Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá mà sau bữa cơm chiều có thể nói chuyện với mẹ thêm một chút

2018-08-24 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Con người ta hối hả trong chuỗi bộn bề cuộc sống mà vô tình bỏ lỡ những thứ rất đỗi gần gũi bình dị. Thời gian trôi đi của một ngày bằng với nếp nhăn hằng in trên khóe mắt của mẹ già nơi quê nhà mong ngóng con xa và tôi hiểu ra rằng tôi và tất cả những ai trên thế gian này còn có mẹ đó là một điều may mắn vô cùng.

***
Giá mà sau bữa cơm chiều có thể nói chuyện với mẹ thêm một chút?

Cuộc sống bộn bề công việc nhiều khi cuốn con người ta đi hết vòng xoáy này đến vòng xoáy khác để khi nhìn lại mọi thứ xung quanh thì đã quá muộn màng chăng?

Vẫn như bao ngày thường, nhà ăn của công ty đông đúc hối hả ai cũng muốn ăn nhanh một chút để kịp hoàn thành công việc trước khi xuống ca, thế mà trên bàn ăn vẫn không thiếu đi những cuộc trò chuyện rôm rã bởi sau bốn tiếng nhọc nhằn của công việc các anh em lại dành kể cho nhau những câu chuyện vui buồn pha vào đó nhiều anh chọc phá nhau dường như cả bàn ăn đều ngập trong tiếng bát đũa, tiếng nói cười. Chuông điện thoại của anh đồng nghiệp tôi reo, liếc nhìn đồng hồ đã 7h tối rồi cơ đấy tôi chỉ kịp nghe anh nói một câu ngắn gọn “con đang ăn tối mẹ ạ, mẹ không phải lo con làm việc đã nhé”. Hình như mẹ anh gọi cũng phải thôi mẹ tôi thường hay gọi giờ này nhắc dậy ăn cơm mỗi khi tôi xuống ca lười đi ăn mà, buông chiếc điện thoại xuống bàn anh tiếp tục lắng nghe câu chuyện tiếu lâm của anh bạn đồng nghiệp vừa lùa vội ít cơm còn sót trên khay.

Ba mươi phút trôi đi trong tích tắc, mọi người đều trở lại với công việc của mình. Hôm nay, trời cao vút gió biển vi vu thổi nhẹ vào rặng dừa đung đưa như chiếc nôi mẹ ru ngày xưa. Công việc của chúng tôi lắm khi mệt nhọc nhưng đôi lúc được cái đứng trực cũng có thể để bản thân mình được thư giản trong cái gió cái hơi mát lạnh của biển. Tôi và anh bạn đồng nghiệp đứng gác suốt ba tiếng, hai chúng tôi như hai pho tượng sừng sững giữa bầu trời rộng lớn, bỗng tiếng chuông điện thoại anh bạn tôi reo liên tục, hình như ba cuộc gọi nhỡ rồi nhưng anh không thể nghe máy vì đi làm chúng tôi không đượ sử dụng điện thoại, tôi bảo tôi sẽ canh cho anh có lẽ gia đình có việc gì mới gọi vào mười giờ đêm thế này; anh đưa điện thoại nghe bất giác tay chân anh bủn rủn và tôi chỉ kịp đưa tay với lấy cái điện thoại rơi từ trên tay anh, giọt nước mắt đầu tiên của một người đàn ông rơi xuống mà tôi hiếm hoi thấy được của một con người ngày thường mạnh mẽ. Anh nhìn tôi chua xót nói: Mẹ tôi bỏ tôi đi rồi anh ơi”.

blog radio, Giá mà sau bữa cơm chiều có thể nói chuyện với mẹ thêm một chút?

Không lâu sau đó cấp trên đã nhận thông tin và để anh gấp rút về quê chịu tang mẹ, anh không kịp ra bến bến xe mà phóng luôn chiếc xe máy suốt mười hai tiếng để mong về nhìn mặt mẹ lần cuối. Tôi thấy hình avata trên Facebook của anh là cành hoa huệ trắng cùng dòng tâm trạng đau thương gửi đến mẹ kính yêu của mình. Tôi biết anh tiếc nuối rất nhiều, phải chăng con dù lớn vẫn là con của mẹ, ngày nào mẹ anh cũng gọi nhắc nhở anh hết ăn uống cho đến sinh hoạt và đáp lại những cuộc hỏi thăm đó thì anh cũng như tôi đều trả lời vội vã và không quên bảo mẹ rằng sao cứ xem con như con nít thế nhỉ nhưng giờ đây tôi mới thấu hiểu được rằng có những thứ đi qua chúng ta không thể lấy lại được.

Đêm nay tôi trực một mình giữa cái không gian rộng lớn này, tôi tự chiêm nghiệm và nhận ra rằng đôi lúc con người ta thường hay dửng dưng trước những cái vốn dĩ trong cuộc sống và đến một ngày mất đi rồi mới sực nhận ra nó quý giá và quan trọng đối với mình như thế nào. Tôi biết anh đồng nghiệp của tôi sẽ dằn vặt rất rất nhiều “giá mà lúc bữa cơm chiều con nói chuyện lâu hơn với mẹ một chút”, “giá mà”... có lẽ hàng trăm hàng nghìn chữ “giá mà” đang xoáy sâu trong đầu anh. Con người ta hối hả trong chuỗi bộn bề cuộc sống mà vô tình bỏ lỡ những thứ rất đỗi gần gũi bình dị. Thời gian trôi đi của một ngày bằng với nếp nhăn hằng in trên khóe mắt của mẹ già nơi quê nhà mong ngóng con xa và tôi hiểu ra rằng tôi và tất cả những ai trên thế gian này còn có mẹ đó là một điều may mắn vô cùng.

Tháng bảy Vu Lan báo hiếu, tháng bảy của mẹ hãy để cho những người làm con như chúng con dành trọn chữ hiếu kính cho mẹ, tôi không chọn những món quà đắt tiền cũng không thể bắt xe hàng trăm cây số để về thăm mẹ vì tính chất công việc nhưng tôi sẽ nói chuyện với mẹ lâu hơn, vâng lời mẹ lo ăn uống đúng giờ bởi tôi biết mẹ chúng ta không cần gì quá lớn lao mà chỉ cần chúng ta khỏe mạnh sống thật tốt là hạnh phúc rồi. Mai là chủ nhật tôi sẽ không ngủ nướng nữa mà sẽ dậy thật sớm lên viếng chùa thắp một nén hương cầu bình an cho mẹ bởi lẻ tôi biết rằng cuộc sống này tuy vô hạn nhưng cũng có những thứ rất hạn hữu mong manh.

© Trần Bích - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

6 bài tập yêu bản thân để hạnh phúc mỗi ngày

6 bài tập yêu bản thân để hạnh phúc mỗi ngày

Cuộc sống hiện đại đã khiến nhiều người lầm tưởng việc cố gắng theo đuổi những mục tiêu cao lớn hay giữ mình theo những tiêu chuẩn hoàn hảo mới là cách để cuộc sống trọn vẹn. Nhưng trên thực tế, học cách yêu bản thân mới chính là bước đệm đầu tiên giúp bạn hạnh phúc hơn mỗi ngày.

Anh là thanh xuân đẹp đẽ nhất của em

Anh là thanh xuân đẹp đẽ nhất của em

Nếu được chọn lại, em vẫn chọn đi cùng anh những năm tháng ấy, vì anh - chính là thanh xuân đẹp đẽ nhất của em. Cảm ơn anh, vì đã cho em được bước vào cuộc đời anh, được cùng anh trải qua những ngày tháng tươi đẹp và trong trẻo ấy. Và cảm ơn anh, vì cho em cơ hội được cùng anh bước tiếp những năm tháng sau này. Chúng ta hãy như lời đã hứa với nhau - nắm chặt tay nhau, và cùng nhìn nhau già đi, anh nhé.

Sao Mộc tiến vào Bạch Dương: 12 cung hoàng đạo cần nhanh chóng nắm bắt vận may của mình

Sao Mộc tiến vào Bạch Dương: 12 cung hoàng đạo cần nhanh chóng nắm bắt vận may của mình

Sao Mộc Bạch Dương giúp 12 cung hoàng đạo tự tin về bản thân, dũng cảm và hướng ngoại hơn - đây chính là cách chúng ta phát triển và mở rộng.

‘Tên cô ấy là’ – sóng ngầm phía sau sự lãnh đạm của những người phụ nữ

‘Tên cô ấy là’ – sóng ngầm phía sau sự lãnh đạm của những người phụ nữ

“Tên cô ấy là” của tác giả Cho Nam Joo là loạt câu chuyện đời thực về những người phụ nữ Hàn Quốc và cuộc chiến không tên của họ, trong một xã hội vẫn còn trọng nam khinh nữ cũng như đầy rẫy định kiến về phái đẹp.

Tạm biệt cánh bằng lăng năm ấy

Tạm biệt cánh bằng lăng năm ấy

Người ta nói chàng trai năm 17 tuổi sẽ chẳng thể cùng mình đi đến cuối đoạn đường. Nhưng với tôi, chàng trai ấy xuất hiện năm tôi 17 tuổi đã là một đoạn đường chẳng thể nào quên. Tạm biệt cánh bằng lăng năm ấy, tạm biệt chàng trai năm đó.

Một thoáng bình yên

Một thoáng bình yên

Không biết liệu với niềm tin son trẻ, ta sẽ sống với nó được bao lâu, chờ thì vẫn chờ đợi thì cứ đợi.

Cơn mưa tháng 5 sao mà da diết thế

Cơn mưa tháng 5 sao mà da diết thế

Cơn mưa tháng 5 sao mà da diết thế Mưa ngụp lặn trong tiết trời xanh xao Mùa năm nay hạ còn chưa thấu hết Mà qua nhanh trong cái rét vương về.

Tìm đâu chốn cũ ta ngồi bên nhau?

Tìm đâu chốn cũ ta ngồi bên nhau?

Ngày mơ mộng đã xa xôi Tìm đâu chốn cũ ta ngồi bên nhau Bút xưa nét bỗng nhạt màu Đôi dòng lưu bút cho nhau cũng mờ

Những rung động suốt đời

Những rung động suốt đời

Cô y tá phụ việc đưa tôi xem que thử thai hiện lên hai vạch đỏ chói mà tim tôi sung sướng nghẹn ngào, những tiếng nấc rung động nhất cứ theo nhịp tim tôi cuộn lên như những con sóng của biển khơi.

Mong rằng mai sau em sẽ ổn hơn

Mong rằng mai sau em sẽ ổn hơn

Em đã vô số lần dặn bản thân phải quên đi, phải bước tiếp, thế nhưng vẫn không được. Mong rằng mai sau em sẽ ổn hơn, với một người yêu em hơn tất cả. Trời vừa sáng rồi, em phải tỉnh giấc khỏi cơn mộng thôi.

back to top