Gửi những năm tháng cấp ba vội vã
2020-06-21 01:25
Tác giả:
honggambee
blogradio.vn- Quãng thanh xuân tươi đẹp năm mười bảy tuổi ấy sẽ chẳng bao giờ quay lại được, cũng giống như bầu trời trong xanh năm ấy, sẽ vĩnh viễn không thể trở lại.
***
Và rồi những ngày cuối cùng của quãng đời học sinh cũng sắp sửa kết thúc. Cuộc chạy marathon ngày nào cũng đang bắt đầu với những bước chạy nước rút để về đích.
Có đi qua những ngày tháng cận kề thế này mới có thể thấu hiểu được cái cảm giác chia ly sắp đến, nó bồi hồi và nghẹn ngào đến nhường nào. Còn nhớ cái ngày mà chúng ta hồi hộp cùng giáo viên chủ nhiệm dắt tay bước những bước chân chập chững vào ngôi trường cấp ba, cùng nhau đọc lên lời tuyên thề của tập thể lớp giữa sân trường trong này khai giảng.Vậy mà giờ đây, chỉ còn vài tháng ngắn ngủi nữa thôi, chúng ta sẽ bước ra khỏi nơi này-nơi đã ghi dấu biết bao nhiêu kỉ niệm cùng với rất nhiều hoài bão mà tập thể lớp chúng ta đã lưu giữ lại.
Vào thời khắc này, nếu có thể ước tôi chỉ xin thời gian có thể trôi chầm chậm để tôi còn cảm nhận được những dư vị cuối cùng của quãng đời học sinh. Dẫu biết rằng những năm tháng trong màu áo đồng phục ấy không thể quay lại, nhưng trong sâu thẳm trái tim tôi chẳng muốn nó trôi qua một chút nào cả.
Cái tuổi mười bảy nghe thì có vẻ sẽ dài lắm đây. Nhưng thoáng một cái chớp mắt, nó đã trôi qua trong sự ngỡ ngàng và đâu đó là một cảm giác đáng sợ. Đáng sợ đến mức không dám đối mặt với nó. Giây phút ấy, bản thân của chúng ta sẽ chợt nhận ra rằng mình đã không còn là những cô cậu học sinh tinh nghịch ngày nào, đã không còn những tháng ngày mộng mơ với những ước mơ và khát khao cho tương lai.
Có trải qua mới có nuối tiếc. Nuối tiếc vì khoảng thời gian đó ta đã không sống hết mình, cháy hết mình cùng tập thể, tiếc vì ta không biết chắt chiu từng giây từng phút bên cạnh nhau để rồi lúc này đây nó chỉ còn lại vỏn vẹn hai chữ kỉ niệm. Buồn là bởi giờ đây, không thể một lần nữa được mặc lại chiếc áo dài trắng, được sống lại những năm tháng thanh xuân vội vã ấy.
gui
Mỗi người trong chúng ta giờ đây đang quay cuồng trong một mớ hỗn độn từ việc chọn ngành, chọn trường, từ áp lực của gia đình, người thân và cơ hội nghề nghiệp sau khi tốt nghiệp Đại học. Sẽ chẳng còn những câu hỏi thân thuộc hằng ngày như “Ăn sáng chưa”, “Học bài chưa” hay là những cái nhìn trộm trong giờ kiểm tra.
Rồi cái ngày cuối cùng trước khi bước vào kì thi THPT Quốc gia cũng sẽ đến. Sẽ không còn những giờ lên lớp ngáp ngắn ngáp dài nghe giảng bài, cũng sẽ chẳng còn những tiết làm bài tập căng thẳng. Và mãi mãi không còn hình ảnh cả lớp nhao nhao khi trống ra chơi vang lên để đua nhau chạy xuống căn tin ăn sáng. Khoảnh khắc cuối cùng chúng ta bên nhau, khoảnh khắc chúng ta cùng nhìn ngắm để khắc ghi sâu trong tim hình ảnh bàn ghế, cái bảng thân quen, những vị trí ngồi thân thuộc, những khuôn mặt đã cùng gắn bó bên nhau suốt ba năm tươi đẹp nhất thanh xuân.
Một giọt nước mắt chực trào ra. Giọt nước mắt của sự chia ly, giọt nước mắt chia tay những năm tháng học sinh đầy lưu luyến, giọt nước mắt để chào đón những chân trời mới mà chúng ta sẽ chinh phục khi bước qua cánh cổng cấp ba này. Chưa bao giờ được chứng kiến khoảnh khắc ba mươi mấy thành viên trong lớp chúng ta ngồi lại bên nhau, cùng nhau chuyện trò về những kỉ niệm khó quên nhất của lớp, cùng nhau cất lên khúc hát chia tay, cùng nhau khóc, cùng nhau cười.
Biết bao giờ tất cả chúng ta mới có thể ngồi lại với nhau như giây phút này. Năm năm, mười năm, hai mươi năm hay là năm mươi năm. Dù là bao nhiêu năm đi chăng nữa thì vẫn hy vọng rằng sẽ chẳng bao giờ quên khoảnh khắc thiêng liêng ấy, khoảnh khắc mà chúng ta cảm nhận được tất cả thành viên hòa chung thành một. Một 12A1 đã cùng nhau đi qua những ngày tháng giông bão của những năm cấp ba, một 12A1 đoàn kết, gắn bó bên nhau cho đến tận những tháng ngày cuối cùng này.
Quãng thanh xuân tươi đẹp năm mười bảy tuổi ấy sẽ chẳng bao giờ quay lại được, cũng giống như bầu trời trong xanh năm ấy sẽ vĩnh viễn không thể trở lại. Mỗi người sẽ có một tương lai riêng, một cuộc sống mới để theo đuổi, mỗi đứa sẽ ở một nơi. Nhưng dù ở bất cứ nơi nào thì xin hãy dành một góc nhỏ nơi trái tim cho cái tập thể mang tên 12A1. Để khi nhắc đến, ta sẽ lại nhớ về khoảng thời gian ba năm cấp ba, 12A1 chúng ta đã nhiệt huyết, bùng cháy và đoàn kết như thế nào. Rồi ta sẽ chợt mỉm cười trong mớ kỉ niệm tươi đẹp ấy với suy nghĩ rằng "À thì ra hồi đó mình cũng từng có những khoảnh khắc năm cấp ba khó quên và đẹp đẽ như thế này".
Dẫu sau này có thế nào đi chăng nữa thì cũng xin cảm ơn. Cảm ơn vì chúng ta đã là 12A1, cảm ơn vì chúng ta đã đồng hành cùng nhau trong suốt quãng đường ba năm chông gai bão tố, cảm ơn vì đã là một phần trong cuộc sống của nhau, cảm ơn vì tất cả. 12A1 vẫn sẽ là một tập thể vững mạnh, đam mê, nhiệt huyết và cháy hết mình với những hoài bão lớn lao.
© Hồng Gấm - blogradio.vn
Xem thêm: Sau này hãy gặp lại nhau vào mùa hoa nở nhé
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.












