Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ba mẹ sẽ luôn bên con vì chúng ta là một gia đình

2019-12-26 01:20

Tác giả: Rạng Đông


blogradio.vn - Trong trái tim mẹ chỉ có các con, chỉ có niềm hạnh phúc duy nhất không gì có thể thay thế được. Mẹ yêu ba nhiều hơn, mẹ hiểu khổ cực mà ba phải bon chen bên ngoài để mang về cuộc sống đầy đủ cho gia đình. Mẹ biết ba cũng đã chịu nhiều áp lực cả ngoài xã hội lẫn trong gia đình. Và ba cũng như mẹ, cũng có những lo lắng, mong cầu giống nhau. Mẹ hiểu những khiếm khuyết của ba cũng như tất cả mọi người để chia sẻ và góp ý thay vì cau có khó chịu như trước đây.

***

Cuộc sống có lẽ sẽ như thế trôi đi, sẽ chẳng có gì thay đổi trong tất cả sinh hoạt và lối sống hàng ngày của gia đình. Ba vẫn cứ đi sớm về tối và luôn “bận việc cơ quan nên hiếm khi về sớm hơn nữa”. Mẹ vẫn tất bật đưa đón anh hai đi học, gửi con cho nhà trẻ và đi làm. Rồi lại về đón hai anh em, dọn dẹp nhà cửa rồi đi ngủ.

Như vậy, gọi là bình yên hay nhàm chán?

Mẹ cũng không biết chọn từ ngữ nào là phù hợp nhất. Nhưng đã có lúc mẹ cáu bẩn, chanh chua, lớn tiếng với ba, nạt nộ hai con. Mẹ cô đơn, trống trải ngay trong chính gia đình của mình.

Thế rồi, khi con 18 tháng. Nhìn những đứa trẻ xung quanh suốt ngày bi bô còn con, chẳng nói chẳng rằng. Ba mẹ bế con thăm khám bác sĩ mới biết là con rối loạn phổ tự kỷ. Một tin sét đánh như sẵn sàng bổ nát mẹ làm đôi. Mẹ nghẹt thở, hoảng loạn tinh thần.

Sau ngày đó, mẹ bần thần không còn tha thiết đến bản thân, không còn tâm trí để làm việc hay suy nghĩ điều gì cả. Mẹ chỉ cầu mong mọi chẩn đoán của bác sĩ chỉ là nhầm lẫn.

Ngay cả lúc này, mẹ cũng không hề có một chút kiến thức về tự kỷ. Nó giống như là căn bệnh thế kỷ, như là một bản án tử hình cho mẹ lúc này. Mẹ bắt đầu nghiền ngẫm lại bản thân, tìm và đổ lỗi cho bất kỳ ai, ngay chính mẹ về những khiếm khuyết của con. Mẹ thấy một hình ảnh người mẹ chua ngoa, đanh đá, thiếu hiểu biết trong chính mình. Mẹ thấy chính là mẹ: một con quỷ dữ đang tấn công con, đè lên bóng con rồi ngụp lặn thỏa thích trong niềm kiêu hãnh. Mẹ thấy những người xung quanh dè biểu, mỉa mai rằng: chính mẹ đã làm con mang nghiệp. Mẹ chính là tội lỗi khiến con phải gánh chịu.

Có lẽ, chẳng ai có thể giúp đỡ mẹ và con lúc này. Mẹ ôm ghì lấy con, nghĩ đến việc bế con rời bỏ gia đình, rời bỏ tất cả để tìm chốn bình yên. Mẹ càng ngày càng trầm cảm nặng nề, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc giải thoát bản thân, giải thoát khỏi khó khăn hiện tại. Và chùa thiền là nơi duy nhất mẹ nghĩ đến.

Một ngày, một tuần, một tháng trôi qua, mẹ bỏ bê công việc, bỏ bê bản thân chỉ nghĩ làm sao cho con của mẹ trở lại bình thường như bao nhiêu đứa trẻ. Mẹ cứ lẩn quẩn, cầu may nơi chùa thiền, đền miếu…. Nhưng tất cả đều vô nghiệm. Mẹ càng trở nên tuyệt vọng. Cái chết bắt đầu gần hơn trong suy nghĩ của mẹ. Mẹ dường như cũng đang tự kỷ, mà vấn đề của mẹ còn nghiêm trọng hơn cả con. Mẹ từng nghĩ rằng hy vọng sau khi mẹ chết, mẹ sẽ giải thoát mọi tội lỗi của mình, con sẽ không còn phải gánh chịu thay mẹ nữa. Con sẽ trở về hoàn toàn là đứa trẻ thông minh,lanh lợi như các bạn của con.

Một ngày, mẹ không biết là định mệnh hay sự trùng hợp trong suy nghĩ của mẹ. Mẹ bị tai nạn rất nặng trong lúc đón con từ nhà trẻ về. Thế là tất cả đã đúng với những gì mẹ nghĩ. Từ nay mẹ sẽ không còn phải đối mặt với thị phi ở đời, không còn phải chứng kiến đứa con khiếm khuyết của mình. Mẹ yên thân mẹ rồi.  Thế nhưng, mẹ vẫn chưa chết được, ông trời vẫn bắt mẹ sống vì nghĩa vụ của mẹ với cuộc đời này chưa hoàn thành.

Sau một tháng nằm viện, mẹ trở về bên con. Mẹ mới hiểu được những hoảng loạn mà con đã trải qua sau một tháng thiếu mẹ. Mẹ biết được rằng không ai lúc này có thể thay mẹ chăm sóc con. Mẹ biết, mẹ cần phải thay đổi chính mẹ, thay đổi suy nghĩ, thay đổi bản thân để hòa mình cùng con. Và… mẹ đã ngưng tất cả công việc của mình lại để dành hết thời gian vào chăm sóc, nuôi dạy con.

Một năm dài đằng đẵng trôi qua, mỗi ngày mẹ đưa con đến trung tâm học tập rồi lại đón con về. Hai mẹ con quấn nhau, học với nhau. Mẹ từ từ hiểu con, từ từ mẹ hiểu con muốn gì qua hành động thay cho lời nói. Rồi mẹ giúp con dần cải thiện hành vi, giao tiếp tốt hơn với ba, với anh và hàng xóm. Đến nay, con đã hơn 5 tuổi. Mặc dù con chưa nói được nhưng hành động, cử chỉ và sinh hoạt con gần như đứa trẻ bình thường. Con biết chơi chung với bạn, biết xin - cho, biết cùng mẹ làm việc nhà, biết chia sẻ và nghe lời.

Rồi cũng sau những năm đó, mẹ không biết mẹ đã thay đổi con người mình từ lúc nào. Mẹ không hay cằn nhằn ba mỗi khi đi sớm về trễ, mẹ cũng không thường mắng các con mà thay đó là lời khuyên răn nhẹ nhàng. Gương mặt mẹ lúc nào cũng chực sẵn nụ cười, và ánh mắt âu yếm các con. Mẹ không còn nhớ ai đó nói gì như chê bai, mỉa mai mẹ ngày hôm qua. Mẹ cũng không còn chấp nhặt những thiếu sót của những người xung quanh vì mẹ biết rằng ngay cả mẹ cũng có những thiếu sót đáng kể và cần nhiều thời gian trải nghiệm mới hoàn thiện.

Ba mẹ sẽ luôn bên con vì chúng ta là một gia đình

Trong trái tim mẹ chỉ có các con, chỉ có niềm hạnh phúc duy nhất không gì có thể thay thế được. Mẹ yêu ba nhiều hơn, mẹ hiểu khổ cực mà ba phải bon chen bên ngoài để mang về cuộc sống đầy đủ cho gia đình. Mẹ biết ba cũng đã chịu nhiều áp lực cả ngoài xã hội lẫn trong gia đình. Và ba cũng như mẹ, cũng có những lo lắng, mong cầu giống nhau. Mẹ hiểu những khiếm khuyết của ba cũng như tất cả mọi người để chia sẻ và góp ý thay vì cau có khó chịu như trước đây.

Mẹ yêu bản thân mình hơn một chút, chăm sóc gương mặt hơn để mỗi ngày tươi tắn hơn chào đón các con. Mỗi ngày, niềm hạnh phúc đơn giản là yêu thương các con, cùng chơi cùng học với các con, nhìn các con tiến bộ thêm từng ngày. Cho đến lúc này, mẹ biết mẹ chưa hoàn hảo nhưng mẹ sẽ cố gắng rèn luyện chính mình để mới có thể chăm sóc con được tốt hơn. Mẹ vẫn luôn luôn tin tưởng ngày mai con của mẹ nói được, hiểu được và chia sẻ cùng mẹ những câu chuyện ngoài đời. Mẹ chẳng cần con giỏi, mẹ chỉ cần như thế thôi con ạ.

Và, thời gian còn rất dài để mẹ và con bước qua. Chặng đường ấy cho dù khó khăn, gian nan thế nào thì mẹ vẫn luôn bên con, giúp đỡ con hoàn thiện các chức năng đương nhiên của tạo hóa dành cho con người. Hoặc nếu con không may mắn có được ưu ái đó thì mẹ sẽ làm người phiên dịch bên cạnh, đồng hành cùng con suốt chặng đường đời của mẹ. Tự kỷ thì đã sao? con vẫn là một đứa trẻ lanh lợi, thông minh trong trái tim của mẹ.

Điều mẹ thầm muốn nói với con: Mẹ cảm ơn con vì chính con đã làm thay đổi mẹ, con đã giúp mẹ nhận ra mẹ đã sai quá nhiều trong cuộc sống. Mẹ đã quá ích kỷ và thiếu hiểu biết. Từ nay, mẹ nhất định phải trau dồi mỗi ngày, hoàn thiện mẹ mỗi ngày để có kiến thức hơn trong việc chăm sóc, nuôi dạ con. Mẹ yêu con!

© Rạng Đông - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Rạng Đông

đọc truyện, nghe nhạc, viết thơ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

back to top