Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xếp kỷ niệm vào ngăn ký ức để lúc mệt mỏi tìm về và nhìn lại

2019-11-28 02:05

Tác giả: Nguyễn Việt Lực


blogradio.vn - Chiều Sài Gòn hôm nay chỉ có khói và bụi, chỉ có những tiếng còi xe inh ỏi nơi đông người. Chỉ có nỗi nhớ quê da diết của một con người tha hương, đôi lúc Sài Gòn chỉ là những nỗi cô đơn len lỏi trong tâm hồn của một người vô gia cư nào đó đang nằm một mình trên mặt ghế đá ngoài công viên mà không ai biết đến, là những  nỗi lo toan của người bán hàng rong đang oằn mình bưng gánh bán buôn vào một buổi chiều tà. Chiều Sài Gòn chỉ có ánh nhìn xa lạ của những con người với nhau, chỉ có sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt của mỗi người sau mỗi giờ làm việc. Chiều Sài Gòn hôm nay là những nỗi cô đơn vô bờ bến...

***

Tôi nghe đâu đây có ai đó gọi tên mình giữa dòng người tấp nập vào một buổi chiều tà như bao buổi chiều ở Sài Gòn rộng lớn.

Tôi nghe có tiếng gọi nhau í ới của lũ trẻ chăn trâu đang nô đùa tắm sông mặc kệ mặt trời sắp khuất dạng sau lũy tre làng.

Và tôi nghe có tiếng cục tác của cô gà mái tìm đàn con thất lạc khi đã đến giờ lên chuồng đi ngủ, nghe đâu đây tiếng kêu ộp ộp của ếch nhái sau mỗi cơn mưa đầu hạ ngập cả đường đê, nghe tiếng mẹ gọi về ăn cơm khi chiều đã tà mà tôi còn mãi mê chạy trốn sau những ụ rơm còn thơm mùi rạ mới, tôi nghe ai đó gọi tôi từ phía sau lưng, gọi tôi trở về những ngày còn là một cậu bé thích tắm mưa vào mỗi buổi chiều tà...

Hôm nay, sao tôi lại nhớ quá đỗi bóng dáng cha mình hằng đêm châm điếu thuốc, nhìn ra ngoài hiên nhà với ánh mắt xa xăm vào lúc nửa đêm vì lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền. Nhớ dáng mẹ hằng đêm vẫn ngồi chong đèn khâu lại cái áo rách bương của anh em tôi lúc còn đói khổ. Nhớ những mùa mưa bão cha vẫn cheo leo trên mái nhà vì sợ mái tôn bay mất, nhớ hình ảnh năm anh em giành nhau cái chăn đã rách vì sợ đôi chân trần sẽ bị lạnh lúc nửa khuya. Tôi nhớ hình ảnh mẹ kê ba viên gạch ở góc bếp để chuẩn bị bữa cơm mùa mưa bão, nhớ hai mươi chín tết năm anh em ngồi quanh nồi bánh chưng đếm từng phút giây còn lại của năm cũ để đón chờ khoảnh khắc giao thừa. Tôi nhớ vị đắng của ấm chè mẹ nấu, nhớ vị chua của nồi canh khế và vị ngọt của tình yêu thương...

Và rồi tôi lại tìm đâu đây giữa lòng Sài Gòn này mùi thơm của luống đất mới xối lên để trồng rau của ba, tìm đâu đây trong miền ký ức của tôi về nơi có mùi đốt đồng sau mỗi vụ thu hoạch. Tìm giữa chiều tất bật ở Sài Gòn mùi cá rô nướng rơm thơm phức mẹ dầm với mắm nem, tìm về hình bóng cha già cõng con trên đường đi học khi trời mưa bão Tìm đâu đây trong tâm trí tôi những ngày hè chạy nhảy tắm sông, tôi tìm về cái nắng chiều dịu nhẹ của quê hương mình. Tìm trên bầu trời tuổi thơ ấy những áng mây có hình thù kì quặc, khó hiểu, tìm về câu chuyện chú Cuội chị Hằng mỗi khi nhìn thấy cung trăng vừa ló dạng. Hôm nay tôi lại đi tìm ở một nơi xa lạ về miền ký ức đã đánh mất khi còn ấu thơ, tìm về những ngày tháng cơ cực mà lẽ ra không nên nhìn về nữa...

bai-hoc-cuoc-song

Chiều Sài Gòn hôm nay chỉ có khói và bụi, chỉ có những tiếng còi xe inh ỏi nơi đông người. Chỉ có nỗi nhớ quê da diết của một con người tha hương. Đôi lúc Sài Gòn chỉ là những nỗi cô đơn len lỏi trong tâm hồn của một người vô gia cư nào đó đang nằm một mình trên mặt ghế đá ngoài công viên mà không ai biết đến. Là những nỗi lo toan của người bán hàng rong đang oằn mình bưng gánh bán buôn vào một buổi chiều tà. Chiều Sài Gòn chỉ có ánh nhìn xa lạ của những con người với nhau, chỉ có sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt của mỗi người sau mỗi giờ làm việc. Chiều Sài Gòn hôm nay là những nỗi cô đơn vô bờ bến...

Tôi dừng xe khi đèn giao thông vừa chuyển sang đỏ, những người bán hàng rong bắt đầu lao mình ra đường để chào bán những gói kẹo hay sấp vé số đang cầm trên tay. Trong đôi mắt họ như đang chất chứa niềm hi vọng một bữa cơm đủ đầy khi chào hàng từng người đang bận rộn nhìn theo những giây đếm ngược của tín hiệu đèn đường. Sài Gòn là thế, sẽ chẳng có gì quan trọng hơn khi phải đếm ngược từng giây ở ngã tư có đèn đỏ, và sẽ chẳng có gì quan trọng hơn là được về nhà sớm hơn đôi ba phút.

Khi đèn giao thông chuyển sang xanh, dòng người lại tiếp tục hành trình trên đường về nhà của mỗi người, bỏ lại phía sau những nổi thất vọng của những số phận lam lũ với nỗi chắc chiêu bữa cơm hôm nay sẽ đủ đầy. Người Sài Gòn luôn vội vã, vội vã ngay cả trong từng nhịp thở, vội vã trên từng đường đi lối về. Tôi không có nhà ở Sài Gòn nên tôi không vội trên hành trình tìm về căn trọ nhỏ, so với việc nằm dài trong căn trọ hai mươi mét vuông thì việc ngắm nhìn thành phố lúc lên đèn lại thú vị hơn nhiều.

Xếp kỷ niệm vào ngăn ký ức để lúc mệt mỏi tìm về và nhìn lại

Và hôm nay Sài Gòn lại mưa, cơn mưa chiều như trút nước, mưa vội vả như dòng người  đang lưu thông trên đường phố, nhiều người dừng xe để mặt áo, con phố nhỏ nhộn nhịp như lễ hội hóa trang vào ngày ba mươi mốt tháng mười hằng năm. Tôi không dừng xe vì tôi muốn thử tắm mưa ở thành phố xa lạ này, tôi nhận ra rằng mưa ở Sài Gòn không giống như nơi tôi đã từng sống, khác xa so với những cơn mưa ngày ấu thơ. Mưa chiều ở đây lạnh đến buốt người, lạnh như những buổi sáng mùa đông tôi vẫn phải mặc chiếc áo choàng, rồi bấm năm ngón chân đi trên con đường trơn trượt để dắt trâu đi cày. Lạnh như những đêm góc giường nơi năm anh em tôi đang ngủ bỗng bị dột vì trời mưa. Lạnh đến mức tôi phải tìm ở nơi đông đúc này hơi ấm của những cái ôm mà năm anh em tôi đã dành cho nhau khi còn bé, tìm về bếp than hồng vào mỗi buổi sáng nơi xó bếp mà mẹ vẫn thổi cơm...

Chiếc xe bon bon dẫn lối tôi về căn trọ nhỏ, và đường về hôm nay sao lại ngắn hơn những ngày thường, để rồi đang co ro vì lạnh tôi mới nhận ra rằng. Dù đi nhanh hay chậm thì cũng đều đến đích cả, càng níu giữ càng làm bản thân mình cảm thấy tổn thương. Kỉ niệm thì nên xếp vào một ngăn để lúc mệt mỏi tìm về và nhìn lại, đừng tìm kiếm đâu đó ở hiện tại để rồi lại cảm thấy tiếc thương. Những gì sẽ trải qua có thể hôm nay là tương lai, nhưng ngày mai nó là hiện tại và sau này lại là quá khứ, nếu tìm kiếm những gì đã đi qua phải chăng phải dùng cả một đời người?

© Nguyễn Việt Lực - blogradio.vn

Minh họa: Maxk Nguyễn

Mời xem thêm chương trình: Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Nguyễn Việt Lực

Yêu màu tím, thích màu hồng, hay mộng mơ và ghét sự giả dối

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kiếp này chỉ có thể yêu em đến đây thôi

Kiếp này chỉ có thể yêu em đến đây thôi

Nhìn vườn hoa lưu ly, cô mỉm cười hòa lẫn cùng những giọt nước mắt “Cảm ơn anh. Sang bên kia anh sống thật tốt nhé”.

Muốn biết người phúc lộc sâu dày cứ nhìn một điểm, bạn có không?

Muốn biết người phúc lộc sâu dày cứ nhìn một điểm, bạn có không?

Trong nhân tướng học, người càng già càng giàu thường sở hữu những nét tướng này, ai có đủ thật đáng chúc mừng.

Xin cho em một cuộc đời bình yên!

Xin cho em một cuộc đời bình yên!

Người ta sống để vinh danh một đời, vẻ vang đất trời, còn ta sống như một hạt cát nơi đại dương, mặc gió thổi sóng vồ, cuộc đời đưa đẩy không biết lúc nào thân xác sẽ cạn kiệt, không biết rằng khi nào mới kết thúc.

Tuổi trẻ hay bỏ cuộc?

Tuổi trẻ hay bỏ cuộc?

Cảm giác trống trải chưa từng có lại tràn vào lồng ngực như thôi thúc ta không được ngừng cố gắng, ta cứ làm việc của ta rồi sẽ được công nhận nhưng thật ra… ta đang dối trá chính mình

Làm thế nào để kiểm soát sự tức giận trong một mối quan hệ?

Làm thế nào để kiểm soát sự tức giận trong một mối quan hệ?

Chúng ta chắc chắn sẽ có những sự xung đột trong một mối quan hệ nào đó; sự tranh chấp như vậy có thể làm cho bạn tức giận. Tuy nhiên, sự tức giận của bạn có thể ảnh hưởng xấu tới mối quan hệ đó. Vì vậy, bạn phải biết cách bình tĩnh khi tức giận.

8 cách hiệu quả giúp bạn cải thiện thói quen trì hoãn

8 cách hiệu quả giúp bạn cải thiện thói quen trì hoãn

Có nhiều lý do khiến bạn trì hoãn: cảm thấy chán nản, bị dồn ép bởi mọi thứ xung quanh, mất cảm hứng làm việc… Bất kể các lý do ấy là gì, việc trì hoãn thường xuyên sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến hiệu suất làm việc của bạn. Dưới đây là 8 mẹo được gợi ý bởi chuyên gia giúp bạn cải thiện tình trạng trì hoãn ngay từ hôm nay.

Chúc em vui ngày cưới

Chúc em vui ngày cưới

Chúc em vui ngày cưới Rạng ngời, đèn hoa giăng Phút giây này rực rỡ Theo người tới vĩnh hằng.

Mong ba hãy dịu dàng với mẹ

Mong ba hãy dịu dàng với mẹ

Em làm gì, phải làm gì hỡi ơi Em gào thét vang xin trong vô vọng Sao phải sống cuộc đời thê lương thế Em xót thương người mẹ đã sinh thành.

Sẽ nhớ mãi những năm tháng có cậu

Sẽ nhớ mãi những năm tháng có cậu

Nếu có một người nào đó hỏi "Mối tình nào của bạn là đẹp nhất?" Tớ sẽ không chần chờ mà trả lời "Đó chính là mối tình năm 17 tuổi". Tình yêu năm 17 tuổi thật sự rất đẹp, người mà tớ thích năm 17 tuổi thật sự rất khó quên. Tình yêu tuổi học trò là thế đấy, là ngại ngùng không dám thổ lộ, là đơn thuần chỉ cần được ngắm một người mỗi ngày là đủ, là sự tiếc nuối khi không đủ can đảm để bước đến trước cậu và nói "Tớ thích cậu”. Chắc chắn những năm tháng có cậu bên cạnh tớ sẽ nhớ mãi không bao giờ quên.

Cách các cung hoàng đạo phục hồi sau khi chia tay

Cách các cung hoàng đạo phục hồi sau khi chia tay

Bạn có tò mò cung hoàng đạo nào mất nhiều thời gian nhất để vượt qua nỗi đau chia tay và họ làm thế nào để vượt qua những cảm xúc khó khăn? Hãy cùng nhau khám phá cách các cung hoàng đạo phục hồi sau chia tay nhé.

back to top