Chưa một lần nói yêu bố
2020-11-06 01:25
Tác giả:
Bang Le
blogradio.vn - Sau này lớn lên bố vẫn dõi theo tôi bằng tình thương trầm ấm của mình. Và dường như vì tôi thừa hưởng từ bố bản tính trầm lặng ít nói nên tôi chưa từng một lần dám nói “Con yêu bố”, dù tôi yêu bố rất nhiều.
***
Ký ức tuổi thơ của tôi về bố không nhiều. Có lẽ vì bố đi làm xa, ít về nhà nhưng kỉ niệm nào còn nhớ được về bố, tôi nhớ rất rõ. Nhớ rõ nhất là lần bố cho ăn roi.
Bố tôi là công nhân. Khu tập thể bố ở là dãy nhà ba tầng có mặt ngoài được trát bằng đá dăm, chạm vào ram ráp mà mát lạnh. Mỗi tầng có tám phòng, chia đều hai bên, ở giữa là cầu thang, khu vệ sinh. Mỗi phòng có hai, ba công nhân ở cùng nhau. Tầng một và tầng hai có thêm hội trường, phòng có tivi và những dãy ghế có lưng dựa. Bố tôi thì ở tầng hai.
Ngày nhỏ, cứ nghỉ hè tôi ra chỗ bố chơi. Hồi đó bố nấu ăn rất ngon, thịt lợn kho tàu, rau ngót nấu thịt, canh cua, cá kho… tất cả, tôi đã ăn thật ngon lành.
Chủ nhật được nghỉ, bố thong dong dắt tôi đi ăn sáng. Bố gọi một, hai quả trứng vịt lộn, một chén rượu cho bố và một bát cháo lòng nóng hổi cho tôi. Với tôi, món cháo lòng hồi đó là ngon nhất, cháo sánh, đặc vừa phải, ngầy ngậy, vừa thổi vừa ăn ngon tuyệt.
Những kí ức về bố khi tôi còn thơ bé thật đẹp.
Vào một ngày chủ nhật, kì nghỉ hè năm tôi học lớp Hai, chỉ có bố và tôi ở khu tập thể đang cùng nấu bữa trưa. Những phòng khác cửa đóng im ỉm. Tôi lăng xăng nhặt rau muống giúp bố. Trong lúc chờ nước rau sôi, bố thấy hết tỏi liền bảo tôi đi mua.
Bên kia sân bóng chuyền cạnh khu tập thể của bố có dãy nhà cấp bốn, nơi ở của những gia đình công nhân, chồng làm công nhân như bố tôi, còn vợ mở sạp nhỏ ở nhà, họ bán hành, tỏi, mắm, muối, xà phòng…Bố bảo tôi xuống đó mua.
Lúc ấy tôi nhớ đến mấy lần xuống khu tập thể đó chơi, bị người lớn trêu đùa hỏi có được bố đưa đến nhà dì và em chơi không. Vẫn biết người ta hay đùa công nhân xa quê, xa vợ con như thế sẽ rất dễ có thêm người khác nhưng tôi luôn tin tưởng bố và không thích những lời trêu chọc đó nên tôi không thích xuống khu tập thể bên kia sân bóng chuyền nữa.
Lúc bố bảo mua tỏi, tôi cứ nhất quyết không đi mà không chịu nói lý do. Không thể hiểu nổi sự ẩm ương của tôi, bực mình bố cho tôi ăn roi.
Tôi không nhớ là tôi thấy đau. Tôi cũng không nhớ là tôi giận bố. Tôi chỉ nhớ cái roi ấy khiến tôi thoát khỏi cơn ẩm ương và hiểu bố đang rất giận. Vì bố chưa từng đánh tôi nên sau đó tôi đã cầm tờ hai trăm đồng đi xuống khu tập thể.
Thấy tôi, cô bán hàng rất vui vẻ, lựa cho tôi một củ tỏi to, trắng bóng, sạch sẽ, cũng không trêu chọc gì tôi cả. Thế mà lúc trước tôi đã e ngại. Tôi thật dở hơi đã làm bố phải cáu lên.
Tôi chạy về thật nhanh, muốn đưa ngay cho bố củ tỏi để bố không giận tôi nữa. Ngày hôm đó trời nắng chói chang, cái sân bóng chuyền bằng bê tông lấp lánh.
“Oạch!”, tôi vấp dép ngã vồ xuống sân. Bàn tay đỏ rát. Cái quần dài màu xanh cô ban rách toạc chỗ đầu gối. Nhưng tôi không thấy đau, vội phủi quần đi mau về khu tập thể vì sợ bố chờ lâu.
Về đến phòng, tôi đưa cho bố củ tỏi rồi lí nhí bảo tôi vừa bị ngã ở sân bóng chuyền. Bố cúi xuống xem chỗ đầu gối tôi. Cái đầu gối sượt mất một miếng da, rơm rớm máu.
Lúc bấy giờ tôi mới thấy đau rát. Bố bảo tôi chờ bố một tí rồi bố chạy xuống tầng. Một lúc sau, bố chạy lên, cầm theo một cành hoa đại vàng rất to. Hoa đại này chỉ có trong vườn của nhà ăn dành cho công nhân, vườn ở sát khu tập thể của bố, cách một hàng rào sắt cao.
Bố chắc chắn đã trèo qua hàng rào vào vườn vặt hoa cho nhanh, chứ cổng chính vào vườn cách rất xa. Tôi xắn quần lên, bố quỳ chân xuống đất, cầm cành hoa đại, lăn nhẹ những nhựa trắng như sữa của cành hoa lên cái đầu gối sứt xát của tôi. Bố bảo làm vậy vết thương sẽ chóng liền. Tôi tin lời bố và thấy chân đỡ rát hẳn.
Tôi chẳng giận bố về việc bố đã cho roi vào mông mình. Tôi chỉ thấy mình thật nhỏ bé trong tình thương của bố, khi bố trèo qua hàng rào sắt cao vặt hoa đại về lấy nhựa bôi chân cho tôi.
Từ lần ấy cho đến bây giờ, bố không cho tôi ăn roi tôi thêm một lần nào nữa dù vẫn đầy những lúc tôi nổi cơn ẩm ương. Bố luôn ở phía sau lo cho tôi từng tấm áo, tấm chăn, mua cho tôi những món ngon, sắm cho tôi những vật dụng cần thiết, luôn ủng hộ con đường tôi đi, luôn động viên trợ giúp những lúc tôi cần, để tôi đạt được ước mơ của cuộc đời mình.
Sau này lớn lên bố vẫn dõi theo tôi bằng tình thương trầm ấm của mình. Và dường như vì tôi thừa hưởng từ bố bản tính trầm lặng ít nói nên tôi chưa từng một lần dám nói “Con yêu bố”, dù tôi yêu bố rất nhiều.
© Bang Le - blogradio.vn
Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống















