Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá mà sau bữa cơm chiều có thể nói chuyện với mẹ thêm một chút

2018-08-24 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Con người ta hối hả trong chuỗi bộn bề cuộc sống mà vô tình bỏ lỡ những thứ rất đỗi gần gũi bình dị. Thời gian trôi đi của một ngày bằng với nếp nhăn hằng in trên khóe mắt của mẹ già nơi quê nhà mong ngóng con xa và tôi hiểu ra rằng tôi và tất cả những ai trên thế gian này còn có mẹ đó là một điều may mắn vô cùng.

***
Giá mà sau bữa cơm chiều có thể nói chuyện với mẹ thêm một chút?

Cuộc sống bộn bề công việc nhiều khi cuốn con người ta đi hết vòng xoáy này đến vòng xoáy khác để khi nhìn lại mọi thứ xung quanh thì đã quá muộn màng chăng?

Vẫn như bao ngày thường, nhà ăn của công ty đông đúc hối hả ai cũng muốn ăn nhanh một chút để kịp hoàn thành công việc trước khi xuống ca, thế mà trên bàn ăn vẫn không thiếu đi những cuộc trò chuyện rôm rã bởi sau bốn tiếng nhọc nhằn của công việc các anh em lại dành kể cho nhau những câu chuyện vui buồn pha vào đó nhiều anh chọc phá nhau dường như cả bàn ăn đều ngập trong tiếng bát đũa, tiếng nói cười. Chuông điện thoại của anh đồng nghiệp tôi reo, liếc nhìn đồng hồ đã 7h tối rồi cơ đấy tôi chỉ kịp nghe anh nói một câu ngắn gọn “con đang ăn tối mẹ ạ, mẹ không phải lo con làm việc đã nhé”. Hình như mẹ anh gọi cũng phải thôi mẹ tôi thường hay gọi giờ này nhắc dậy ăn cơm mỗi khi tôi xuống ca lười đi ăn mà, buông chiếc điện thoại xuống bàn anh tiếp tục lắng nghe câu chuyện tiếu lâm của anh bạn đồng nghiệp vừa lùa vội ít cơm còn sót trên khay.

Ba mươi phút trôi đi trong tích tắc, mọi người đều trở lại với công việc của mình. Hôm nay, trời cao vút gió biển vi vu thổi nhẹ vào rặng dừa đung đưa như chiếc nôi mẹ ru ngày xưa. Công việc của chúng tôi lắm khi mệt nhọc nhưng đôi lúc được cái đứng trực cũng có thể để bản thân mình được thư giản trong cái gió cái hơi mát lạnh của biển. Tôi và anh bạn đồng nghiệp đứng gác suốt ba tiếng, hai chúng tôi như hai pho tượng sừng sững giữa bầu trời rộng lớn, bỗng tiếng chuông điện thoại anh bạn tôi reo liên tục, hình như ba cuộc gọi nhỡ rồi nhưng anh không thể nghe máy vì đi làm chúng tôi không đượ sử dụng điện thoại, tôi bảo tôi sẽ canh cho anh có lẽ gia đình có việc gì mới gọi vào mười giờ đêm thế này; anh đưa điện thoại nghe bất giác tay chân anh bủn rủn và tôi chỉ kịp đưa tay với lấy cái điện thoại rơi từ trên tay anh, giọt nước mắt đầu tiên của một người đàn ông rơi xuống mà tôi hiếm hoi thấy được của một con người ngày thường mạnh mẽ. Anh nhìn tôi chua xót nói: Mẹ tôi bỏ tôi đi rồi anh ơi”.

blog radio, Giá mà sau bữa cơm chiều có thể nói chuyện với mẹ thêm một chút?

Không lâu sau đó cấp trên đã nhận thông tin và để anh gấp rút về quê chịu tang mẹ, anh không kịp ra bến bến xe mà phóng luôn chiếc xe máy suốt mười hai tiếng để mong về nhìn mặt mẹ lần cuối. Tôi thấy hình avata trên Facebook của anh là cành hoa huệ trắng cùng dòng tâm trạng đau thương gửi đến mẹ kính yêu của mình. Tôi biết anh tiếc nuối rất nhiều, phải chăng con dù lớn vẫn là con của mẹ, ngày nào mẹ anh cũng gọi nhắc nhở anh hết ăn uống cho đến sinh hoạt và đáp lại những cuộc hỏi thăm đó thì anh cũng như tôi đều trả lời vội vã và không quên bảo mẹ rằng sao cứ xem con như con nít thế nhỉ nhưng giờ đây tôi mới thấu hiểu được rằng có những thứ đi qua chúng ta không thể lấy lại được.

Đêm nay tôi trực một mình giữa cái không gian rộng lớn này, tôi tự chiêm nghiệm và nhận ra rằng đôi lúc con người ta thường hay dửng dưng trước những cái vốn dĩ trong cuộc sống và đến một ngày mất đi rồi mới sực nhận ra nó quý giá và quan trọng đối với mình như thế nào. Tôi biết anh đồng nghiệp của tôi sẽ dằn vặt rất rất nhiều “giá mà lúc bữa cơm chiều con nói chuyện lâu hơn với mẹ một chút”, “giá mà”... có lẽ hàng trăm hàng nghìn chữ “giá mà” đang xoáy sâu trong đầu anh. Con người ta hối hả trong chuỗi bộn bề cuộc sống mà vô tình bỏ lỡ những thứ rất đỗi gần gũi bình dị. Thời gian trôi đi của một ngày bằng với nếp nhăn hằng in trên khóe mắt của mẹ già nơi quê nhà mong ngóng con xa và tôi hiểu ra rằng tôi và tất cả những ai trên thế gian này còn có mẹ đó là một điều may mắn vô cùng.

Tháng bảy Vu Lan báo hiếu, tháng bảy của mẹ hãy để cho những người làm con như chúng con dành trọn chữ hiếu kính cho mẹ, tôi không chọn những món quà đắt tiền cũng không thể bắt xe hàng trăm cây số để về thăm mẹ vì tính chất công việc nhưng tôi sẽ nói chuyện với mẹ lâu hơn, vâng lời mẹ lo ăn uống đúng giờ bởi tôi biết mẹ chúng ta không cần gì quá lớn lao mà chỉ cần chúng ta khỏe mạnh sống thật tốt là hạnh phúc rồi. Mai là chủ nhật tôi sẽ không ngủ nướng nữa mà sẽ dậy thật sớm lên viếng chùa thắp một nén hương cầu bình an cho mẹ bởi lẻ tôi biết rằng cuộc sống này tuy vô hạn nhưng cũng có những thứ rất hạn hữu mong manh.

© Trần Bích - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình muốn một tình yêu như vậy!

Mình muốn một tình yêu như vậy!

Họ không nói nhiều, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống của nhau, không lãng mạn ngọt ngào, không hứa hẹn, không sở hữu, cứ thế hiện diện bên nhau, lắng nghe, an ủi.

Lỡ duyên

Lỡ duyên

Trăng treo lẻ bóng bên đồi Gió ru khúc cũ nghẹn lời chia phôi Người đi để lại bồi hồi Ta ngồi đếm mãi một thời đã xa

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức

Cảm giác sắp chia ly ấy cũng thật khó giải thích. Có lẽ chỉ đơn thuần là cảm xúc trống vắng khi bàn ăn trong nhà thiếu đi mất một người thân thuộc, hay sự lạc lõng trong một không gian đã từng đầy đủ,... Chắc đó là sự hụt hẫng khi có những điều vốn tưởng chừng là vậy nhưng nay đã sắp không còn.

Tình khó phai

Tình khó phai

Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười

Khi mặt trời mỉm cười

Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi

Người ơi

Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"

Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương

Yên đơn phương

Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

back to top