Phát thanh xúc cảm của bạn !

“Báu vật” của nhân duyên

2017-06-04 01:00

Tác giả: Lê Nguyễn Vy Băng Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Khi nhân duyên rơi xuống bất chợt, chúng ta không thể chọn người để yêu, nhưng phải chọn cách yêu. Cảm ơn em, vì chúng ta không cần tiếc nuối cho quãng dài của tuổi trẻ. Em không là mảnh ghép cuối trọn vẹn nhưng lại thiết yếu cho cuộc đời này. “Báu vật” của tôi, vẫn luôn còn mãi đấy thôi!

***
“Báu vật” của nhân duyên

Giữa Sài Gòn khói bụi lúc tan tầm, tôi tĩnh lặng ngồi ngắm dòng người chen nhau, bản thân không vội vã xô bồ nhưng lại ôm mớ tâm trạng đầy sóng. Cầm ly café đen không đường uống dở, tôi nhẹ nhàng rót Redbull vào, cẩn thận và tỉ mỉ, lại khuấy đều. Bật lửa châm điếu thuốc, nuốt trọn ngụm khói xuống phổi, rồi hớp nhẹ ngụm thức uống vừa pha, cảm nhận sự thoải mái của từng tế bào mà bất cần hệ lụy. Có lần em hỏi, “sao không nhả khói”, tôi cười bảo “hút thật là phải nuốt trọn vào”. Nhiều năm sau đó ngẫm lại, em hỏi không phải cần đáp án mà chỉ muốn tôi hiểu, em yêu tôi theo cách “giữ trọn vào”, dù biết thừa biết về sự độc hại.

Tháng 4 lại về, trái đất vẫn quay dù em đi mất, hay chính xác là em vẫn tồn tại ở đó nhưng vĩnh viễn không thuộc về tôi. Mùa hè, với cơn mưa bất chợt, sự hạnh ngộ tình cờ, và rồi xa lòng thăm thẳm. Tôi nghe đọc ở đâu đó, “một cô gái bạn gặp trong đời, là người rất quan trọng nhưng không thể yêu, được gọi là báu vật”. Tôi tin điều đó. “Báu vật” luôn nhớ đến sinh nhật tôi, dù vào hè chẳng mấy ai thèm quan tâm. Lúc nhỏ tôi hay tủi thân khi cả lớp hát mừng sinh nhật ai đó. Sau này có em, chỉ cần sáng sớm lăn một vòng, là chạm vào món quà đã được chuẩn bị sẵn. Ngày ấy còn tuổi teen dậy thì, muốn ôm hôn em một cái nhưng rồi lại thôi, dang dở!

Bẵng hai năm dài sau đại học, sự thờ ơ như gáo nước cực lạnh dội xuống. Em có lẽ quá bận để nhớ đến sự tồn tại của tôi để gửi đi một lời chúc. Chất chứa hàng tá câu hỏi không thể giải đáp, tôi vẫn không đủ can đảm để gọi em. Dần theo thời gian, tôi lao vào bận bịu, vào các mối quan hệ mới mà vẫn không thể thôi nhớ em mỗi tối. Dù biết rằng, cô bé có bím tóc xoăn dài và dày ấy đã không con thuộc về tôi nữa vào thời điểm em vô tình cắt phanh thứ tôi thích nhất rồi khoe rằng tóc ngắn hợp với em hơn. Hôm ấy, nụ cười của em vẫn rực nắng mùa hạ, nhưng đôi mắt ảm đạm không còn chứa trời xanh.

Tôi gọi để đón em đến nhà đứa bạn. Uống thật say trước khi chở em về. Vòng tay đó ôm chặt, nước mắt ngấm ướt lưng áo, em bóp nghẹn tim tôi với câu hỏi: “tình đầu à, tao yêu mày bảy năm, vô tâm đến mức không biết thật sao?”. Khoảnh khắc đó, tôi muốn dừng ngay xe lại, ôm không cho em đi nữa, chỉ là của mình tôi. Con tim dù mãnh liệt, lí trí vẫn còn đó, cơn say vẫn không xoay chuyển được sự mạnh mẽ của ý chí, tôi chọn im lặng. Mây đen phủ vừa kín trời, ấy vậy mà lòng ngập mưa bão. Khi nhân duyên rơi xuống bất chợt, chúng ta không thể chọn người để yêu, nhưng phải chọn cách yêu. Những hàng dừa xanh nhòe đi trong tầm mắt, em bảo lái chậm thôi, cho gần nhau thêm đôi chút. Dừng xe cách nhà em một quãng, để em lao vào hôn tôi, để tôi đón nhận như một lời tạm biệt mãnh liệt nhất. Đó là vị mặn của nước mắt, say của bia, nồng của tình, hờn dỗi của lặng im và cả sự trải đời trong mỗi giây giao hòa.

Cảm ơn em, vì chúng ta không cần tiếc nuối cho quãng dài của tuổi trẻ. Em không là mảnh ghép cuối trọn vẹn nhưng lại thiết yếu cho cuộc đời này. “Báu vật” của tôi, vẫn luôn còn mãi đấy thôi!

© Lê Nguyễn Vy Băng – blogradio.vn


Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh

“Báu vật” của nhân duyên

Lê Nguyễn Vy Băng

Nhiều người ôm giấc mơ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay?

Replay Blog Radio: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay?

Người ta rời xa nhau khi lòng vẫn còn yêu vì nghĩ rằng buông tay để người kia hạnh phúc. Nhưng người ấy liệu có hạnh phúc không? Cái quyết định nghe có vẻ cao thương ấy liệu có thật sự đúng đắn?

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Sau mọi bão giông, mong rằng bạn có thể tìm được cho mình chốn bình yên và hạnh phúc. Và những bông hoa cũng luôn cần có thời gian để nở rộ thì bạn cũng vậy. Thế nên, hãy trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình.

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Hoa sữa là loài hoa của những câu chuyện chưa kể, của những mối tình dang dở, những mảnh ghép chưa vẹn cứ mải miết đi tìm nhau. Những nỗi đau khe khẽ mang theo suốt cuộc đời, bởi vậy những đôi tình nhân nào trót lỡ để hương hoa sữa len lỏi vào chuyện tình của mình, đến lúc chia ly, sẽ tiếc nuối đến khó nguôi.

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Ta có thể dành cả thanh xuân để yêu một người nhưng lại chẳng thể bên nhau suốt cuộc đời. Đến cuối cùng nhận ra, cả thanh xuân cũng chỉ là tạm bợ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể ở bên nhau. Điều gì đã khiến lòng người thay đổi, tại sao người ta lại chẳng thể bên nhau đến suốt đời trọn kiếp?

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Anh cứ là chồng, em cứ là vợ, ai đó cứ là tri kỷ. Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

back to top