Bạn tôi thất tình rồi
2025-02-24 20:00
Tác giả:
Aicii
blogradio.vn - Không bóc phốt, không than thở, không nói xấu và không bàn luận. Điều khiến mình phải nghĩ nhiều về họ, chỉ là những thanh xuân và năm tháng họ đi cùng nhau. Mình tự hỏi, phải làm thế nào con người ta mới chịu cùng nhau đi đến thương trường địa cửu?
***
Xin chào mọi người, lại là mình, Aicii.
Mình hay kể về những điều thú vị xung quanh mình. Mình thích xem thế giới xung quanh mình chuyển động và ghi lại nó như những thước phim bằng văn học.
Hôm nay, mình sẽ viết về việc thất tình nhé. Thật ra thì mình đã độc thân được 7 năm rồi, nên đây sẽ chẳng phải là câu chuyện của chính mình đâu, mà nó thuộc về người bạn thân của mình. Và tất nhiên, mình đã xin phép trước khi được mang nó ra và kể với mọi người.
Cô bạn của mình thất tình rồi, sau gần 5 năm gắng bó cùng nhau.
Kể về cô bạn của mình trước nhé. Đó là một cô gái gốc Hải Dương xinh xắn, cực kì tự tin và cuốn hút. Đến nỗi trong lần đầu gặp nhau, mình đã tự hỏi chẳng lẽ ngoài Hà Nội ai cũng xinh như thế sao. Và chúng mình cũng đã chơi với nhau được hơn 4 năm rồi, từ những ngày đầu chưa kịp "rửa phèn" của năm nhất.
Như mình đã nói, cô ấy lạc quan, xinh đẹp và tự tin vô cùng. Một mình đơn phương độc mã từ Hải Dương vào Sài Gòn, cô ấy cũng khiến mình khâm phục nhờ sự dũng cảm ấy nữa.
Và rồi, cô bạn của mình yêu đương. Cô ấy từng nghĩ sẽ chẳng yêu ai đâu, cho tới khi gặp người con trai đó. Họ cuốn hút lẫn nhau nhờ tính tình của đối phương, rồi yêu nhau như một lẽ thường tình. Là một người bạn đứng bên ngoài cuộc sống họ, mình đã từng hạnh phúc và chúc phúc cho họ từ tận đáy lòng.
Thời điểm vừa yêu nhau, chuyện tình của họ cứ như một bộ phim ngôn tình lãng mạn của những thập kỉ trước vậy. Anh ấy học âm nhạc, biết chơi nhạc cụ và hát cực kì hay, toàn thân toát hơi thở nghệ thuật và đậm chất thơ. Còn cô bạn mình thì xinh đẹp, gầy và nhiệt huyết. Nói thật, mình từng ngưỡng mộ biết bao cái chuyện tình đẹp đến như vậy.

Và rồi, anh ấy start up, bán đàn qua mạng, mở xưởng đàn và chính thức thành một ông chủ trẻ. Còn bạn mình? Tất nhiên cô ấy vẫn ở đó, chọn đồng hành cùng anh ấy ngay từ những ngày đầu tiên. Họ chọn sống cùng nhau, gắn bó với nhau từ những hành động nhỏ nhặt nhất. Anh ấy bán đàn, cô ấy cũng livestream bán cùng anh, họ cùng nhau phấn đấu và nỗ lực hết mình như chính cái tuổi trẻ của họ. Và rồi, vì mải mê lao vào công cuộc kiếm tiền mưu sinh, họ quên mất cách yêu nhau.
Tất nhiên, là một người chỉ đứng bên lề cuộc sống của người khác, mình chẳng thể biết được họ trải qua những gì, cãi vã ra sao hay từng cùng nhau cười và hứa hẹn những gì. Mình chỉ biết, sau hơn 4 năm bên nhau, họ chia tay nhau rồi, chỉ vì hết tình cảm.
Tất nhiên, là những người trưởng thành, họ chọn tử tế với nhau đến cả những giây phút cuối cùng. Không bóc phốt, không than thở, không nói xấu và không bàn luận. Điều khiến mình phải nghĩ nhiều về họ, chỉ là những thanh xuân và năm tháng họ đi cùng nhau. Mình tự hỏi, phải làm thế nào con người ta mới chịu cùng nhau đi đến thương trường địa cửu?
Sau chia tay, cô bạn mình khóc nhiều. Ban ngày, cô ấy vẫn mặc lên mình những bộ đồ lộng lẫy, trang điểm thật xinh tươi, nở nụ cuời tiêu chuẩn với bất kì ai mà cô ấy gặp. Nhưng đằng sau cánh cửa trọ khi màn đêm buông xuống, cô ấy vẫn nấc lên như một đứa trẻ, hỏi mình rằng cô ấy đã làm gì sai để nguời ta chọn bỏ cô ấy lại, liệu cô ấy có nên trở về quê nhà? Và liệu có nơi nào dành cho cô ấy không? Đó cũng là lần đầu tiên, mình thấy bạn của mình suy sụp nhiều đến thế. Một người từng xinh đẹp và tự tin, đã trở nên nhỏ bé đến khó tin chỉ trong thời gian ngắn.
Với một người rất lâu rồi không yêu đương với người nào cả, mình không thể trả lời được. Và cũng như mình đã từng nói, mình không bao giờ nặng lời với bất kì ai cả, mình chọn khuyên cô ấy nghĩ nhiều hơn về gia đình và về những gì cô ấy đáng được nhận trong đời. Vì đối với mình, gia đình là nơi duy nhất để chúng ta được trở về là chính mình, được quyền cuời khi vui và khóc khi buồn. Mẹ cô ấy cũng khóc, vì quá thương cho chính đứa con mình, cũng vì cảm thấy tiếc nuối cho thanh xuân của nó. Không hiểu sao trông thấy cảnh đó, mình cũng cay cay sống mũi, chắc là những bà mẹ trên đời này đều có điểm chung nhỉ. Người con gái xa xứ đã phải gồng gánh quá nhiều, cảm giác đó chắc chẳng thể diễn tả bằng lời được nữa rồi.
Ở hiện tại, mình chỉ muốn thông qua bài viết này chúc bạn mình sớm ngày trở về là chính mình, lại cùng tôi đồng hành trong con đường sự nghiệp sắp tới, trở lại làm đôi bạn "Bình Yên" và "Thanh Thản" như ngày xưa đã từng. Mong bạn nhìn thấy được những tia nắng ấm khác còn sót lại trong đời thay vì những cơn sóng xô. Cũng mong cho bạn sớm tìm lại được bản thân, trở lại làm cô gái xinh đẹp lạc quan yêu đời như ngày trước. Bạn xứng đáng được hạnh phúc hơn những gì bạn nghĩ.
Trở về với mình, tác giả bài viết này, thông qua nhiều câu chuyện có đẹp có xấu xung quanh, thay vì mong chờ được người khác yêu thương, tôi thích tự tận hưởng cuộc sống của chính mình. Được sống với đúng bản ngã, rảnh rỗi vẽ vài bức tranh, tâm sự với mẹ về chuyện công việc hay chơi đùa cùng chú mèo cam. Mình luôn cố tận hưởng từng nhịp sống xung quanh mình, xem gia đình là tất cả, sống tình cảm hơn bạn nghĩ và cũng lạnh lùng hơn bạn tưởng.
© Aicii - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy Một Lần Dũng Cảm Nói Lời Yêu | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thằng Gạo
Từ nhỏ tôi vốn kiêu ngạo, quen được nuông chiều. Ấy vậy mà chẳng hiểu sao, dù có ghét Gạo đến thế nào, trong thâm tâm tôi vẫn thấy vui khi nghĩ đến việc có thêm một đứa em trai ngoan ngoãn, dễ bảo như nó.
Lời nguyện ước ngày xưa
Không biết anh còn giữ chiếc khăn đó không, nhưng cô biết anh không thể nào quên hai chiếc nhẫn lá dừa và quên đi lời nguyện ước, vì chính anh đã tự xếp nhẫn cũng chính anh nói lên lời nguyện ước chứ không phải cô. Rồi niềm tin đó đã nằm mãi trong tim cô vĩnh hằng theo ngày tháng, mà cũng chính anh đã làm tan vỡ đi rồi, và còn để lại trong cô một niềm đau khôn nguôi.
Bình an sau giông bão (Phần 2)
An tự hỏi: “Nếu mình đến gần anh ấy hơn, liệu có còn đường lui không? Liệu có một ngày, máu và bóng tối kia sẽ quấn lấy mình, cuốn trôi cả những gì mình đang có?”
Nỗi đau của con người khi bị chà đạp nhân phẩm
"Lời nguyện cầu cho Katerina" là tiểu thuyết tâm lý viết về chủ đề Holocaust của nhà văn Séc Arnošt Lustig. Tác phẩm được đánh giá “mang sức nặng tinh thần vượt thời gian”.
Bình an sau giông bão (Phần 1)
Những đêm mưa thưa dần, nhưng bên trong quán, không khí vẫn ấm áp. An ngồi sau quầy, đôi bàn tay thoăn thoắt pha cà phê, nhưng lúc ngẩng lên, vẫn không quên nở một nụ cười. Cái cười của cô không rực rỡ, chỉ nhẹ như một vệt sáng mờ, nhưng đủ để khiến Phong thấy lòng mình mềm ra.
Lời hẹn cây xấu hổ
Cô nhớ lời hẹn với Hải, nhớ ánh mắt khi cậu nắm tay mình. Nhưng khoảng cách giờ đây lớn quá: một người ở thành phố với tri thức rộng mở, một người vùi mình trong đồng ruộng và những buổi chợ quê.
Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai
Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.
Do dự trời sẽ tối mất
Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."
Nhật ký những ngày hạ xanh
Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.
5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở
Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.

















