Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hè của hoài niệm

2024-04-05 17:30

Tác giả: Chung Cao


blogradio.vn - Tôi nghĩ mọi thứ diễn ra trước mắt tôi trên cả tuyệt vời, nó tuyệt vời là bởi những gì hoài niệm, kỷ niệm vẫn còn đó. Bố mẹ, bà nội vẫn khỏe mạnh, vẫn tiếp tục công việc như thường lệ, vẫn hình thành cho tâm trí tôi một cảm giác khó tả khôn xiết, cái cảm giác yên bình, nhẹ nhàng mà không kém phần thơ mộng.

***

Hết tháng 6, cũng là lúc trường tôi nghỉ hè, đây cũng là thời gian mà tôi mong chờ nhất vì sắp sửa được về nhà sau một quãng thời gian dài học tập, thi cử mệt mỏi. Tối hôm trước khi lên đường về quê, nỗi trằn trọc khiến tôi không ngủ được. Tôi nghĩ ra viễn cảnh ngày mai tôi được gặp bố mẹ, gặp bà nội, gặp con “Tây” (chú chó nhà tôi), chỉ như thế thôi làm tôi cảm thấy háo hức vô cùng. Lòng tôi rạo rực một nỗi niềm vui khôn xiết, ôi, cái viễn cảnh thanh bình của một miền quê dường như đang hiện ra trước mắt tôi thật khó thể nào có thể tả hết được. Vì tôi vừa học vừa làm, đêm hôm đó đi làm về cũng muộn nên tôi chỉ vội vàng đem ít bộ đồ và những đồ cá nhân cần thiết, vậy mà vẫn chật ních cái vali hồng ấy. Sáng hôm sau tôi lên đường…

Được về nhà, tôi như được trở lại là tôi của những năm 15-17 tuổi, ngủ dậy là một khung cảnh quen thuộc: bố đang quay cuồng sửa chữa đồ dân dụng, mẹ đang chăm chăm trong bếp nấu cơm, ngoài sân con “Tây” đang chạy nhảy, trêu đùa với con chó nhà hàng xóm, còn bà nội tôi thì đang đun bếp củi để nấu nước, nấu cơm. Khung cảnh mà dường như tối của 3 năm trước ngày nào cũng thấy, điều đó thật tuyệt vời đúng không. Tôi nghĩ mọi thứ diễn ra trước mắt tôi trên cả tuyệt vời, nó tuyệt vời là bởi những gì hoài niệm, kỷ niệm vẫn còn đó. Bố mẹ, bà nội vẫn khỏe mạnh, vẫn tiếp tục công việc như thường lệ, vẫn hình thành cho tâm trí tôi một cảm giác khó tả khôn xiết, cái cảm giác yên bình, nhẹ nhàng mà không kém phần thơ mộng. Không chỉ dừng lại ở đây, tôi đi qua bên nhà bác vì nhà bác ngay cạnh, vẫn là cái cảnh quen thuộc đó. Vẫn là vườn rau xanh mướt tươi tốt của bác ngày nào, vẫn là những tiếng cười giòn tan của bác khi trò chuyện, vẫn là những chú chó hiền lành gặp người lạ không bao giờ sủa, cũng không bao giờ có ý định cắn người lạ. Tôi lại nhớ tôi của ngày ấy, chỉ cần có món ăn ngon lạ nào là bác cứ đem qua chia cho nhà tôi một ít, bác còn suốt ngày bắt tôi qua ăn cơm khi có đồ ngon, món lạ… Cứ thế, nhiều khung cảnh lại tái hiện thật chân thực trước mắt tôi.

Quê tôi là một vùng nông thôn, không hẳn là nghèo nhưng ở mức tàm tạm, gia đình tôi là nhà nông chính hiệu, mía có, sắn có, ngô có, lúa có,… chắc không gì là nhà không trồng. Nhà tôi còn nuôi thêm 2 chú trâu, chẳng bao giờ thiếu thức ăn cho chúng. Tôi còn nhớ ngày trước, mẹ tôi giao cho tôi một “vạt” mía, trong vòng vài ngày phải lột xong hết lá mía của “vạt” đấy. Độ ấy trời vừa nắng vừa nóng, tôi ngày nào cũng phải thức dậy sớm, đi bóc lá mía tầm 7-8 giờ sáng đã về rồi. Và sau vài ngày thì tôi cũng đã hoàn thành nhiệm vụ được giao, làm rất mệt, nghĩ lại sao hồi đấy mình lại khỏe đến như thế, tuy cơ thể tôi được mọi người đánh giá là rất gầy. Không chỉ là mía, ngày trước tôi cùng mẹ đi cấy lúa, đi bẻ ngô, đi nhổ lạc,... Tôi dường như trở thành cánh tay đắc lực của mẹ, được giúp mẹ tôi vui lắm, phần nào mẹ đỡ mệt mà đi làm cùng mẹ hai mẹ con còn nói chuyện rất vui vẻ. Đấy, mọi thứ quanh quẩn trong đầu tôi bây giờ thật đẹp đúng không?

Tôi có một đứa bạn thân mà nhà nó ở ngay mặt đường cạnh cánh đồng lúa, tôi lại nhớ suốt ngày tôi đạp xe đến nhà nó chơi, đi ra ngoài cánh đồng thả diều, chơi đuổi bắt. Mà ở đây thì siêu mát, buổi chiều đến vừa đỡ nắng vừa có làn gió nhẹ. Tôi cùng đứa em đi ra thả diều, loay hoay mãi diều nó mới lên, tôi cầm diều chạy thật nhanh, còn em tôi đỡ cánh diều chạy đằng sau. Hai chị em chạy đi chạy lại mấy lần lúc đấy diều mới cất cánh bay lên. Nghĩ lại mà thấy vừa buồn cười vừa hay, trong khi những con diều khác vừa thả đã lên vì có gió thì diều của chúng tôi lại khó lên đến thế, ắt nghĩ hay mình mua phải diều đểu hay do mình không biết cách thả diều.

Về nhà, vào góc bàn học quen thuộc, tôi lại nhớ đến tôi của năm lớp 12. Ngày ngày, tỉ mẩn trong đống đề, ngồi luyện đề, viết văn,... Đó là những ngày tháng tôi không bao giờ quên được. Vì chính thời điểm đó, đã tạo bước đệm cho tôi của hiện tại - là một cô sinh viên đầy hoài bão và ước mơ đang nỗ lực trên con đường mình đang chọn. Hồi đấy, tôi được mọi người đánh giá có lực học ổn, thi đại học kiểu gì cũng điểm cao nhưng tôi luôn bị áp lực bởi những người bảo tôi như vậy. Nó chẳng khác nào những áp lực vô hình mà tôi phải gồng gánh trên vai vì tôi nghĩ tôi cũng học tàm tạm, lực học ở mức khá, có chăng khả năng nhanh nhạy trong giải bài tập của tôi hơn các bạn một chút. Và không vì vậy mà tôi kiêu hãnh hay bệ vệ, tôi luôn cố gắng luyện đề, viết văn hằng ngày và thành quả đạt được cũng khá là theo kỳ vọng của tôi. Không phải khoe khoang gì nhưng tôi nằm trong top học sinh cao điểm nhất huyện lúc bấy giờ và được trao tặng giấy khen thưởng của huyện. Và giờ đây, đang ở góc bàn học này, tôi ngồi thẫn ra một lúc, đầu tôi lại quay cuồng trong đống tài liệu, sách vở của năm lớp 12. Và thâm tâm tôi mang một nỗi man mác buồn đến khó tả.

Tôi chỉ về nhà được một tuần, thời gian trôi đi quá nhanh, lại đến lúc tôi lên đường mang theo những nỗi hoài niệm lên thành phố để tiếp tục học và làm việc. Tôi nghĩ đến gia đình, ở mảnh đất nghèo lam lũ phải bươn chải, kiếm tiền để nuôi ước mơ lớn lao ngoài kia của tôi. Lòng tôi bật khóc trong sự im lặng mang đầy nỗi buồn, nỗi thương, nỗi niềm của một đứa khát vọng đổi đời. Dù sao thì… phải tạm gác lại mọi cảm xúc, mọi nỗi nhớ để tiếp tục hành trình đang dang dở của mình. Mọi thứ vẫn ở đó, vẫn còn nguyên vẹn như thuở nào, chỉ là tôi không thể mang đi được…

© Chung Cao - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúng Ta Đến Sau Trong Cuộc Đời Nhau | Radio Tâm Sự

Chung Cao

"Một cuốn sách thực sự hay nên đọc trong tuổi trẻ, rồi đọc lại khi đã trưởng thành, và một nửa lúc tuổi già, giống như một tòa nhà đẹp nên được chiêm ngưỡng trong ánh bình minh, nắng trưa và ánh trăng.”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

“Bố mẹ làm khổ con gái của bố mẹ quá rồi, bố mẹ xin lỗi con gái nhé. Sau này nếu có nhiều hơn, bố nhất định sẽ cho con nhiều hơn, bố hứa.” Nghe câu đấy của bố xong, lòng con như nặng trĩu

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

back to top