Một mình vẫn tốt hơn là mất thêm bạn
2020-08-20 01:20
Tác giả:
Lại Ngoc Thùy Trâm
blogradio.vn - Hiện tại tớ và cậu, đều chưa có một nửa cho riêng mình, nhưng tớ tin một chàng trai ấm áp và tốt như cậu sẽ sớm tìm được một nửa cho riêng mình. Còn về phần tớ, tớ sẽ luôn dõi theo cậu, luôn bên cậu và luôn là một người bạn tuyệt vời nhất, tớ sẽ giữ kín tâm tư tình cảm của tớ dành cho cậu vì tớ cho rằng: “Một mình vẫn tốt hơn là mất thêm bạn”, thương cậu.
***
Tớ và cậu là bạn thân với nhau từ lúc còn nhỏ xíu đến tận bây giờ. Tất cả mọi thứ từ thói quen, sở thích, tật xấu, thời gian biểu của tớ đều được cậu nắm gọn trong lòng bàn tay. Nhiều khi tớ tự hỏi bản thân mình rằng: “Có khi nào cậu hiểu tớ còn tớ hiểu chính bản thân mình?”
Hồi học cấp hai, hai đứa mỗi ngày đều đèo nhau đi học trên chiếc xe đạp cũ, tớ hay kể cậu nghe vu vơ về những bức thư trong hộp bàn giữa tớ và một anh khối trên, cũng có khi là những nỗi buồn nặng trĩu khi không làm được bài kiểm tra. Ngày nào cũng vậy, tớ đều luyên thuyên tất tần tật mọi thứ trên đời, cậu chỉ im lặng nghe tớ nói xong rồi lại phì cười bảo tớ: “Thật trẻ con”. Dù suốt bốn năm cấp hai tớ không học cùng lớp với cậu, tớ có thể thiếu một cái nắm tay e thẹn, một vài bài thi có số điểm số tốt hay thiếu một mối tình đầu nhưng tớ chắc rằng tớ không hề thiếu cậu.
Ngày thi tuyển sinh, tớ có hỏi cậu rằng: “Này cậu chọn trường nào thế? Tớ cũng muốn theo cậu”. Cậu bảo để cậu theo tớ, một câu nói của cậu khiến lòng tớ vui không ngớt. Nhưng hóa ra, cậu lừa tớ, sau này tớ mới biết cậu không muốn tớ bỏ lỡ những khung trời mới mà tớ thích nên mới nói như thế, để tớ có thể yên tâm chọn những ngôi trường mà tớ đã mơ ước từ lâu, còn cậu thì vẫn chọn chân trời cũ, góc phố cũ của chúng mình hằng ngày vẫn cùng nhau đi học vẫn cùng nhau lớn lên. Khi tớ biết tớ đậu vào ngôi trường ấy, người đầu tiên tớ thông báo là cậu, tớ mang rất nhiều hi vọng là chúng ta sẽ cùng mở ra chân trời mới, cùng nhau đi học trên con đường mới, chúng ta sẽ sang trang mới cùng nhau. Tuy nhiên, cậu lại nhẹ nhàng chúc mừng tớ và bảo ngay từ đầu cậu đã không chọn cùng nguyện vọng với tớ, cậu không nói ra vì sợ tớ sẽ vì cậu mà bỏ lỡ rất nhiều thứ, tớ vì cậu mà đánh mất một hành trình mới và cậu mong tớ sẽ trưởng thành lên mỗi ngày khi không có cậu bên cạnh. Tớ ôm một nỗi thất vọng vào lòng, và gặm nhấm chúng vào khoảng thời gian rất dài thực sự rất dài để quên được.
Ngày đầu tiên, tớ bước chân vào cấp ba, tớ thật sự đã khóc ngay giữa sân trường, danh sách học sinh chỉ có tớ là ở trường X của huyện, còn lại là trường A, B, C lân cận gần đó. Cũng may tớ có làm quen được một cô bạn khiến tớ đỡ bơ vơ trong ngày đầu nhận lớp. Nhưng tất cả những điều đó cũng không thể xoa dịu nỗi mất mát lớn của tớ, tớ ước gì ngay lúc này có cậu xuất hiện, chung lớp cũng được khác lớp cũng được miễn sao là có cậu bên tớ ngay lúc này.
Ngày đầu không có cậu, tớ tự đón xe đi học trong khi trước đó tớ vẫn không biết ngôi trường tớ chọn nằm ở đâu và xây dựng như thế nào, tớ tự đi ăn sáng khi không có cậu nhắc nhở, tớ tự bắt chuyện với mọi người mà không cần cậu làm “cầu nối”, tự nhắc bản thân mang đầy đủ sách vở, dụng cụ khi không còn cậu sáng nào cũng nhắc tớ trước khi xe đạp lăn bánh, tất cả mọi thứ tớ đều tự làm hết và rồi tớ chợt nhận ra, tớ đã dựa vào cậu quá nhiều, tớ đã sống trong vòng tay bảo vệ của cậu quá nhiều khiến tớ không thể nào trưởng thành, không thể nào tự giác trong mọi chuyện dù là nhỏ nhất hay lớn nhất đi chăng nữa.
Sau một tuần không có cậu kề bên, tớ cũng tập được thói quen tự giác, tập được cho bản thân đi xe bus như nào, tập được cho bản thân tính cởi mở hơn, không còn trong cái kén của mình. Sau một tháng không có cậu, tớ thật sự đã quen với cuộc sống hiện tại và một phần nào đó tớ đã quen khi không có cậu gần bên. Tuy nhiên, tối nào tớ cũng sẽ nhắn cho cậu biết tớ học như thế nào, hôm nay có chuyện gì vui, cậu vẫn như xưa chỉ im lặng nghe tớ nói, thỉnh thoảng sẽ phì cười và bảo tớ: “Đồ ngốc”. Trường tớ, tổ chức kiểm tra thường xuyên, khiến tớ bận đến chóng mặt, nhiều khi mẹ tớ còn bông đùa với tớ rằng: “Thời gian mày ở trường còn nhiều hơn thời gian mày ở nhà với mẹ nữa”, tớ học nhiều đến độ sáng sớm tớ đi học trong khi cậu và mọi người đang còn yên giấc trong chăn, đến khi tối tớ về thì mọi người lại bắt đầu đi ngủ, nên những cuộc gọi hay nhắn tin giữa tớ với cậu với dần đi. Và suốt hai năm sau đó tớ và cậu chỉ là sự im lặng.
Rồi một ngày tớ nhận được tin, cậu đã có một nửa của mình, tớ nghĩ tớ sẽ vui lắm, nhưng không tớ cảm thấy thất vọng và một nỗi buồn đang dâng trào trong lòng tớ, tớ khó chịu đến phát khóc, tớ vừa thút thít khóc vừa nhắn tin cho cậu: “Cậu có bạn gái mà giấu tớ ha? Tớ giận đấy, còn không mau dẫn bạn gái cậu đến cho tớ xem mặt”, tớ thấy cậu nhắn rất lâu, cứ viết rồi lại xóa, tim tớ cũng theo sự viết xóa của cậu mà không thở được, tớ đợi rất lâu nhưng cậu chỉ nhắn vỏn vẹn ba chữ: “Bữa nào đi”. Tớ thật sự không thở nổi nữa rồi. Tớ tự hỏi mình rằng: “Liệu tình cảm tớ dành cho cậu thật sự là tình bạn hay trên mức tình bạn? Cậu có bạn gái đáng lẽ ra tớ nên vui mới đúng nhưng tại sao lại buồn đến nao lòng thế kia? Tớ thực sự điên mất rồi chăng?”, và tớ đã nhiều lần dặn lòng rằng: “Chúng ta chỉ là bạn, chúng ta thật sự là những người bạn tốt của nhau, không cho phép bản thân mình có tình cảm với cậu nhiều hơn mức tình bạn”.
Dù có tình yêu hay không có, cậu vẫn quan tâm tớ như ngày nào, khi đi chơi với bạn gái cậu vẫn không quên hỏi tớ thích cuốn sách này không, thích túi xách này không hay thích trà sữa không cậu mua cho tớ. Khi tớ cầm trên tay những món đồ ấy, nước mắt tớ rưng rưng, là do tớ cảm động đến phát khóc hay do tớ vẫn không cam lòng nhìn cậu có một nửa ai kia bước vào thế giới của cậu, dù là thế nào đi nữa tớ vẫn cảm thấy mình thật ích kỉ, vẫn muốn cậu mãi là của riêng tớ dù trên phương diện tình cảm hay bạn bè đi chăng nữa.
Khi cậu bảo với tớ, cậu chia tay, tớ vui lắm nhưng lại không nỡ thấy cậu bị tổn thương, tớ đã cố gắng an ủi cậu nhưng tớ nhận ra, vết thương lòng này tớ không thể nào chữa lành được. Khoảnh khắc một ai đó mà không phải tớ chữa đi vết thương lòng cho cậu, tớ nhận ra rằng cậu xem tớ là một người bạn thân không hơn không kém, mà là bạn thì không thể yêu, không thể bước thêm một bước, nên tớ chỉ có thể lùi bước nhìn cậu hạnh phúc vậy.
Tớ đặt ra cho bản thân rất nhiều câu hỏi: “Liệu nếu như tớ thay đổi nguyện vọng thì chúng ta có thể tiến tới bước nữa không? Liệu nếu như tớ dành nhiều thời gian cho cậu hơn thì mọi thứ có thay đổi không? Liệu tớ nhận ra tình cảm này không đơn thuần là bạn bè sớm hơn thì tớ có nhận được một cái kết khác không?”. Câu trả lời là Không, làm gì có chuyện quay ngược lại thời gian mà biến chữ “Liệu rằng” thành hiện thực cơ chứ, nếu như có thể thì sẽ không có những câu chuyện bi thương xuất hiện trên thế giới này rồi.
Hiện tại tớ và cậu, đều chưa có một nửa cho riêng mình, nhưng tớ tin một chàng trai ấm áp và tốt như cậu sẽ sớm tìm được một nửa cho riêng mình. Còn về phần tớ, tớ sẽ luôn dõi theo cậu, luôn bên cậu và luôn là một người bạn tuyệt vời nhất, tớ sẽ giữ kín tâm tư tình cảm của tớ dành cho cậu vì tớ cho rằng: “Một mình vẫn tốt hơn là mất thêm bạn”, thương cậu.
© Thuỳ Trâm - blogradio.vn
Xem thêm: Mình gặp nhau từ kiếp nào?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.








