Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

2019-09-17 01:05

Tác giả: Thảo Vy Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa.  Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

***

Đã 7 năm hay 8 năm rồi cậu nhỉ? Cậu còn nhớ ngày chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, đôi mắt buồn của cậu đã thu hút sự chú ý của tớ. Có phải chăng khi thích một ai đó, là khi ta tưởng tượng sau này sẽ cùng nhau sống ở đâu, sẽ cưới nhau vào năm nào, cùng sinh con ở đâu. Và khi thích một ai đó chính là khi mơ mộng đặt mình vào nhân vật chính trong những bộ phim tình cảm sến sủa, rồi sẽ có một hapy ending tuyệt vời?

Có lẽ là đúng như vậy, dù học khác lớp, chỉ đôi khi mới gặp nhau nhưng hình ảnh cậu với cuộc sống đời thường thì lại rất đỗi quen thuộc với tớ. Chẳng phải vì cậu kể tớ nghe, chẳng phải vì tớ nghe được từ người khác, mà là tớ đã tự tưởng tượng cậu trong cuộc sống của tớ, thân quen gần gũi đến mức mọi cử chỉ, ánh mắt của cậu  như chỉ thuộc về tớ.

Lên đại học, gần như không còn gặp lại nhau, những tưởng tượng về cậu cũng ít dần, có những ngày tớ cố gắng nghĩ về nụ cười của cậu, nghĩ về cách cậu đọc sách, nghĩ về cách cậu đạp xe, nghĩ về những người bạn thường chơi chung với cậu. Cố gắng rất nhiều nhưng lại chẳng thể nhớ nổi. 1 năm, 2 năm, 3 năm khi lên đại học, tớ đã có người yêu, không biết có phải là tình yêu không hay chỉ là sự đua đòi khi tất cả mọi người đều có? Tớ không còn nhớ rõ, chỉ nhớ rằng đến năm 3 vô tình gặp lại cậu, và tất cả mọi thứ lại bắt đầu sống dậy, vẫn thích cậu thật nhiều. Ngày qua ngày, cố gắng tìm đủ lý do để gặp cậu dù khoảng cách địa lý chúng ta rất xa nhau, tớ cố tình tạo ra mọi chuyện, chỉ để được cậu an ủi, quan tâm, thậm chí giả vờ như vừa chia tay người yêu nên đang rất đau khổ chỉ vốn để cậu vỗ về.

Hỏi tớ có mệt không khi cứ gồng mình tỏ ra là bạn thân chia sẻ với nhau mọi điều?

Hỏi tớ có mệt không khi giả vờ cười thật ngốc ngếch khi cậu kể về cô bạn gái dễ thương của cậu?

Hỏi tớ có mệt không khi tớ giả vờ thích ai đó rồi nhờ cậu tư vấn cho?

Hỏi tớ có mệt không khi phải hành xử như một người bạn thô lỗ khi cậu đánh tớ những cái rất đau rồi tớ lại cố đánh lại cậu?

Mệt chứ? Mệt nhiều lắm cậu à! Nhưng chỉ có vậy tớ mới được thoải mái, chỉ có vậy tớ mới  được ở bên cạnh cậu, gần thật gần, được chạm vào mái tóc, được chạm vào bàn tay, được chung một chiếc ô che đầu, được sống trọn vẹn trong nụ cười buồn man mác ấy của cậu nữa… Thật nực cười phải không?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa.  Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu? Có phải đã đến lúc tớ phải buông bỏ, để trái tim này được nghỉ ngơi, để những vết thương này được lành lặn, có phải tớ nên buông bỏ để ở một phương trời nào đó thật xa, cậu được yên tâm sống cuộc đời của cậu, không cần lại thỉnh thoảng, dù chỉ ảo ảnh thôi cũng cứ phải xuất hiện trong cuộc sống của tớ, có phải tớ nên buông bỏ?

Không hiểu sao tự dưng đêm qua, tớ lại mơ thấy cậu. Gương mặt chói lóa hơn mọi ngày, duy chỉ có nụ cười buồn thì vẫn còn đó. Không hiểu nụ cười của cậu là thật sự buồn hay là vì trước giờ do tớ tự huyễn hoặc ra. Có phải chăng trong suốt 8 năm trời, tớ đã xây dựng nên hình ảnh đáng thương đó của cậu chỉ vì tớ luôn phải sống trong đau khổ vì thứ tình cảm không có hồi  đáp ấy.

Đến ngày hôm nay, tớ chợt nhận ra một điều, thứ mà tớ luôn mong mỏi khi kết thúc cuộc tình này, chính là khi rất muốn nhìn thấy nụ cười tươi rạng rỡ đáng lẽ vốn có của cậu. Sẽ không dễ dàng gì, nhưng tớ sẽ cố gắng thật nhiều, để chờ đến lúc cậu không còn làm phiền trái tim mỏi mệt này nữa!

Tạm biệt nhé!

Người tớ đã từng thương!

© Nguyễn Lê Thảo Vy – blogradio.vn

Bạn thân mến, người ta vẫn nói, yêu thầm một người cũng giống như đeo tai nghe và mở nhạc ở mức to nhất. Người ngoài thì thấy thật tĩnh lặng, chỉ có ta mới biết bên trong đang điên cuồng gào thét như thế nào thôi.

Yêu đơn phương là một loại thiệt thòi. Trong một thời gian dài như thế tự mình vui vẻ, tự mình đau đớn, rồi tự mình dằn vặt. Yêu đơn phương, dù kết thúc có hậu thì vẫn là thiệt thòi… Chỉ đáng buồn là khi tim đập nhanh thì não sẽ không còn được tỉnh táo, bản thân đáng thương thế nào cũng không thể nhận ra.

Yêu đơn phương một người không phải là điều đáng sợ, cái đáng sợ là bởi vì yêu người ấy đến tự tin cũng không còn. Cái đáng sợ không phải là không có trái tim, mà là trái tim người ấy không đặt lên bản thân mình.

Kết quả tốt đẹp nhất của yêu thầm là người bạn thích cũng thích bạn, kết quả bi kịch nhất là người bạn thích không thích bạn, hơn nữa còn không hề biết tình cảm của bạn, đó thật là một sự hi sinh uổng công vô ích.

Mỗi cô gái trong tuổi mơ mộng đều sẽ có một mẫu người con trai mà mình đơn phương yêu mến. Nhưng lâu dần, họ cũng sẽ hiểu ra, những thứ tình cảm kia thật ra nhỏ bé biết bao. Chỉ có tự bản thân họ vui buồn, tức giận vì người đó. Thậm chí, thứ tình cảm kia cũng chưa phải chịu qua thử thách.

Thích một người không thích mình, chính là dù mình có cố gắng đến mức nào, trong mắt họ mình vẫn chỉ là một mối quan tâm vô cùng mờ nhạt. Có bên cạnh thì vui, nhưng không có cũng chẳng buồn.

Yêu đơn phương là một loại tình yêu say đắm hoàn mỹ nhất trên đời này, bởi vì tuyệt đối cũng không bao giờ bị thất tình. Nhưng chỉ có người chân chính từng trải mới biết được: Loại tình yêu không thể nói lên lời này, đó mới là loại tình yêu yếu ớt nhất trên thế giới.

Thầm yêu một người, đáng mừng nhưng cũng đáng buồn. Đáng mừng là vì sẽ mãi mãi không bị từ chối, đáng buồn là vì mãi mãi cũng sẽ không được chấp nhận.

Blog Radio tổng hợp.

Giọng đọc: Vy Cầm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Mình yêu nhau đi anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tin tôi đi, cuộc sống là những món quà!

Replay Blog Radio: Tin tôi đi, cuộc sống là những món quà!

Cuộc sống là vô vàn những điều biến động. Vì vậy, cho dù trong khó khăn hay trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ!

Blog Radio 695: Anh đến trễ, em cũng chậm một bước rồi

Blog Radio 695: Anh đến trễ, em cũng chậm một bước rồi

Chỉ cần một người đến trễ, một người chậm một bước cũng có thể bỏ lỡ nhau mãi mãi. Bạn đã từng bỏ lỡ một người nào đó mà bạn rất yêu chưa?

Replay Blog Radio: Tôi tìm em, em tìm ai?

Replay Blog Radio: Tôi tìm em, em tìm ai?

Trong cuộc sống, đôi khi ta dõi theo một người bằng cả trái tim, để rồi họ lại dõi theo người khác bằng cả trái tim của mình. Tự nhủ lòng chỉ cần họ hạnh phúc, còn mình sao cũng được. Nhưng nếu họ không hạnh phúc? Liệu có cơ hội nào để mình bước vào trái tim của họ không?

Tình đầu một thời khắc cốt ghi tâm

Tình đầu một thời khắc cốt ghi tâm

Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng đã từng yêu, được yêu và ít nhất một lần tan vỡ. Một mối tình đi qua luôn đọng lại trong ta ít nhiều những ký ức, nhưng đẹp và khó phai mờ nhất chắc hẳn là tình đầu. Người ta hay bảo, “Tình đầu ngây thơ vụng dại, yêu ai đó bằng cả tấm lòng tôi. Ngờ đâu lại vội phai phôi, tôi xin giữ một nỗi niềm sâu thẳm”.

Chúng ta của hiện tại là hai đường thẳng song song

Chúng ta của hiện tại là hai đường thẳng song song

Chúng ta của quá khứ chỉ là hai người lướt qua nhau. Chúng ta của hiện tại là hai đường thẳng khác lối, có lẽ sẽ gặp nhau tại một thời điểm nào đó trong cuộc đời này. Mình không chắc chúng ta có trở thành bạn nếu thực sự gặp lại nhau, nhưng mình luôn cầu chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với cậu, và hy vọng rằng cậu sẽ có một chút gì đó ký ức về mình. Tạm biệt cậu, chàng trai là một phần thanh xuân của tôi.

Cô gái à, em có thật sự đối xử tốt với bản thân mình không?

Cô gái à, em có thật sự đối xử tốt với bản thân mình không?

Bạn có thật sự đang đối xử tốt với bản thân mình không? Có thường hay thức khuya ngủ muộn, có thường online thật khuya chỉ để chờ tin nhắn từ một ai đó. Bạn đừng chờ nữa, họ thật sự đã quên bạn từ lâu rồi, họ bận lắm chẳng có thời gian để nhắn tin cho bạn đâu, đừng có thức khuya ngủ muộn nữa. Mạnh mẽ lên nào bạn ơi.

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu.

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

back to top