bởi những người bảo tôi như vậy. Nó chẳng khác nào những áp lực vô hình mà tôi phải gồng gánh trên vai vì tôi nghĩ tôi cũng học tàm tạm, lực học ở mức khá, có chăng khả năng nhanh nhạy trong giải bài tập của tôi hơn các bạn một chút. Và không vì vậy mà tôi kiêu hãnh hay bệ vệ, tôi luôn cố gắng luyện đề, viết văn hằng ngày và thành quả đạt được cũng khá là theo kỳ vọng của tôi. Không phải khoe khoang gì nhưng tôi nằm trong top học sinh cao điểm nhất huyện lúc bấy giờ và được trao tặng giấy khen thưởng của huyện. Và giờ đây, đang ở góc bàn học này, tôi ngồi thẫn ra một lúc, đầu tôi lại quay cuồng trong đống tài liệu, sách vở của năm lớp 12. Và thâm tâm tôi mang một nỗi man mác buồn đến khó tả.
Tôi chỉ về nhà được một tuần, thời gian trôi đi quá nhanh, lại đến lúc tôi lên đường mang theo những nỗi hoài niệm lên thành phố để tiếp tục học và làm việc. Tôi nghĩ đến gia đình, ở mảnh đất nghèo lam lũ phải bươn chải, kiếm tiền để nuôi ước mơ lớn lao ngoài kia của tôi. Lòng tôi bật khóc trong sự im lặng mang đầy nỗi buồn, nỗi thương, nỗi niềm của một đứa khát vọng đổi đời. Dù sao thì… phải tạm gác lại mọi cảm xúc, mọi nỗi nhớ để tiếp tục hành trình đang dang dở của mình. Mọi thứ vẫn ở đó, vẫn còn nguyên vẹn như thuở nào, chỉ là tôi không thể mang đi được…
© Chung Cao - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chúng Ta Đến Sau Trong Cuộc Đời Nhau | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.










