Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bố mẹ hãy yên tâm để chúng con tự vẽ bức tranh của cuộc đời mình

2020-09-23 01:25

Tác giả: Hồng Gấm Bee


blogradio.vn - Bố mẹ à, thời điểm này, có lẽ cả thế giới đều quay lưng lại với chúng con nhưng chúng con vẫn sẽ đi theo đam mê của mình. Chúng con đã đủ lớn để có trách nhiệm và nhận thức được những gì mình đang làm, chúng con biết cuộc đời này không đẹp như bức tranh nhưng để vẽ nên một bức tranh nhất định phải có một vài gam màu tối. Con đường mà chúng con đang đi sẽ cho những chất liệu để chúng con vẽ nên bức tranh đó nên bố mẹ hãy yên tâm và tin tưởng chúng con nhé.

***

Ngưỡng cửa cấp 3 khép lại cũng chính là lúc cánh cửa Đại học rộng mở hơn với tất cả chúng tôi - thế hệ học sinh 2k2. Những tượng như mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió như chúng tôi từng nghĩ đến nhưng có lẽ ý nghĩ tốt đẹp ấy bỗng chốc lại tan biến vào cái ngày được xem như "Đêm giao thừa thứ hai" Đó là ngày 27 tháng 8. 

Đúng 0 giờ, chúng tôi được biết điểm thi THPT của mình. Có người thì hân hoan vì điểm số vượt ngoài mong đợi, khả năng đậu vào các trường Đại học mong muốn rất cao. Số còn lại thì dường như không ổn một chút nào cả, rơi vào vực sâu của tuyệt vọng vì những con điểm có thể khiến cho họ phải đi theo những con đường mình không hề thích hay hứng thú. 

Không những tuyệt vọng vào điểm số mà còn phải gánh chịu áp lực từ chính những người mà bản thân chúng tôi nghĩ rằng họ sẽ là chỗ dựa để chúng tôi bám víu. Nhưng nó chỉ dừng lại ở ý nghĩ của chúng tôi. Họ là người duy nhất phản đối việc chúng tôi chọn ngành, nghề theo đam mê và ước mơ của chúng tôi.

buc-tranh-cuoc-doi

Mười phụ huynh thì có đến chín người phản đối với lí do mà ai cũng đoán được "Dễ kiếm việc làm, lương ổn định”.

Nhưng bố mẹ ơi, có bao giờ bố mẹ đặt vị trí của mình vào vị trí của chúng con để hiểu rằng không có hứng thú, không có đam mê thì làm sao có thể biến mọi thứ trở nên tốt đẹp được không ạ? Hoài bão và ước mơ đó bọn con đã nuôi dưỡng và ấp ủ suốt biết bao năm nhưng giờ những người mà chúng con nghĩ rằng sẽ luôn ủng hộ với quyết định của mình cũng chính họ đã bác bỏ đi ước mơ của chính những đứa con thơ dại.

Có thể bố mẹ thương chúng con, con biết nhưng bố mẹ đã vô tình đem những ước mơ lúc trẻ còn dang dở của mình để áp đặt lên thế hệ của chúng con, buộc chúng con phải tiếp tục ước mơ dang dở ấy.

Chúng con có mơ ước, có hoài bão riêng nhưng tại sao không cho chúng con sống như cách mà mình mong muốn. Bọn con đã đủ 18 tuổi, đã đủ trưởng thành để có thể chịu trách nhiệm với những quyết định đã, đang và sẽ tới trong tương lai. Nếu như ngại khó khăn thì làm sao con có thể trưởng thành và chín chắn hơn.

 

song1lan_(2)

Bố mẹ à,  hãy để chúng con được thoát ra khỏi cái lồng sắt bấy lâu nay mà bố mẹ vẫn cố khóa chặt cánh cửa, hãy để chúng con bay cao hơn với hoài bão của chính chúng con, hãy để chúng con đương đầu với xã hội.

Bố mẹ à, bố mẹ đã dạy chúng con nên người, vậy thì bây giờ hãy để cho xã hội dạy chúng con biết cuộc đời này là gì. Không có một con đường hay ngành nghề nào dễ dàng cho chúng con bước đi cả, ranh giới giữa thành công và thất bại chỉ là sợi dây mong manh mang tên tự tin mà thôi. 

Bố mẹ à, hãy để chúng con đặt chân bước qua sợi dây mong manh đó dù là thành công hay thất bại thì chúng con vẫn hiên ngang chấp nhận. Bố mẹ đã không ủng hộ chúng con thì con mong bố mẹ đừng so sánh bọn con với "Con nhà người ta", chúng con không đủ phi thường để có thể hơn tất cả những đứa con nhà người ta ngoài kia, bởi chúng con cũng có giới hạn của mình.

Bố mẹ à, bố mẹ muốn chúng con có được những thứ mà con nhà người ta không có được thì hãy để con đi con đường mà con nhà người ta không thể đi được. Chúng con không chắc là sẽ thành công nhưng chúng con chắc chắn sẽ làm cho bố mẹ tự hào.

Kết quả THPT có thể sẽ đưa chúng con đến những ngã rẽ khác của cuộc đời. Dù có thế nào thì nó cũng chính là mồ hôi và nước mắt mà chúng con đã đánh đổi trong suốt 12 năm qua. Nhưng đâu đó trong con vẫn len lỏi niềm tin rằng bất kỳ điểm số nào đến với chúng con thì nó sẽ là chiếc chìa khóa để đưa chúng con đến với những con người mới, công việc mới mà trước đó chúng con chưa một lần suy nghĩ đến. 

Đó được xem như là một cơ hội để chúng con tách biệt và đi theo con đường riêng biệt của mình để tạo nên những điều khác biệt. Chỉ cần bố mẹ trao cho chúng con niềm tin thì chúng con tin rằng đó sẽ là nguồn động lực cổ vũ để chúng con vững bước hơn, chúng con sẽ can đảm bỏ đi cái kén ấm áp bấy lâu để phô diễn khả năng thật sự của mình. 

cay-ben-cua-so

Bố mẹ à, thời điểm này, có lẽ cả thế giới đều quay lưng lại với chúng con nhưng chúng con vẫn sẽ đi theo đam mê của mình. Chúng con đã đủ lớn để có trách nhiệm và nhận thức được những gì mình đang làm, chúng con biết cuộc đời này không đẹp như bức tranh nhưng để vẽ nên một bức tranh nhất định phải có một vài gam màu tối. Con đường mà chúng con đang đi sẽ cho những chất liệu để chúng con vẽ nên bức tranh đó nên bố mẹ hãy yên tâm và tin tưởng chúng con nhé.

© Hồng Gấm Bee -  blogradio.vn

Xem thêm: Tuổi trẻ là không được từ bỏ

Hồng Gấm Bee

Anh lấy niềm đau của kẻ đến trước đặt lên thanh xuân của em. Anh lấy cơn mơ mà người để lại bắt em mang chếnh choáng cả cuộc đời...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Tôi rồi sẽ ổn thôi, sẽ sống tiếp cuộc đời mình, dần tập quen với cuộc sống không có anh ở bên. Có lẽ tôi cũng sẽ yêu người mới, một người thật sự dành cho mình. Chúng ta, cuối cùng cũng chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Chúng tôi từ hai người lạ, trở nên quen biết trong một chuyến hành trình ngắn ngủi, rồi lại trở thành người xa lạ. Nếu có tiếc, chỉ tiếc duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại. Cũng không còn sợi dây nào hàn gắn chúng tôi lại, nếu có thì đó có thể là mảnh kí ức trên hòn đá cuội khắc tên tôi hay trên mảnh khăn tay tôi tặng.

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Một đoạn tuổi trẻ đi qua, yêu thương có, đau thương có nhưng chỉ còn là kí ức. Yêu thương đến một lúc em cũng phải buông rồi. Em mong anh gặp được người anh thương, sẵn sàng chạy về hướng cô ấy dù khó khăn trắc trở. Mong em gặp được người em tin, sẵn sàng đợi anh ấy dù phía bên kia là giông bão cuộc đời.

Tuổi 20 à, chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời

Tuổi 20 à, chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời

Sau tất cả tôi muốn nhắn nhủ với chính mình là “Cô gái à, hãy cười nhiều hơn vì không ai cấm bạn cười trong hạnh phúc. Con gái đẹp nhất là khi cười mà. Hãy tự tin chính mình, không ai cản được chúng ta hạnh phúc. Hãy tự tạo cho mình một cuộc sống đầy ắp tiếng cười. Hãy cười trước khó khăn, vấp ngã và hãy cảm ơn những lần bị đau. Vì sau đó chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời”.

Gửi người con thương

Gửi người con thương

Khi bắt đầu hiểu chuyện, khi biết cái gì nên, cái gì không nên. Lúc đó, nhìn lại mới thấy, mới biết những hy sinh những khổ cực và cả những điều mà mạ chưa bao giờ nói ra.

Thành phố nơi người ở đã có mùa đông chưa?

Thành phố nơi người ở đã có mùa đông chưa?

Thành phố nơi người ở Đã thấy mùa đông chưa Sáng nay dậy mở cửa Đông đây cũng mới vừa.

Ngày ta gặp lại

Ngày ta gặp lại

Ta gặp lại nhau một chiều cuối thu. Trời Hà Nội, Vời vợi xanh như ngày Anh đã tới.

Chúng ta vẫn sẽ là tri kỉ, có được không?

Chúng ta vẫn sẽ là tri kỉ, có được không?

Không biết sau này mọi chuyện sẽ ra sao, tình bạn của chúng ta có còn hay không nhưng thời điểm này tớ nghĩ mình nên dừng lại một chút. Không phải không làm bạn nữa mà là đứng đằng sau chúc phúc cho cậu và để chúng ta sẽ vẫn là tri kỉ có được không?

Gió đông về

Gió đông về

Đối với chúng tôi gió đông về không không chỉ là mùa buồn tênh, còn là mùa được khoe áo đẹp dạo phố phường khi có dịp và còn được đắm mình trong sương mù giăng khắp cánh đồng quê. thì đó cũng là những ngày thật tuyệt. Vì mùa đông lạnh, càng có cơ hội để quây quần.

Ngày chị hai đi lấy chồng

Ngày chị hai đi lấy chồng

Đêm nay là ngày đầu tiên chị hai nó vắng nhà, chưa bao giờ nó thấy trống vắng như đêm nay, nó biết từ nay về sau cũng vậy. Từ đó về sau nó cứ nhìn ra trước sân, mỗi khi thấy ai đi ngang qua đầu ngõ, nó tức tốc chạy ra mừng rỡ vì cứ tưởng chị nó trở về đây.

back to top