Em đã không xem chị là ưu tiên thì chị cũng không nên xem em là duy nhất
2021-02-03 01:30
Tác giả:
honggambee
blogradio.vn - Chị trả lại bình yên cho em rồi đấy. Chị không đợi em cũng không nhắn tin làm phiền em nữa. Thôi thì bây giờ, em thương ai thì thương đi nhé. Thời điểm này, chị nghĩ dừng lại mới là sự lựa chọn đúng đắn. Khi em đã không xem chị là sự ưu tiên thì chị cũng không nên xem em là duy nhất. Có thể, ở một phút giây nào đấy, chị với em chỉ là tạm bợ. Tạm bợ để chờ khi một nửa kia của em đến. Lỡ một mai có vô tình gặp lại, chị cũng sẽ mỉm cười vì ngày xưa chị từng vì một chàng trai mà nặng lòng đến thế.
***
Chứng kiến em trải qua mối tình 2 năm đậm sâu với tư cách một người dưng. Hơn ai hết, chị cảm nhận được em chân thành thế nào. Khi cô bé ấy rời xa em, em níu kéo, em hỏi chị rằng bây giờ em nên làm gì.
Với tư cách một người dưng mới trò chuyện được vài ngày với em thì chị chỉ biết khuyên em nên cố gắng, nên tiếp tục kiên trì với người em thương. Nhưng để rồi, đáp lại mọi sự cố gắng của em thì cô bé lại muốn buông bỏ và cũng là lúc em bất lực chấp nhận buông.
Khi em trở về cuộc sống độc thân, chị ngày càng đi sâu vào chính cuộc sống ấy của em. Ngày càng hiểu em hơn, chia sẻ mọi thứ trong cuộc sống cùng em. Là người ra sân bay tiễn em đi thi đấu xa, là người nhắc nhở em giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ, cũng là người mà em chia sẻ mọi niềm vui hay nỗi buồn sau mỗi trận đấu. Và rồi, em dần dần bước vào cuộc sống của chị. Bước vào một cách bình yên và cũng ra đi một cách bình lặng.
Mỗi ngày chị đều chờ chấm xanh xuất hiện, mỗi ngày đều đợi lúc em được trả điện thoại và trả lời tin nhắn của chị. Không biết từ lúc nào, sự ưu tiên của chị lại dành cho chàng trai nhỏ của chị. Nhưng đáp lại sự ưu tiên của chị, là sự hời hợt, là sự thờ ơ của em.
Một ngày có khi em online nhưng cũng chẳng thèm trả lời tin nhắn của chị, nếu có thì cũng chỉ trả lời qua loa, trả lời cho có. Đôi khi, chị có cảm giác chị như một phương án dự phòng của em. Khi không còn ai nói chuyện thì em mới tìm đến chị.
Tới thời điểm, bản thân chị cảm thấy không thể chịu nổi nữa, chị quyết định hỏi thẳng em. Đáp lại, em chỉ nói rằng em lười nhắn tin, có nhiều người em còn không xem tin nhắn. Chị cũng hiểu một phần. Có thể trong thời gian qua chị đã làm phiền cuộc sống của em, và đâu đó chị vẫn cảm nhận được em còn thương người yêu cũ. Chẳng ai có đủ sự kiên nhẫn theo đuổi một điều gì đó quá lâu mà chẳng nhận được sự hồi đáp, chị cũng vậy em à.
Những lúc chị muốn buông bỏ nhất, thì cũng chính em là người đã nhắn cho chị những câu mà làm chị lại phải phân vân và đắn đo. Tại sao em cứ phải như vậy? Tiến thêm một bước thì em không thể, để chị rời đi em cũng không đành.
Em vẫn luôn coi chị là một sự lựa chọn giữa ranh giới mập mờ. Đến một ngày, đủ tổn thương, chị sẽ tự động rời đi. Thà rằng em tàn nhẫn với chị một chút thì có lẽ chị sẽ hồi phục nhanh hơn đấy. Chị cố gắng làm mọi cách để có thể có được một vị trí quan trọng trong cuộc sống của em, nhưng có lẽ, nó đã quá sức với chị. Chị chấp nhận buông bỏ. Chị đã lỡ say nắng một chàng trai chẳng thuộc về mình, mãi mãi sẽ chẳng bao giờ chị có thể chạm được vào cuộc sống của em.
Giây phút này xin phép cho chị lấy lại sự ưu tiên chị từng dành cho em để dành nó cho một người khác. Một người mà họ cũng dành sự ưu tiên cho chị chứ không phải xem chị là một sự lựa chọn.
Đến một ngày, nếu vòng xoáy cuộc sống quá mệt mỏi, em hãy quay lưng lại, vì phía sau em sẽ còn có gia đình, chỉ tiếc rằng, chị không còn đứng ở đó để cho em mượn bờ vai nữa rồi. Trái đất tròn nhưng không có nghĩa là chị và em sẽ gặp được nhau một lần nữa. Thời khắc này, chị rơi nước mắt, chị yếu đuối. Nhưng đây sẽ là lần cuối cùng.
Giây phút ấy, chị biết, một mình chị không thể nào đủ sức mạnh phi thường để níu em lại với đoạn tình cảm chị đã trao. Nhưng chỉ là hôm nay thôi, qua ngày mai, chị sẽ tiếp tục mỉm cười, cười vì chị đã can đảm bước đi ngã rẽ không có em, mà trên ngã rẽ đó sẽ có thêm rất nhiều người đang chờ chị đến.
Cảm ơn chàng trai số 25 đã xuất hiện trong cuộc sống của chị, dù nó chỉ là ngắn ngủi nhưng cũng khiến cuộc sống của chị thêm màu sắc, tuy là màu sắc buồn. Có thể ở thời điểm hiện tại, chị không phải là đối tượng mà em tìm kiếm, có thể cả chị và em chưa đủ trưởng thành để quyết định liều lĩnh cho tương lai. Nhưng em mãi là một chàng trai nhỏ mà chị từng rất trân trọng, là người mà mọi sự ưu tiên chị từng dành cho em.
Vì sự bình lặng nơi em mà chị đành buông tay. Buông tay để cả chị và em sẽ cảm thấy thoải mái hơn trên những bước đi tiếp theo. Chị mong em sau này hãy mở lòng mình ra để đón nhận tình cảm yêu thương của mọi người, và đặc biệt hãy tìm cho mình một cô gái mà em cảm thấy phù hợp. Cô ấy có thể bên cạnh em những lúc em mệt mỏi nhất, luôn đứng phía sau động viên an ủi em những lúc em cần.
Chị trả lại bình yên cho em rồi đấy. Chị không đợi em cũng không nhắn tin làm phiền em nữa. Thôi thì bây giờ, em thương ai thì thương đi nhé. Thời điểm này, chị nghĩ dừng lại mới là sự lựa chọn đúng đắn. Khi em đã không xem chị là sự ưu tiên thì chị cũng không nên xem em là duy nhất. Có thể, ở một phút giây nào đấy, chị với em chỉ là tạm bợ. Tạm bợ để chờ khi một nửa kia của em đến. Lỡ một mai có vô tình gặp lại, chị cũng sẽ mỉm cười vì ngày xưa chị từng vì một chàng trai mà nặng lòng đến thế.
© Hồng Gấm Bee - blogradio.vn
Xem thêm: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.
Ánh sáng của cuộc đời em là...?
Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày












