Mùa Vu Lan về nhớ mẹ tôi xưa
2017-08-30 01:16
Tác giả:
Chiếc xích lô máy chở mẹ cùng bốn anh em tôi dừng lại trước cửa nhà ông bà ngoại. Từ trong ngôi nhà nhỏ, cả ông và bà đều vui vẻ bước ra đón chúng tôi. Cảm giác của tôi có một chút gì đó vừa vui vừa buồn. Vì ít ra từ nay mẹ tôi không phải khóc thầm khi chịu đựng cảnh làm dâu bên nhà nội trong khi cha tôi đã vui duyên mới với người phụ nữ khác. Tôi buồn vì biết rằng từ nay tôi sẽ thiếu tình cảm của một người cha, các em tôi quá nhỏ để hiểu những sóng gió ập xuống gia đình của mình.
Công việc đầu tiên tôi phải làm là theo ông ngoại tôi đến làm thủ tục xin học lớp bốn tại ngôi trường tiểu học mới. Sau đó lần lượt đến em gái vào học lớp hai, đứa em trai lớp một. Thằng út thì mới biết bò nên luôn trên tay của mẹ. Khoảng thời gian về sống cùng ông bà ngoại là giai đoạn tôi nhìn thấy mẹ tôi chịu đựng nỗi buồn lớn nhất trong cả cuộc đời.
Lúc nào mẹ cũng nắm lấy tay từng đứa căn dặn:
- Cha đi xa rồi nên mẹ cùng các con về sống nhờ ông bà. Các con phải ngoan để không làm phiền ông bà.
Mẹ còn nhắc muốn cái gì phải hỏi mẹ, nếu mẹ bằng lòng mới được làm bởi đây là nhà ông bà. Ngay độ tuổi lên chín bé bỏng ấy, tôi đã hiểu ra một sự thật: Chúng tôi không có cha bên cạnh nữa rồi!

Cha mẹ ly hôn, một mình mẹ chỉ hai bàn tay trắng cùng gánh nặng bốn đứa con. Biết rằng với đồng lương hưu trí của ông bà chẳng đủ cưu mang thêm bốn miệng ăn cùng một đứa trẻ còn bú mớm, mẹ tôi xin ông bà chút vốn ra bán rau ngoài chợ. Thật khó cho một người chỉ quanh quẩn trong bếp, giờ bước ra ngoài tập tành buôn bán nên giai đoạn đầu mẹ toàn bị ế hàng. Ngày nào cũng thế, tôi đi học về lại bế em út ra chợ tìm mẹ. Mẹ tôi ngồi đó dưới nắng trưa, khuôn mặt mẹ dưới vành nón lá đầm đìa mồ hôi và thật buồn bã. Ánh mắt mẹ xót xa, rơm rớm nước mắt khi nhìn hàng rau vẫn còn khá nhiều.
Nhiều năm đã trôi qua tôi luôn mang theo hình ảnh cực nhọc của người mẹ tội nghiệp như thế đó! Thậm chí nó đi cả vào những giấc mơ thời ấu thơ của tôi. Anh em tôi còn quá nhỏ nên không thể nào giúp đỡ cho mẹ ngoài việc vô tư ăn uống, học hành. Thể rồi mẹ tôi quen dần với công việc. Nhưng đồng lời kiếm được từ những bó rau chẳng đủ cho chúng tôi đang tuổi ăn tuổi lớn. Ông bà ngoại bán dần đồ đạc trong nhà để lo cho mẹ con chúng tôi, buổi tối mẹ đi học thêm nghề may. Tôi thỉnh thoảng lại đưa ba đứa em đứng ngoài cổng trường dạy may đón mẹ về. Ngày mẹ hoàn tất khóa học, được nhận giấy chứng nhận tôi thấy mẹ vui lắm. Đến giờ tôi vẫn chẳng thể nào quên được lần mẹ tôi cầm tiền công may cho khách chiếc áo đầu tiên, mẹ đã dẫn tôi ra đầu hẻm ghé vào một tiệm bán hủ tiếu mì. Mẹ kêu duy nhất một tô cho tôi rồi ngồi nhìn tôi ăn say sưa. Mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi căn dặn:
- Con là anh lớn nhất nên mẹ ưu tiên chăm sóc con. Hãy cố gắng học giỏi làm gương cho các em, con nhé!
Trí óc non nớt của tôi không quan tâm gì đến điều này. Mãi đến lúc trưởng thành, tôi thấu hiểu thế nào là sự hy sinh vì con của một người mẹ. Sự hy sinh đôi khi chẳng cần phải là việc gì to tát mà chỉ giản dị vậy thôi nhưng cao quý vô cùng!
Thấm thoát hai mươi năm trôi qua, tôi đã có gia đình riêng và lập nghiệp ở một nơi xa mẹ. Hai đứa em kế đứa có chồng, đứa có vợ đều sống riêng. Chỉ còn mỗi một cậu em út tròn hai mươi tuổi không theo đuổi ước mơ trở thành sinh viên mà chỉ thích ra đời đi làm kiếm tiền thật nhanh. Gần đây nghe tin cậu Út đã có người yêu, chúng tôi lo ngại chẳng biết sau này nếu có vợ thì cậu Út còn sống chung một nhà để chăm sóc cho mẹ không?

Vài lần tôi về thăm mẹ nhận thấy mẹ gầy yếu vì mắc nhiều bệnh tật. Nhiều năm vất vả nuôi dạy con cái in dấu trên đôi mắt nhiều vết nhăn chân chim, mái tóc điểm bạc. Duy nhất một thứ không bao giờ thay đổi nơi mẹ tôi ấy là trái tim chan chứa tình yêu thương dành cho các con va các cháu. Khi nhớ mẹ, tôi luôn nghĩ về hình ảnh của những cánh cò im lặng, lầm lũi kiếm con tôm con cá bên bờ sông vắng đem về tổ nuôi đàn cò con. Cảm động nhất là lúc mặt trời lặn xuống rồi nhưng vẫn còn vài cò mẹ cô độc, lặn lội trong bóng tối... Cứ thầm lặng hy sinh để rồi tại một bến sông vắng vẻ nào đấy, có cánh cò gục ngã không thể về bên con chiều nay!
Cuộc sống bon chen với nhiều áp lực đôi khi làm người ta quên mất còn một nơi bình yên với một người luôn cho ta tình thương vô điều kiện, ấy là mẹ! Con đường đến với nhà mẹ nào xa xôi gì, thế mà có những đứa con một năm đến được một lần và một lần chẳng thăm quá một giờ?
Mùa Vu Lan về rồi, nhớ mẹ tôi xưa!
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống





