Nhớ mâm cơm ngày lũ
2019-09-06 01:20
Tác giả:
Nguyễn Việt Lực
blogradio.vn - Mâm cơm tám người ăn đã chia nhỏ ra từng mâm khác nhau, chị hai, chị ba, anh bốn, con út đã có gia đình. Mâm cơm của cha mẹ bây giờ chắc chỉ là sự ngóng đợi, đợi ngày năm anh em tụi tôi quay về để cái bếp lạnh bao nhiêu năm qua được nhóm nhen mùi khói bếp.
***
15 năm trước ngày ấy tôi độ 10 tuổi, thường để có bữa cơm đầy đủ cho 8 miệng ăn nhà tôi phải chuẩn bị từ rất sớm...
Mâm cơm của mùa nắng bắt đầu với việc cha tôi là người tiên phong đi bắt cá. Vì có bệnh mất ngủ nên một đêm cha chỉ chợp mắt vài lần rồi khoảng thời gian còn lại cha xách giỏ lên đi... Rồi đến mẹ tôi, 4 giờ sáng mẹ dậy chuẩn bị bữa cơm sáng cho gia đình. Thường bữa sáng nhà tôi ăn rất đơn giản, có khi một nồi cơm toàn khoai với củ mì ăn với chén nước mắm hoặc con cá rô nướng dầm mắm, lâu lâu nhà không ăn hết nồi cá hôm qua thì may ra sáng đó tụi tôi mới có cá để ăn, cha và má thường ăn nước còn con cá thì bỏ trong chén ông nội. Buổi sáng anh em tụi tôi cũng chỉ được chan nước mắm hoặc có khi là món cá kho quẹt, tôi thường dành cái nồi kho cá mỗi khi mọi người đã ăn hết những con cá trong nồi, cơm trộn với quẹt ngày đó đã nuôi năm anh em tụi tôi khôn lớn, khoẻ mạnh..
Rồi đến 6h sáng chị hai bắt những con cá lóc to đem đi bán, chị ba rửa cái mâm chén lúc sáng mà đại gia đình ăn, anh tôi thì đi chăn trâu, tôi và em gái lội xuống mương rau muống của hàng xóm bắt từng con ốc bươu, được đầy hai bao ni lông thì hí hửng đem về.

Đầu bếp chính bữa cơm trưa là mẹ tôi, phụ bếp là năm anh em tụi tôi. Tôi và em gái được giao nhiệm vụ làm sạch ốc bươu, anh bốn thì leo lên cây khế và cây chuối sau nhà để hái quả, chị hai tôi luôn là người dành nấu món canh chua, món canh chị nấu bao giờ cũng đậm đà và cay xé, có hôm tôi và em gái ăn mà nước mắt nhỏ cả xuống chén cơm. Chị ba thì có nhiệm vụ rửa chén sau mỗi bữa cơm.
Cái bếp bao giờ cũng nghi ngút khói, nồi cơm năm lon gạo một mình mẹ thổi, nhà nghèo không có tiền mua sữa, mẹ dùng nước cơm thay sữa cho tôi và em gái. Mỗi lần đến giờ chắt nước cơm là tụi tôi lại chụm nhau dành mỗi người một ít. Bữa cơm trưa cho tám người ăn luôn bận rộn, nhộn nhịp bởi tiếng đâm tiêu, tiếng ì xèo nấu nướng, tiếng gọi nhau í ới lấy cái này cái nọ của gia đình tôi.
Mùa lũ về thì cá lóc không nhiều, chủ yếu là cá chép. Có những hôm cha bắt được con cá chép có trứng, năm anh em tụi tôi lại giành nhau inh ỏi, cha nói ăn trứng nổi mụn, thế là từ đó ba cô con gái trong nhà không ai ăn nữa, chỉ có tôi và anh trai chia nhau mỗi người một nữa. Mùa lũ, nước vô nhà, ngập cả giường chiếu, cái giường năm anh em ngủ cứ phải dời hết chỗ này đến chỗ khác, dù bận rộn chống chọi với lũ nhưng bữa cơm mẹ tôi không bao giờ để thiếu, có hôm lũ vào bất ngờ lúc nữa đêm ướt cả bếp, mẹ đành kê ba viên gạch để chuẩn bữa cơm. Mâm cơm mùa nước lũ thường đạm bạc hơn, dưới chân là nước lũ trên bàn là món cá kho hoặc cá dầm mắm.

Rồi người đầu tiên rời xa mâm cơm gia đình là ông nội, ông mất ngay ngày Tết. Ngày smg họp của mọi gia đình là ngày gia đình tôi chia tay ông vĩnh viễn. Rồi đến chị hai và chị ba khăn gói vào Sài Gòn đi làm, anh bốn lên đường ra thành phố Đà Nẵng học. Mâm cơm từ tám người giờ chỉ còn bốn người, lâu lâu anh về thì được thêm một người, tiếng cười, tiếng tranh dành thức ăn của ngày xưa trong phút chốc đã mất đi hoàn toàn.
Rồi giờ 15 năm qua đi, mâm cơm ngày ấy còn hai người, cha tôi và mẹ tôi, lâu lâu tôi về bất ngờ chỉ thấy vẻn vẹn đĩa rau muống xào hoặc nồi cá kho ăn mấy ngày chưa hết. Mâm cơm tám người ăn đã chia nhỏ ra từng mâm khác nhau, chị hai, chị ba, anh bốn, con út đã có gia đình. Mâm cơm của cha mẹ bây giờ chắc chỉ là sự ngóng đợi, đợi ngày năm anh em tụi tôi quay về để cái bếp lạnh bao nhiêu năm qua được nhóm nhen mùi khói bếp.
© Nguyễn Việt Lực – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Gia đình là nơi ai cũng muốn về
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.















