Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bằng đại học có phải là tất cả?

2020-07-16 01:29

Tác giả: Nguyễn Việt Lực


blogradio.vn – Đôi lúc lại đặt câu hỏi chẳng biết cái bằng đại học mà năm năm mình theo đuổi nó có giá trị gì, hay chỉ là mỗi lần xin việc lại lấy ra photo công chứng để đi nộp mà mình chẳng biết gì về cái nghề mình đã học.

***

Một mùa tuyển sinh nữa lại sắp đến, các bạn nhỏ tuổi 18 lại đang loay hoay tìm cho mình hướng đi mà nó quyết định cả tương lai sau này, mình chỉ có vài điều muốn gửi gắm với các bạn rằng ngành nào cũng như nhau, chẳng có ngành nào sang hay ngành nào hèn, xã hội này thay đổi liên tục, ngành này có thể hôm nay không được ưa chuộng nhưng năm năm sau chưa chắc nó vẫn là thế, nên đừng vì lý do hôm nay nó khó xin việc hay là học ngành đó lương sẽ thấp mà từ bỏ đi ước mơ của riêng mình.

Mục đích của kiếm tiền là để mưu cầu hạnh phúc, đừng để đồng tiền chi phối những hạnh phúc trong tương lai vốn dĩ mình sẽ có. Ranh giới giữa hạnh phúc và đau khổ nó mong manh chỉ bằng một sự lựa chọn, và việc bạn có thỏa mãn với hiện tại hay không nó bắt đầu bằng những lựa chọn từ những ngày quá khứ. Cuộc đời này là của riêng bạn, sẽ chẳng có ai sống thay cho bạn một ngày hay thậm chí một giờ nào cả, nên đừng để ai lắp đường ray cho con tàu của bạn vận hành, những người lắp đường ray cho bạn họ áp đặt hướng đi, đích đến của họ vào cuộc đời của bạn chứ chẳng ai vẽ cho bạn con đường hoàn hảo mà bạn đang mong muốn, sau này con tàu có lệch hướng cũng chẳng có ai giúp bạn nâng nó lên hay thay bạn đi tiếp chặng còn lại, nên thay vì phó mặc cuộc đời của mình cho người khác thì nên tìm cho mình hướng đi riêng, dù hướng đi đó có nhiều sỏi đá, việc bạn lựa chọn những gì mình làm ít ra thì còn thấy đích đến, còn việc bạn đi theo lựa chọn của người khác chẳng khác nào người mù đi trong bóng đêm.

daihoc1

Lúc nhỏ mình học chuyên văn, cứ nghĩ sau này lớn lên sẽ thành một nhà báo hay một ông giáo đứng lớp gõ đầu trẻ, nhưng rồi lớn lên không có định kiến, anh trai thì học ngành xây dựng, ba mẹ lại bảo báo chí không xin được việc, ngành giáo viên văn thì yếu đuối, không hợp, bấy giờ những ngành kỹ thuật lại đang hot, không được định hướng rõ nghề nghiệp nên cứ nghe lời ba mẹ, nghe lời người thân chuyển qua cày toán lý hoá thi vào Bách Khoa, học ngành xây dựng để đi theo con đường anh trai đang đi như một con tàu đã đặt sẵn đường ray, nhưng chỉ tiếc là con tàu đó bị lệch đường ray, mình đậu trường nhưng không đậu ngành, rồi rớt xuống ngành cơ khí, mọi chuyện đến như một cái duyên, chưa bao giờ nghỉ sẽ học cơ khí khi tâm hồn lúc nào cũng văn chương bay bổng.

Không có đam mê, chẳng có năng khiếu, đành chấp nhận cần cù bù thông minh, vứt hết tiểu thuyết, truyện tranh từng một thời thơ thẩn để lao vào những con số, những phương trình, những nguyên lý hoạt động chẳng bao giờ biết đến. Năm nhất, lớp 50 mấy đứa, đến năm ba, đứa thì tự nghỉ, đứa thì bị đuổi, lớp chỉ còn ba mươi mấy đứa, nhiều lần chán ngán, cũng muốn nghỉ nhưng sợ nhà buồn, sợ phí thời gian công sức mình bỏ ra, phí tiền bạc mà ba mẹ đã vay mượn  nên cố học nốt hai năm nữa để lấy bằng, miễn sao không nợ môn, ra trường đúng hẹn, thì cũng sẽ có công việc ổn định, nhưng mọi chuyện mới chỉ là bắt đầu kể từ ngày cầm tấm bằng đại học.

daihoc5

Ra trường nửa tháng, được công ty gần nhà mời phỏng vấn và đậu vào vị trí chuyên viên thiết kế khuôn mẫu với mức lương thử việc 7 triệu, mọi thứ thật sự thuận lợi với một đứa mới ra trường như mình. Đâu ai ngờ môi trường làm việc khác hoàn toàn so với môi trường trên giảng đường, một đứa mới chập chững đi làm. Đến một công ty lớn, ai cũng bận rộn với công việc của riêng mình, chẳng còn ai bày vẽ từng bước như khi còn ngồi ở ghế nhà trường khiến bản thân mình sợ hãi, cứ mỗi sáng mở mắt ra đi làm là lại một lần ám ảnh, công việc bắt đầu từ 7h15 sáng nhưng 5h30 phải dậy ăn sáng, chuẩn bị đón chuyến xe kịp giờ làm, rồi một tuần tăng ca 6 buổi đến 9h15 tối, về nhà, ăn uống, tắm rửa đến 11h đêm, có khi công việc trên công ty chưa xong thì tối đó lại dán mắt vô laptop để hoàn thành, đã vậy mỗi lần chậm tiến độ công việc là lại bị sếp kêu lên nhắc nhở, việc ôm bản vẽ đi ký từ trưởng bộ phận, quản đốc, chuyên gia đến khách hàng nó khác hoàn toàn so với việc đi thông đồ án khi còn ngồi ghế nhà trường, mỗi người mỗi ý, sửa nát bản vẽ vẫn không vừa lòng ai, 1 tháng ôm máy tính 24/24 mắt bắt đầu sưng húp. Quyết định từ giã công ty mà nhiều đứa đang thèm khát với lá đơn xin nghỉ việc dài ngoằn ngoèo.

Rồi khăn gói vào Sài Gòn với 8 bộ hồ sơ xin việc, rãi khắp nơi và được nhận vào làm tại một công ty ở Bình Dương với vị trí nhân viên kế hoạch bảo trì, công việc mỗi ngày là xuống xưởng khảo sát dây chuyền sản xuất, lập kế hoạch bảo trì tuần, tháng, khảo sát vật tư cần dùng, theo dõi ngân sách để mua vật tư cho bộ phận bảo trì thực hiện, một lần đang chui dưới gầm máy thì chứng kiến cánh tay của đứa công nhân bị máy cán cán nát, hôm đó về buồn nôn, bỏ ăn mấy ngày, thế là tròn một năm gắn bó cũng không thể tiếp tục chỉ vì sự sợ hãi.

daihoc3

Rồi lại về quê xin vào một công ty nhỏ gần nhà trực điện thoại với mức lương chỉ 4 triệu đồng một tháng, được chia nhỏ ra làm nhiều khoảng. Mỗi lần bị khách hàng khiếu nại là bị trừ lương, tháng nào nhận hai cái khiếu nại của khách hàng thì coi như tháng đó chỉ còn nước cạp đất, cứ thế ba năm liền cầm tấm bằng đại học photo công chứng rãi khắp nơi, chỉ mong tìm được công việc nào đó liên quan đến một ít văn chương để mình có thể tự tin gắn bó, nhưng làm gì có ai tuyển một đứa bằng kỹ sư vào những môi trường văn vở bay bổng.

Và hiện tại đành chấp nhận làm tại vị trí nhân viên hành chính văn phòng, đôi lúc rảnh rỗi lại lên vài trang web viết tản văn để gửi đi, coi như sống lại những đam mê thời còn trẻ, công việc này cũng phù hợp và ít nhất nó cũng có thời gian để mình thực hiện ước mơ còn giang dở, và giờ mới nhận ra rằng chẳng có ước mơ nào là dập tắt cả, chỉ là bạn từ bỏ và gác nó lại vì một sự lựa chọn khác, để đôi lúc nó lại bập bùng như ngọt đuốc được châm thêm dầu. Dành cả một thời thanh xuân vì tiền và đi tìm những hoài bão của riêng mình đến cuối cùng hết thanh xuân mới nhận ra rằng tiền chỉ nuôi sống bản thân chứ không khiến con người ta thật sự hạnh phúc và những hoài bão mình đang tìm kiếm lại là những ước mơ của thời tuổi trẻ. Đôi lúc lại đặt câu hỏi chẳng biết cái bằng đại học mà năm năm mình theo đuổi nó có giá trị gì, hay chỉ là mỗi lần xin việc lại lấy ra photo công chứng để đi nộp mà mình chẳng biết gì về cái nghề mình đã học.

daihoc4

Nghĩ lại thấy tiếc những năm tháng thanh xuân, năm năm ròng rã theo đuổi một sự lựa chọn sai lầm để ba năm sau vẫn còn loay hoay tìm chỗ đứng vì quyết định đó, đôi khi lại có suy nghĩ giá như đừng đi học thì giờ có khi mình đã không phải tiếc nuối quãng thời gian dài đằng đẵng ấy, tiếc nuối tấm bằng mình vẫn đang còn gói ghém cất trong tủ kính ở nhà, giá như mình chọn đúng ngành thì giờ cũng chẳng phải loay hoay tìm kiếm cho mình cái gọi là phù hợp. Hoặc là học thật giỏi để có mức lương cao, hoặc là thật sự đam mê với nó thì mới theo đuổi đến cùng, còn không thì nghỉ học sớm chứ dở dở ương ương như mình thì chỉ tốn công sức và tiền bạc.

Bởi vậy trước khi bước vào giảng đường Đại Học phải suy nghĩ thật kỹ, mình muốn gì, mình thích gì, đam mê của mình là gì, xã hội bây giờ bằng Đại Học quá nhiều nên nó không còn quan trọng nữa, quan trọng bạn làm ra bao nhiêu tiền, và làm ra tiền bằng cách nào, chứ không phải học cao thì có tiền nhiều, bạn tôi nghỉ học năm lớp 12 rồi đi học Đầu Bếp, giờ cuộc sống của nó ổn định, có thể lo cho gia đình, còn tôi, đứa học Đại Học cứ nghĩ ra trường sẽ làm ông nọ, bà kia nhưng đời không như mơ. Đại học không phải con đường duy nhất để thành công, nhưng nếu chọn sai ngành nó là con đường khiến bạn loay hoay khó thoát để ổn định cuộc sống.

daihoc2

Ba mẹ sinh ra ta, chỉ có thể nắm tay ta đi đến lúc ta trưởng thành, mọi việc sau này sẽ là do ta lựa chọn, ba mẹ cũng chỉ là những người góp ý, chẳng ai có thể ép con cái mình sống theo ý muốn của họ, có chăng chỉ là bạn không đủ bản lĩnh để làm chủ cuộc đời mình, phải dựa dẫm vào những lựa chọn của ba mẹ như trước đây bạn vẫn thường làm thế. Khi chưa định hướng được nghề nghiệp tương lai, rớt đại học không phải là điều gì quá to tát mà phải buồn, có khi nó là cánh cửa mở ra cho mình một lối thoát để sau này mình khỏi phải đi vào ngõ cụt. Dành thời gian 4 - 5 năm đại học, bương chải cuộc sống, tìm ra cái nghề mình thích rồi học nó, theo đuổi nó, dù là bằng trung cấp hay là thợ nhưng làm việc với đam mê thì vị trí nào nó cũng khiến mình hài lòng và hạnh phúc. Người ta kiếm tiền chung quy lại là để phục vụ cho hạnh phúc của riêng mình, còn gì bằng khi được làm điều mình thích mà lại có tiền, hạnh phúc sẽ được nhân đôi đúng không nhỉ?

Chúc các bạn nhỏ có sự lựa chọn sáng suốt trong tương lai.

© Nguyễn Việt Lực – blogradio.vn

Xem thêm: Gửi các bạn trẻ...

 

Nguyễn Việt Lực

Yêu màu tím, thích màu hồng, hay mộng mơ và ghét sự giả dối

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top