Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Họa_ phần 4

2014-05-28 14:22

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Lần này cô gái trong lòng hoàn toàn yên tĩnh, Kính Ninh cảm thấy yên tĩnh như vậy không hề thích hợp với nàng.  Cô gái tên Mạt Họa này nếu là một bức tranh cũng phải là một tấm Bách điểu triều phụng, líu ríu tranh cãi ầm ĩ không ngừng. Đột nhiên im lặng như vậy, chỉ khiến người ta cảm thấy...Trong lòng trống rỗng.Hắn ôm thân thể dần dần trong suốt của Mạt Họa không nói một lời.

Đi tới cổng nhà họ Liễu, đột nhiên Hồ yêu kêu lên: "Không xong rồi! Phong ấn ta bày ra trên bức tranh kia bị phá rồi!"


Kính Ninh nhíu mày, nheo mắt lại, Hồ yêu sợ phát khóc: "Tiên trưởng! Tiểu yêu không dám coi thường người, nên chắc chắn không dám làm bậy, bởi vì người vừa chém đứt một đuôi của tiểu yêu, khiến yêu lực của tiểu yêu giảm đi, phong ấn liền bị oan hồn phá tan! Nếu tiên trưởng tiếp tục chần chừ, e rằng mạng của Họa yêu kia nhanh chóng không còn giữ nổi!"

"Một khi đã như vậy." Kính Ninh gật gật đầu, tay vừa cử động, một chiếc la bàn nhanh chóng hiện lên trong lòng bàn tay hắn, Hồ yêu xoay người định bỏ chạy, lại thấy một luồng lực cực lớn túm lấy ả, ả kinh hoàng quay đầu lại, còn chưa kịp biểu lộ gì đã bị lôi vào trong la bàn, trong không trung chỉ còn lại tiếng kêu rên thê thảm của ả: "Đạo sĩ gian ác!"

Đi vào trong Liễu phủ, Kính Ninh cảm nhận được âm khí bốc tận trời, người trong phủ không biết đã chạy đi đâu hết, hắn dựa theo trí nhớ tìm tới khuê phòng của Liễu tiểu thư, từ xa đã nghe thấy tiếng kêu khóc của thư sinh: "Thiên trường địa cửu hữu thì tận. Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ!* Liễu Nhi! Nàng phụ ta!" Nói xong, một luồng gió ma quái nổi lên bốn phía, giữa buổi trưa, từ trong phòng thổi ra ngoài.

*câu thơ trích trong Trường hận ca của Bạch Cư Dị

Kính Ninh cau mày, lệ khí của oán quỷ này quá nặng, nếu muốn đối phó e rằng chỉ thế đánh tan hồn phách của hắn, cũng khiến hắn không thể nào đầu thai sang kiếp khác.



"Ngươi là đồ không có ý chí gì hết!" Kính Ninh dừng bước, nghe thấy bên trogn vọng ra tiếng quát mắng của Mạt Họa: "Đường đường là nam nhi cao bảy thước lại giống một oán phụ ngồi khóc sướt mướt, đồ vô dụng!"

"Hức hức... Mạt Họa, đừng đánh ta, đừng đánh ta, ta không khóc nữa, nhưng mà, nhưng mà Liễu Nhi nàng ấy phụ ta, huhu hu, ba ngày nữa nàng ấy sẽ thành thân với kẻ đó, ta... ta không thể sống nổi."

Kính Ninh nhảy vào trong phòng, vừa nhìn đã thấy người trong Liễu phủ nằm đầy đất, mà lệ quỷ thư sinh kia đang bị Mạt Họa sắc mặt tái nhợt đuổi đánh.

Kính Ninh nhíu mày, lặng lẽ dừng bước.

Mạt Họa đuổi theo vài bước đã mệt không thở nổi, nàng oán hận bẻ cành liễu ném vào người thư sinh kia mắng: "Ngươi đã phá được phong ấn của yêu hồ thì có thể lăn đi đầu thai! Còn muốn làm lệ quỷ, ngươi làm được hả?"


Thư sinh bị đánh trúng, buồn bã rúc người bên dưới cành liễu: "Ta muốn ở bên Liễu Nhi, không thể để nàng ấy lập gia đình với người khác."

"Đồ ngốc, dù nàng ấy không cưới người khác thì cũng không thể cưới ngươi, ngươi..." Lời này của Mạt Họa động trúng chỗ đau của thư sinh, hốc mắt hắn đỏ vằn, phúc chốc hét về phía Mạt Họa: "Câm mồm! Ta không sống được, thì để Liễu Nhi chết cùng ta là được rồi!" Nói xong, hắn giống như lang sói đánh về phía Liễu tiểu thư đang ngất xỉu nằm dưới đất.

Kính Ninh vung tay ném một lá bùa ra ngoài, lập tức dán trên trán thư sinh. Chỉ nghe thấy "xoẹt" một tiếng, thư sinh giống như bị đốt cháy, cuộn tròn dưới đất, đau muốn chết.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Em không biết sau này chúng ta có thể gặp được người hiểu mình như chúng ta bây giờ không. Em chỉ mong sau tình yêu này, em và anh đều học được cách yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có.

back to top