Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân chúng ta bỏ lỡ một người

2018-07-16 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Nếu như ngày ấy em cứ ôm khư khư tình cảm một chiều này thì liệu em có thể gặp được một người yêu em như hiện tại hay không? Và liệu anh có cảm động mà trở thành một nửa của em hay không? Ai rồi cũng sẽ có bến bờ hạnh phúc cho riêng mình thôi, đúng người là hạnh phúc, sai người là tuổi trẻ.

***

blog radio, Thanh xuân chúng ta bỏ lỡ một người

Người ta thường nói “Chàng trai bạn thích năm 17 tuổi sẽ là chàng trai bạn không thể nào quên và cũng chẳng thể nào nắm tay bạn đi đến suốt cuộc đời”. Tuổi 17, em đã rung động trước anh. Và cũng chính tuổi 17, em biết thế nào đau khổ vì tình yêu.

Bao nhiêu tâm tư tình cảm em đều đặt hết vào anh, thế nhưng đáp trả lại là những nỗi đau, những lần anh quay đi lạnh lùng. Nỗi đau cứ thế mà nặng trĩu trong lòng nhưng em chẳng nỡ nào buông bỏ. Em muốn thoát khỏi con đường một chiều này nhưng vì nó là đường một chiều sao em có thể tự ý đi trái chiều được cơ chứ. Em chỉ có thể đi đến hết con đường này để rẽ sang đường mới.

Rồi một ngày em đọc được câu nói "Người ta vốn dĩ không thương mình, mà mình mang cả lòng dạ này hướng về người ta. Vậy người ta bất công với mình hay tự mình bất công với mình đây?", lúc này em biết đã đến lúc mình phải rẽ sang một con đường mới. Hơn hai năm, em là cái bóng trong tình cảm của chính mình, không được ghen, không được thể hiện tình cảm của mình, chỉ có thể cười giỡn với anh như một người bạn không hơn không kém.

Em từng tự hỏi với bản thân mình rằng "Liệu hai năm đi trên con đường ấy mệt không? Có quá bất công với mình không? Có quá trễ khi nhận ra bản thân mê muội không?". Câu trả lời là bất công thì có bất công đó, mệt thì cũng có mệt đó, thế nhưng em không hề hối tiếc. Hai năm qua thanh xuân của em vì anh mới thêm trọn vẹn, hai năm qua vì anh mà em mới biết em là cô gái vừa mạnh mẽ vừa đáng thương như thế nào.

blog radio, Thanh xuân chúng ta bỏ lỡ một người

Sau hai năm em theo đuổi thứ tình cảm không thuộc về mình, em biết yêu bản thân mình hơn, em tự thưởng cho em những chuyến du lịch cùng gia đình và bạn bè, em mở rộng mối quan hệ với mọi người xung quanh mình, em làm những điều mà em muốn. Em phải sống tốt hơn, phải xinh đẹp hơn để anh biết rằng em buông thứ tình cảm này là hoàn toàn đúng, rằng không có anh em vẫn sống tốt thậm chí còn tốt hơn khi có anh nữa.

Cuối cùng em cũng gặp được người thương em hơn chính bản thân người ấy, em hạnh phúc với tình cảm hiện tại của mình. Mặc dù người ấy không đẹp bằng anh, không có nụ cười tỏa nắng như anh, không giỏi nhiều ngôn ngữ như anh, không biết nói lời ngon ngọt nhưng người ấy không làm em tổn thương. Người ấy sẵn sàng lau cho em những giọt nước mắt, làm bờ vai khi em yếu lòng, ôm em mỗi khi ngoài kia bão tố và hiểu em còn hơn em hiểu chính mình.

Nhiều lúc em ngẫm lại, nếu như ngày ấy em cứ ôm khư khư tình cảm một chiều này thì liệu em có thể gặp được một người yêu em như hiện tại hay không? Và liệu anh có cảm động mà trở thành một nửa của em hay không? Ai rồi cũng sẽ có bến bờ hạnh phúc cho riêng mình thôi, đúng người là hạnh phúc, sai người là tuổi trẻ. Anh cứ tiếp tục bước đi, rồi anh sẽ như em tìm được người thương anh thật sự. Rồi sau này khi em và anh, hay là những người đã trải qua cái gọi là tuổi trẻ, cái gọi là thanh xuân thì người ta sẽ nhận ra rằng "Quả thật thanh xuân là để chúng ta bỏ lỡ một người”.

© Sói Mây – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không nói ra là bỏ lỡ

Không nói ra là bỏ lỡ

Cũng may có anh ở đây, cảm giác có anh sẽ giải quyết được mọi vấn đề. Trường chưa bao giờ để tôi phải nghĩ nhiều hay ghen với ai. Đối với tôi, cho đến tận bây giờ, người đó vẫn là người tốt nhất dù cho tôi gặp thêm bao nhiêu người.

Đọc sách trong thời đại cúi đầu

Đọc sách trong thời đại cúi đầu

Chỉ cần một chiếc điện thoại, ta tha hồ tìm tòi mọi ngóc ngách trên thế giới, chưa mất 5 giây để tra một từ vựng, hàng vạn những chiếc đèn học đủ kiểu loại, màu sắc trên thị trường. Thế mới nói, chúng ta của thời đại này, tiết kiệm được biết bao nhiêu thời gian, may mắn hơn biết bao nhiêu so với bố mẹ mình!

Giấc mơ bay

Giấc mơ bay

Duyên Hà như muốn được bay lên, đúng là cô muốn được bay lên thật cao từ lâu lắm rồi, từ lúc tai nạn đó bám lấy cô đã chắn ngang con đường hy vọng của cô, thì hôm nay cô đã bước được rồi.

Ngọn đồi tình yêu

Ngọn đồi tình yêu

Em có biết ngày vô tư chợt đến Riêng mình anh ôm ấp bao nỗi đau Em có biết mây trời là gió biển Cuốn ân tình vào cõi hoàng hôn xa

Mối tình tuổi 19, 20

Mối tình tuổi 19, 20

Cậu biến tớ từ một cô gái dám đặt tin tưởng cho người khác thành một đứa chẳng dám tin tưởng thêm, từ một đứa hay bám người thành một đứa sợ phiền đến người khác, sợ khi bản thân kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, bao nhiêu dòng tin nhắn chỉ nhận lại một vài chữ và rồi biến mất.

Em và người

Em và người

Em đã nghĩ có lẽ những con người được mặc những bộ sắc phục vô cùng kiêu hãnh và đẹp đẽ kia cứ luôn lạnh lùng và xa cách như vậy sao? Hay đó là một sự bắt buộc vì chúng ta gặp nhau ở bệnh viện, với hai vai trò rất khác nhau, em là bác sĩ cứu chữa cho người còn người là một bệnh nhân. Lúc đó em đã nghĩ vậy, có lẽ là vậy.

Trả

Trả

Trả mây về cho gió Trả gió về cho trờ Trả trời về trong mắt Một thời ta có đôi

Ngày mai của mình

Ngày mai của mình

Trong từng người, có những sợi dây liên kết đặc biệt, những kết nối không ngẫu nhiên mà duyên số đã sắp đặt. Những mối liên kết này, nếu biết bảo vệ và giữ chặt, sẽ giúp ta không đánh mất chính mình.

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Họ giúp chúng ta thấy được rằng, dù có xảy ra bất cứ điều gì, họ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về chúng ta. Chính niềm tin và sự kỳ vọng của bố mẹ đã trở thành động lực mạnh mẽ, khuyến khích chúng ta không ngừng nỗ lực và phát triển bản thân.

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

"Hãy thực hiện điều mình muốn làm, dù chỉ một lần trong đời, cho dù thất bại thì cũng đã sống trọn vẹn. Đừng để muộn màng, cứ trì hoãn để rồi nuối tiếc tại sao ko làm điều mình thích, tại sao lại sống vì người khác. Đừng để bản thân hối tiếc, hãy bước lên dũng cảm thực hiện mơ ước của mình."

back to top