Ba mẹ sẽ luôn bên con vì chúng ta là một gia đình
2019-12-26 01:20
Tác giả:
Rạng Đông
blogradio.vn - Trong trái tim mẹ chỉ có các con, chỉ có niềm hạnh phúc duy nhất không gì có thể thay thế được. Mẹ yêu ba nhiều hơn, mẹ hiểu khổ cực mà ba phải bon chen bên ngoài để mang về cuộc sống đầy đủ cho gia đình. Mẹ biết ba cũng đã chịu nhiều áp lực cả ngoài xã hội lẫn trong gia đình. Và ba cũng như mẹ, cũng có những lo lắng, mong cầu giống nhau. Mẹ hiểu những khiếm khuyết của ba cũng như tất cả mọi người để chia sẻ và góp ý thay vì cau có khó chịu như trước đây.
***
Cuộc sống có lẽ sẽ như thế trôi đi, sẽ chẳng có gì thay đổi trong tất cả sinh hoạt và lối sống hàng ngày của gia đình. Ba vẫn cứ đi sớm về tối và luôn “bận việc cơ quan nên hiếm khi về sớm hơn nữa”. Mẹ vẫn tất bật đưa đón anh hai đi học, gửi con cho nhà trẻ và đi làm. Rồi lại về đón hai anh em, dọn dẹp nhà cửa rồi đi ngủ.
Như vậy, gọi là bình yên hay nhàm chán?
Mẹ cũng không biết chọn từ ngữ nào là phù hợp nhất. Nhưng đã có lúc mẹ cáu bẩn, chanh chua, lớn tiếng với ba, nạt nộ hai con. Mẹ cô đơn, trống trải ngay trong chính gia đình của mình.
Thế rồi, khi con 18 tháng. Nhìn những đứa trẻ xung quanh suốt ngày bi bô còn con, chẳng nói chẳng rằng. Ba mẹ bế con thăm khám bác sĩ mới biết là con rối loạn phổ tự kỷ. Một tin sét đánh như sẵn sàng bổ nát mẹ làm đôi. Mẹ nghẹt thở, hoảng loạn tinh thần.
Sau ngày đó, mẹ bần thần không còn tha thiết đến bản thân, không còn tâm trí để làm việc hay suy nghĩ điều gì cả. Mẹ chỉ cầu mong mọi chẩn đoán của bác sĩ chỉ là nhầm lẫn.

Ngay cả lúc này, mẹ cũng không hề có một chút kiến thức về tự kỷ. Nó giống như là căn bệnh thế kỷ, như là một bản án tử hình cho mẹ lúc này. Mẹ bắt đầu nghiền ngẫm lại bản thân, tìm và đổ lỗi cho bất kỳ ai, ngay chính mẹ về những khiếm khuyết của con. Mẹ thấy một hình ảnh người mẹ chua ngoa, đanh đá, thiếu hiểu biết trong chính mình. Mẹ thấy chính là mẹ: một con quỷ dữ đang tấn công con, đè lên bóng con rồi ngụp lặn thỏa thích trong niềm kiêu hãnh. Mẹ thấy những người xung quanh dè biểu, mỉa mai rằng: chính mẹ đã làm con mang nghiệp. Mẹ chính là tội lỗi khiến con phải gánh chịu.
Có lẽ, chẳng ai có thể giúp đỡ mẹ và con lúc này. Mẹ ôm ghì lấy con, nghĩ đến việc bế con rời bỏ gia đình, rời bỏ tất cả để tìm chốn bình yên. Mẹ càng ngày càng trầm cảm nặng nề, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc giải thoát bản thân, giải thoát khỏi khó khăn hiện tại. Và chùa thiền là nơi duy nhất mẹ nghĩ đến.
Một ngày, một tuần, một tháng trôi qua, mẹ bỏ bê công việc, bỏ bê bản thân chỉ nghĩ làm sao cho con của mẹ trở lại bình thường như bao nhiêu đứa trẻ. Mẹ cứ lẩn quẩn, cầu may nơi chùa thiền, đền miếu…. Nhưng tất cả đều vô nghiệm. Mẹ càng trở nên tuyệt vọng. Cái chết bắt đầu gần hơn trong suy nghĩ của mẹ. Mẹ dường như cũng đang tự kỷ, mà vấn đề của mẹ còn nghiêm trọng hơn cả con. Mẹ từng nghĩ rằng hy vọng sau khi mẹ chết, mẹ sẽ giải thoát mọi tội lỗi của mình, con sẽ không còn phải gánh chịu thay mẹ nữa. Con sẽ trở về hoàn toàn là đứa trẻ thông minh,lanh lợi như các bạn của con.
Một ngày, mẹ không biết là định mệnh hay sự trùng hợp trong suy nghĩ của mẹ. Mẹ bị tai nạn rất nặng trong lúc đón con từ nhà trẻ về. Thế là tất cả đã đúng với những gì mẹ nghĩ. Từ nay mẹ sẽ không còn phải đối mặt với thị phi ở đời, không còn phải chứng kiến đứa con khiếm khuyết của mình. Mẹ yên thân mẹ rồi. Thế nhưng, mẹ vẫn chưa chết được, ông trời vẫn bắt mẹ sống vì nghĩa vụ của mẹ với cuộc đời này chưa hoàn thành.
Sau một tháng nằm viện, mẹ trở về bên con. Mẹ mới hiểu được những hoảng loạn mà con đã trải qua sau một tháng thiếu mẹ. Mẹ biết được rằng không ai lúc này có thể thay mẹ chăm sóc con. Mẹ biết, mẹ cần phải thay đổi chính mẹ, thay đổi suy nghĩ, thay đổi bản thân để hòa mình cùng con. Và… mẹ đã ngưng tất cả công việc của mình lại để dành hết thời gian vào chăm sóc, nuôi dạy con.
Một năm dài đằng đẵng trôi qua, mỗi ngày mẹ đưa con đến trung tâm học tập rồi lại đón con về. Hai mẹ con quấn nhau, học với nhau. Mẹ từ từ hiểu con, từ từ mẹ hiểu con muốn gì qua hành động thay cho lời nói. Rồi mẹ giúp con dần cải thiện hành vi, giao tiếp tốt hơn với ba, với anh và hàng xóm. Đến nay, con đã hơn 5 tuổi. Mặc dù con chưa nói được nhưng hành động, cử chỉ và sinh hoạt con gần như đứa trẻ bình thường. Con biết chơi chung với bạn, biết xin - cho, biết cùng mẹ làm việc nhà, biết chia sẻ và nghe lời.
Rồi cũng sau những năm đó, mẹ không biết mẹ đã thay đổi con người mình từ lúc nào. Mẹ không hay cằn nhằn ba mỗi khi đi sớm về trễ, mẹ cũng không thường mắng các con mà thay đó là lời khuyên răn nhẹ nhàng. Gương mặt mẹ lúc nào cũng chực sẵn nụ cười, và ánh mắt âu yếm các con. Mẹ không còn nhớ ai đó nói gì như chê bai, mỉa mai mẹ ngày hôm qua. Mẹ cũng không còn chấp nhặt những thiếu sót của những người xung quanh vì mẹ biết rằng ngay cả mẹ cũng có những thiếu sót đáng kể và cần nhiều thời gian trải nghiệm mới hoàn thiện.

Trong trái tim mẹ chỉ có các con, chỉ có niềm hạnh phúc duy nhất không gì có thể thay thế được. Mẹ yêu ba nhiều hơn, mẹ hiểu khổ cực mà ba phải bon chen bên ngoài để mang về cuộc sống đầy đủ cho gia đình. Mẹ biết ba cũng đã chịu nhiều áp lực cả ngoài xã hội lẫn trong gia đình. Và ba cũng như mẹ, cũng có những lo lắng, mong cầu giống nhau. Mẹ hiểu những khiếm khuyết của ba cũng như tất cả mọi người để chia sẻ và góp ý thay vì cau có khó chịu như trước đây.
Mẹ yêu bản thân mình hơn một chút, chăm sóc gương mặt hơn để mỗi ngày tươi tắn hơn chào đón các con. Mỗi ngày, niềm hạnh phúc đơn giản là yêu thương các con, cùng chơi cùng học với các con, nhìn các con tiến bộ thêm từng ngày. Cho đến lúc này, mẹ biết mẹ chưa hoàn hảo nhưng mẹ sẽ cố gắng rèn luyện chính mình để mới có thể chăm sóc con được tốt hơn. Mẹ vẫn luôn luôn tin tưởng ngày mai con của mẹ nói được, hiểu được và chia sẻ cùng mẹ những câu chuyện ngoài đời. Mẹ chẳng cần con giỏi, mẹ chỉ cần như thế thôi con ạ.
Và, thời gian còn rất dài để mẹ và con bước qua. Chặng đường ấy cho dù khó khăn, gian nan thế nào thì mẹ vẫn luôn bên con, giúp đỡ con hoàn thiện các chức năng đương nhiên của tạo hóa dành cho con người. Hoặc nếu con không may mắn có được ưu ái đó thì mẹ sẽ làm người phiên dịch bên cạnh, đồng hành cùng con suốt chặng đường đời của mẹ. Tự kỷ thì đã sao? con vẫn là một đứa trẻ lanh lợi, thông minh trong trái tim của mẹ.
Điều mẹ thầm muốn nói với con: Mẹ cảm ơn con vì chính con đã làm thay đổi mẹ, con đã giúp mẹ nhận ra mẹ đã sai quá nhiều trong cuộc sống. Mẹ đã quá ích kỷ và thiếu hiểu biết. Từ nay, mẹ nhất định phải trau dồi mỗi ngày, hoàn thiện mẹ mỗi ngày để có kiến thức hơn trong việc chăm sóc, nuôi dạ con. Mẹ yêu con!
© Rạng Đông - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không được bỏ cuộc
Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.
Nơi cỏ mọc xanh rì
Người ta vẫn thường khen má giỏi, nhưng má khiêm tốn: “Tôi chỉ đang sống thôi mà.” Nhưng tôi biết má sống không chỉ cho má mà còn cho nhiều hơn một người, đó là chúng tôi. Rằng một điều hiển nhiên mà cả xóm đều biết, nhờ má mà có những mùa nước lũ không ai bị bỏ lại.
Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?
Những lời nói, cử chỉ, sự thờ ơ, ám thị, khinh miệt hay hạ thấp người khác một cách có chủ ý và lặp đi lặp lại cũng có thể trở thành một hình thức bạo lực tinh thần.
Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22
Điều quý giá nhất chúng tôi dành cho nhau có lẽ là sự thấu hiểu và sẻ chia, những điều chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ khi thực sự bước vào căn nhà tâm hồn của đối phương, kiên nhẫn soi chiếu từng ngóc ngách, dành thời gian lặng lẽ quan sát, ta mới có thể hiểu được.
Nếu có thể hãy chọn thứ tha
Anh nói nó nếu có thể nếu nó có thể tha thứ được để trái tim nó sẽ ấm áp hơn, để nó biết cuộc sống này còn rất nhiều tình người còn rất nhiều tình thương xung quanh nó, vì nó xứng đáng được yêu thương vì nó xứng đáng với một cuộc sống tốt nhất, mà chỉ chính nó mới làm đươc điều đó.
Thằng ăn học
Cái giấy tốt nghiệp đại học mà người ta vẫn gọi là bằng cử nhân đối với những đứa dân tỉnh lẻ như nó thực ra là tờ giấy mỏng tang đóng trong khung gỗ rẻ tiền mẹ nó mua ở chợ chiều. Thằng Cường không treo mà nó cuộn lại, cất trong túi áo cũ như giữ một món nợ chưa trả.
Mưa xuân
Mưa xuân mưa xuân yêu mưa xuân Đôi mắt biển xanh thuyền đậu vắng Mới lớn nên hay cười uỷ mị Ai biết lòng ai như triết nhân
Con đường ngắn nhất
Lâm đi theo con đường tắt để nhanh giàu và thăng tiến, lợi dụng mối quan hệ và chức quyền, nhưng cuối cùng bị phát hiện sai phạm, mất gia đình và tự do. Truyện nhấn mạnh: “Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng nếu thiếu đạo đức và cống hiến cho đời.”
Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể
Làm được 3 điều này, bạn sẽ thấy mình an yên với hiện tại, không tự tiêu hao, không lo lắng.
Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly
“Phượng Hồng”, bài hát gắn liền với bao thế hệ học trò. Nhưng với cô, nó không chỉ là âm nhạc, mà là hồi ức. Là thanh xuân. Là một người. Là mối tình non dại chỉ mới chớm nụ mà chưa bao giờ nở.





