Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ám mộng ( Cẩm Tú kỳ bào, phần 27 )

2014-05-30 20:22

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Hằng Nga


“Soạt...”, đột nhiên một âm thanh lạ thường vang lên bên tai, khi tôi mở mắt ra nhìn, đã thấy Vân Phong cắt đứt cổ tay mình, con dao cầm bên tay trái vẫn còn đang nhỏ máu. Không gian tĩnh lặng tới mức tôi có thể nghe thấy tiếng máu rơi tí tách trên mặt đất. Mắt Vân Phong đã khép lại, giống như đang ngủ... Tôi nhìn vào vết thương, thấy máu không ngừng phụt ra trên tấm ga trải giường cho tới khi yếu dần rồi dừng lại...

Trở về nhà tôi hết sức mệt mỏi nên đành dọn dẹp qua loa rồi đi ngủ. Trước khi ngủ tôi thắp một nén hương, mở cánh cửa phòng bà ra để mùi đàn hương lan tỏa vào trong đó. Cảm thấy cõi lòng phần nào yên ổn trong không gian thoang thoảng mùi hương ấm áp, tôi nặng nề chìm sâu vào giấc ngủ...


Một tiếng động nhẹ vang lên ngoài cửa, tôi giật mình tỉnh giấc, thấy các bức tường đều đã trở thành màu vàng chanh tức mắt vô cùng. Chỗ này, chỗ này sao giống phòng nghỉ trong khách sạn ở Thẩm Quyến thế? Tôi ngồi dậy khỏi giường, thấy trong phòng không có bất cứ thứ gì quen thuộc. Tiếng cạy cửa bên ngoài lại vang lên, tôi nhón chân đi ra đó nhưng phát hiện ra bên ngoài chẳng có một ai, song tiếng cạy cửa vẫn không dừng lại. Tôi thò đầu ra ngoài nhìn, mới thấy có một người đang đứng bên kia tường, bàn tay đang vặn vẹo chốt cửa phòng bên liên tục.

Tôi lặng lẽ đi ra đứng đằng sau lưng người đó, nhìn anh ta mở cánh cửa ra. “Keng...”, có tiếng kim loại rơi trên sàn, nhìn theo nơi phát ra âm thanh đó, tôi thấy một vòng tròn màu bạc đang quay quay trên mặt đất. Cuối cùng, khi nó dừng lại, tôi nhận ra đó là một chiếc nhẫn, bèn kêu lên thất thanh: “Úy Bân?”



Người đó đột nhiên quay đầu lại, nhìn tôi cười kỳ quái, nụ cười đó vô cùng quen thuộc, đúng là Úy Bân rồi. Nó quay về hướng cũ rồi đi tiếp vào phòng. Tôi nhặt chiếc nhẫn lên rồi rảo bước theo sau.

Lao vào trong đó, nhưng tôi chỉ thấy Thanh Lâm và Vân Phong, còn Úy Bân đâu rồi? Vân Phong đang hôn Thanh Lâm, dù tiếng dép của tôi vang lên rõ mồn một nhưng dường như họ không hề nghe thấy, vẫn chìm đắm trong nụ hôn nồng nhiệt. Tôi đi đến bên ghế salon rồi ngồi xuống, nhìn môi họ bám riết lấy nhau. Bàn tay Vân Phong bắt đầu không còn giữ phép tắc gì nữa, anh cởi phần thân trên chiếc áo choàng tắm của Thanh Lâm ra, bầu ngực trắng nõn của Thanh Lâm lộ ra quá nửa dưới ánh đèn mờ ảo. Khi Vân Phong cúi xuống định hôn lên vùng da trắng nõn ấy tôi nhìn thấy Úy Bân đứng ngay sau lưng họ cười với vẻ tà ác vô cùng.

“Úy Bân, đừng!”. Tôi đột nhiên hiểu ra điều gì đó, kêu toáng lên, nhưng Úy Bân vẫn mặc kệ tôi, vẫn làm theo ý nó. Khi Vân Phong cúi người xuống hôn vào bầu ngực Thanh Lâm, Úy Bân chợt biến mất. Tôi hoảng sợ gọi ầm lên:

“Úy Bân, Úy Bân, em ở đâu?”.

Bỗng nhiên tôi nhìn thấy bên khóe môi Vân Phong hé ra một nụ cười tà ác mà tôi chưa từng được thấy bao giờ. Bàn tay trái của anh ấy đã rời khỏi eo lưng Thanh Lâm, với lấy con dao gọt trái cây để trên bàn. Tôi muốn lao đến để tước lấy con dao đó, nhưng toàn thân như bị điểm huyệt cứ đứng yên tại chỗ như khúc gỗ không sao động đậy được.

Vân Phong vẫn cười như vậy, môi vẫn dán trên ngực Thanh Lâm, song tay trái đã cầm dao đưa lên sát cổ cô ấy, nụ cười trên khóe miệng càng quỷ quái hơn. Tôi muốn nhắm mắt lại, song dường như đã quên mất cách làm thế nào để nhắm mắt cho mình không phải nhìn thấy cảnh máu me khủng khiếp này, nên đành cứ giương mắt ra như vậy mà nhìn Vân Phong lướt con dao qua cổ Thanh Lâm. Máu lập tức phun ra tứ phía.

“Đừng!”. Tôi bật khóc thành tiếng. Vân Phong nghe thấy tiếng gào của tôi, trong mắt anh chợt lóe lên một cảm xúc gì đó giống như sự xót thương. Anh đưa con dao trong tay lên sát miệng, nhìn vết máu dính trên đó rồi dùng lưỡi liếm, nụ cười càng rõ nét. Anh đi đến trước mặt tôi, dùng tay phải nâng cằm tôi lên, nói khẽ:

“Tiểu Ảnh, những người làm tổn thương chị đều phải bị trừng phạt!”.

Giọng nói đó rõ ràng là ngữ điệu mà Úy Bân vẫn thường dùng. Tôi nhìn Vân Phong với vẻ hoảng sợ cùng cực, gọi thất thanh: “Vân Phong, không, không, Úy Bân! Đừng, đừng mà!!!”.

. Vân Phong không buồn quan tâm đến tôi nữa, anh đi tới giường rồi nằm xuống, tay vẫn xoay xoay con dao nghịch ngợm.

“Soạt...”, đột nhiên một âm thanh lạ thường vang lên bên tai, khi tôi mở mắt ra nhìn, đã thấy Vân Phong cắt đứt cổ tay mình, con dao cầm bên tay trái vẫn còn đang nhỏ máu. Không gian tĩnh lặng tới mức tôi có thể nghe thấy tiếng máu rơi tí tách trên mặt đất. Mắt Vân Phong đã khép lại, giống như đang ngủ... Tôi nhìn vào vết thương, thấy máu không ngừng phụt ra trên tấm ga trải giường cho tới khi yếu dần rồi dừng lại...

...

Tác giả: Chu Nghiệp Á

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Kính Cận

Kỹ thuật: Nhím xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

back to top