Ấu thơ ai cũng có một người bạn tốt
2020-12-06 01:27
Tác giả:
Bang Le
blogradio.vn - Bức ảnh gợi lại trong tôi những kỉ niệm đẹp đẽ về một người bạn không chỉ từng chở tôi đi học, người bạn ấy còn từng bắt dưới ao cho tôi xem đâu là con ốc bươu ta, từng múa với tôi ca khúc “Tình cô trong sáng như trăng rằm”, từng chép tặng tôi trong cuốn sổ lưu bút những vần thơ tôi ôm ấp suốt đời.
***
Trong số những người bạn chơi từ thuở ấu thơ, tôi mến Huyền hơn cả. Huyền hòa nhã, tốt tính, thân thiện, hay giúp đỡ bạn bè. Học được nhưng không bao giờ khoe khoang, kiêu ngạo. Việc nhà cũng rất khéo léo, đảm đang.
Từ lúc nhỏ cho đến khi đi học xa nhà, đi làm, giờ đã lập gia đình, Huyền vẫn vậy. Tôi thấy ở Huyền sự không tính toán thiệt hơn, cái gì mình có thể làm thì sẽ làm một cách tự nhiên, chân thành nhất. Một người dù khó tính đến đâu cũng phải yêu mến Huyền.
Hồi lớp 4, lớp 5, tôi không có xe đạp, phải đi bộ hai cây số đến trường. Rất nhiều lần, Huyền đã cho tôi đi nhờ xe. Cái xe đạp của Huyền thấp thấp, nhỏ nhỏ dành cho trẻ con có màu mận chín, có giỏ xe, xích cũng có hộp đựng.
Những năm 90, một chiếc xe như thế là hàng hiếm. Trẻ con đi học, phần lớn là đi bộ. Nếu có xe đi thì là xe của người lớn, xích không có hộp, yên xe rất cao, phải vừa đạp vừa đứng trên hai pê - đan thật mỏi chân. Muốn ngồi trên yên đạp cọc cạch thì đi lại chậm.
Được đi xe cùng Huyền, tất nhiên là rất thích. Không phải đi bộ, xe Huyền lại nhỏ, thấp, dễ đạp. Lúc thì Huyền chở tôi, lúc tôi đèo Huyền. Rõ ràng nếu đi một mình, đạp xe sẽ nhẹ hơn phải đèo theo tôi nhưng Huyền chẳng bao giờ phàn nàn hay suy tính chuyện tôi đi nhờ cả. Tôi ngày ấy cũng không suy nghĩ gì.
Một lần, tôi đèo Huyền đi học về trên đường Sông Cù. Đó là một con đường đá dài chạy xuyên qua cánh đồng, dọc theo con sông Cù. Buổi trưa ngược gió, tôi cố sức đạp mà chiếc xe chỉ dịch chuyển chậm chạp, nặng nề.
Lúc đi qua một người đi bộ cùng chiều, tôi loạng quạng tay lái đâm ngay vào người đó. Chúng tôi cũng ngã theo xe. Bác đi đường không sao, chỉ trách mắng chúng tôi một hai câu. Tôi về nhà cũng quên luôn chuyện đâm xe.
Nhưng không may, bác đi bộ bị tôi đâm lại có họ với Huyền. Bác đã kể cho bà ngoại Huyền, thế là Huyền bị bà mắng. Tôi không rõ bà đã mắng những gì vì Huyền không kể, cũng không than phiền. Chỉ khi tôi đến nhà chơi, bà ngoại Huyền nhắc lại chuyện đâm xe hôm trước, qua những lời trách mắng của bà, tôi mới biết Huyền bị đau chân và bà không muốn Huyền cho tôi đi nhờ xe.
Tôi không giận bà nhưng từ hôm đó rất ngại đến chơi với Huyền và cũng không đi nhờ xe Huyền một thời gian. Huyền thì khác, như chẳng để tâm đến lời bà ngoại mắng, nếu gặp tôi đi bộ vẫn kêu tôi đi cùng. Sau một thời gian cố tránh đi nhờ xe Huyền, dần dần tôi cũng quên lời trách của bà Huyền, lại cùng Huyền đạp xe đi học.
Trong những năm tiểu học, Huyền đều làm lớp trưởng – một lớp trưởng rất mẫu mực, nề nếp tốt, học hành giỏi giang, còn tôi lại khá nghịch ngợm. Tôi đã bày ra một trò mà với tôi rất thú vị, đó là mượn trộm vở của Huyền về nhà mấy hôm rồi lại trả cho Huyền.
Tôi thường mượn vở Văn và vở Mỹ thuật vì Huyền viết văn hay và vẽ cũng đẹp, luôn được điểm cao hai môn này. Điểm Văn của tôi cũng không đến nỗi nào, nhưng tôi vẫn thích đọc và học theo cách viết của Huyền. Còn bài vẽ của Huyền, tôi thường lấy một tờ giấy trắng đặt lên, bắt chước những nét vẽ hiện ra mờ mờ qua tờ giấy.
Việc mượn trộm và trả lại vở cho Huyền thực hiện khá dễ. Vì nhiều hôm đi học về, tôi ngồi sau ôm cặp cho cả hai đứa, chúng tôi lại vừa đi vừa nói chuyện nên Huyền không để ý tôi đã mở cặp Huyền lấy vở cất sang cặp tôi hoặc ngược lại.
Tôi đã mượn trộm vở nhiều lần mà Huyền không biết. Mãi về sau, được tôi kể cho nghe, Huyền mới bảo “Thảo nào nhiều lần về nhà tìm không thấy vở đâu nhưng mấy ngày sau lại thấy!” rồi chỉ cười hiền hòa không trách mắng tôi câu nào.
Năm tháng trôi qua, tôi và Huyền vẫn giữ tấm ảnh hai đứa chụp chung trong buổi thi văn nghệ hồi lớp 5, Huyền mặc áo trắng, váy hồng, tóc dài tết lại, tôi sơ vin áo trắng, quần đen, đội mũ lưỡi trai trắng. Nhìn hai đứa ngày ấy thật ngố tàu nhưng với tôi, bức ảnh đó thật đẹp.
Bức ảnh gợi lại trong tôi những kỉ niệm đẹp đẽ về một người bạn không chỉ từng chở tôi đi học, người bạn ấy còn từng bắt dưới ao cho tôi xem đâu là con ốc bươu ta, từng múa với tôi ca khúc “Tình cô trong sáng như trăng rằm”, từng chép tặng tôi trong cuốn sổ lưu bút những vần thơ tôi ôm ấp suốt đời.
“Nếu bạn hỏi tôi yêu nghề gì nhất
Không ngại ngùng tôi sẽ nói một hơi
Hai chữ đơn sơ mơ ước tự bao giờ
Làm nhà giáo xây cuộc đời thế hệ”.
© Bang Le- blogradio.vn
Xem thêm: Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Những bài học sâu sắc đến từ gia đình
5 năm trôi qua, thời gian không dài cũng không ngắn nhưng đủ để tạo những bước ngoặt trong cuộc đời mỗi người. Chúng ta không chỉ có một gia đình chung mà ai cũng sẽ có, một gia đình riêng, một cuộc sống riêng.

Thế nào là tình yêu?
Tình yêu là cái gì vậy nhỉ Nghe đồn tình yêu tựa cơn ác mộng Em sợ ác mộng nên cũng chẳng muốn yêu Nhưng khi gặp anh thì sao lại khác Cơn ác mộng bỗng hoá giấc mơ xanh

Khi được mời đi ăn, hãy nhớ 3 điều không nên để giữ gìn nhân duyên
Có những quy tắc ứng xử bạn nên nhớ khi được mời đi ăn để nuôi dưỡng mối quan hệ tốt đẹp.

Giữa đại ngàn bao la, có phải là nơi tình yêu bắt đầu?
Thời gian qua cô nỗ lực vượt qua những khó khăn, thiếu thốn nơi rẻo cao, chứng kiến từng ánh mắt trong veo của lũ trẻ sáng lên khi biết đọc, biết viết. Và cũng hơn một năm kể từ ngày cô gặp Duy - người đàn ông có đôi mắt cương nghị, giọng nói ấm áp và nụ cười hiền lành làm trái tim cô rung động.

Hôm nay em cưới rồi
Tôi chẳng biết phải miêu tả như thế nào về chị cho đúng. Mọi thứ ở nơi chị điều làm tôi cảm thấy rung động. Chỉ tiếc một điều là tôi chưa bao giờ đủ can đảm để nói ra hết lòng mình.

Mẹ ơi, con xin lỗi…
Tôi luôn nghĩ, mẹ đã sinh ra tôi thì phải có trách nhiệm với tôi. Vì mẹ là mẹ nên mẹ phải làm tất cả mọi việc nhỏ to trong nhà. Cho đến khi nghe bố kể về mẹ, tôi mới nhận ra, chính mình là nguyên nhân khiến mẹ phiền lòng.

Học cách quên em
Tôi từng tin rằng tình yêu có thể chiến thắng tất cả. Tôi đã nghĩ rằng chỉ cần chúng ta đủ yêu nhau, đủ chân thành, thì mọi giông tố của cuộc đời cũng không thể chia cắt được hai ta. Nhưng hóa ra, thứ tàn nhẫn nhất không phải là khoảng cách, không phải thời gian, mà chính là sự đổi thay trong lòng một con người.

Gửi người con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện
Mình cũng là phụ nữ và mình chính là người phụ nữ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, chăm chỉ, chịu thương, chịu khó, sống tiết kiệm, không son không phấn, biết nghe lời,… Thực ra, bản chất của mình không như vậy, nhưng mình được dạy dỗ như vậy, và dần dần mình đang trở thành người phụ nữ như vậy.

Ai cũng có ước mơ của riêng mình
Cứ sống, cống hiến thật nhiều, khi bản thân vui vẻ, mang trong mình phiên bản tốt nhất cũng thì mình cũng đang dần hoàn thành ước mơ của mình.

Tháng sinh Âm lịch của những người quyền quý
Người sinh những tháng Âm lịch này đặc biệt may mắn và có sự nghiệp thành công.