Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

2019-09-17 01:05

Tác giả: Thảo Vy Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa.  Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

***

Đã 7 năm hay 8 năm rồi cậu nhỉ? Cậu còn nhớ ngày chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, đôi mắt buồn của cậu đã thu hút sự chú ý của tớ. Có phải chăng khi thích một ai đó, là khi ta tưởng tượng sau này sẽ cùng nhau sống ở đâu, sẽ cưới nhau vào năm nào, cùng sinh con ở đâu. Và khi thích một ai đó chính là khi mơ mộng đặt mình vào nhân vật chính trong những bộ phim tình cảm sến sủa, rồi sẽ có một hapy ending tuyệt vời?

Có lẽ là đúng như vậy, dù học khác lớp, chỉ đôi khi mới gặp nhau nhưng hình ảnh cậu với cuộc sống đời thường thì lại rất đỗi quen thuộc với tớ. Chẳng phải vì cậu kể tớ nghe, chẳng phải vì tớ nghe được từ người khác, mà là tớ đã tự tưởng tượng cậu trong cuộc sống của tớ, thân quen gần gũi đến mức mọi cử chỉ, ánh mắt của cậu  như chỉ thuộc về tớ.

Lên đại học, gần như không còn gặp lại nhau, những tưởng tượng về cậu cũng ít dần, có những ngày tớ cố gắng nghĩ về nụ cười của cậu, nghĩ về cách cậu đọc sách, nghĩ về cách cậu đạp xe, nghĩ về những người bạn thường chơi chung với cậu. Cố gắng rất nhiều nhưng lại chẳng thể nhớ nổi. 1 năm, 2 năm, 3 năm khi lên đại học, tớ đã có người yêu, không biết có phải là tình yêu không hay chỉ là sự đua đòi khi tất cả mọi người đều có? Tớ không còn nhớ rõ, chỉ nhớ rằng đến năm 3 vô tình gặp lại cậu, và tất cả mọi thứ lại bắt đầu sống dậy, vẫn thích cậu thật nhiều. Ngày qua ngày, cố gắng tìm đủ lý do để gặp cậu dù khoảng cách địa lý chúng ta rất xa nhau, tớ cố tình tạo ra mọi chuyện, chỉ để được cậu an ủi, quan tâm, thậm chí giả vờ như vừa chia tay người yêu nên đang rất đau khổ chỉ vốn để cậu vỗ về.

Hỏi tớ có mệt không khi cứ gồng mình tỏ ra là bạn thân chia sẻ với nhau mọi điều?

Hỏi tớ có mệt không khi giả vờ cười thật ngốc ngếch khi cậu kể về cô bạn gái dễ thương của cậu?

Hỏi tớ có mệt không khi tớ giả vờ thích ai đó rồi nhờ cậu tư vấn cho?

Hỏi tớ có mệt không khi phải hành xử như một người bạn thô lỗ khi cậu đánh tớ những cái rất đau rồi tớ lại cố đánh lại cậu?

Mệt chứ? Mệt nhiều lắm cậu à! Nhưng chỉ có vậy tớ mới được thoải mái, chỉ có vậy tớ mới  được ở bên cạnh cậu, gần thật gần, được chạm vào mái tóc, được chạm vào bàn tay, được chung một chiếc ô che đầu, được sống trọn vẹn trong nụ cười buồn man mác ấy của cậu nữa… Thật nực cười phải không?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa.  Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu? Có phải đã đến lúc tớ phải buông bỏ, để trái tim này được nghỉ ngơi, để những vết thương này được lành lặn, có phải tớ nên buông bỏ để ở một phương trời nào đó thật xa, cậu được yên tâm sống cuộc đời của cậu, không cần lại thỉnh thoảng, dù chỉ ảo ảnh thôi cũng cứ phải xuất hiện trong cuộc sống của tớ, có phải tớ nên buông bỏ?

Không hiểu sao tự dưng đêm qua, tớ lại mơ thấy cậu. Gương mặt chói lóa hơn mọi ngày, duy chỉ có nụ cười buồn thì vẫn còn đó. Không hiểu nụ cười của cậu là thật sự buồn hay là vì trước giờ do tớ tự huyễn hoặc ra. Có phải chăng trong suốt 8 năm trời, tớ đã xây dựng nên hình ảnh đáng thương đó của cậu chỉ vì tớ luôn phải sống trong đau khổ vì thứ tình cảm không có hồi  đáp ấy.

Đến ngày hôm nay, tớ chợt nhận ra một điều, thứ mà tớ luôn mong mỏi khi kết thúc cuộc tình này, chính là khi rất muốn nhìn thấy nụ cười tươi rạng rỡ đáng lẽ vốn có của cậu. Sẽ không dễ dàng gì, nhưng tớ sẽ cố gắng thật nhiều, để chờ đến lúc cậu không còn làm phiền trái tim mỏi mệt này nữa!

Tạm biệt nhé!

Người tớ đã từng thương!

© Nguyễn Lê Thảo Vy – blogradio.vn

Bạn thân mến, người ta vẫn nói, yêu thầm một người cũng giống như đeo tai nghe và mở nhạc ở mức to nhất. Người ngoài thì thấy thật tĩnh lặng, chỉ có ta mới biết bên trong đang điên cuồng gào thét như thế nào thôi.

Yêu đơn phương là một loại thiệt thòi. Trong một thời gian dài như thế tự mình vui vẻ, tự mình đau đớn, rồi tự mình dằn vặt. Yêu đơn phương, dù kết thúc có hậu thì vẫn là thiệt thòi… Chỉ đáng buồn là khi tim đập nhanh thì não sẽ không còn được tỉnh táo, bản thân đáng thương thế nào cũng không thể nhận ra.

Yêu đơn phương một người không phải là điều đáng sợ, cái đáng sợ là bởi vì yêu người ấy đến tự tin cũng không còn. Cái đáng sợ không phải là không có trái tim, mà là trái tim người ấy không đặt lên bản thân mình.

Kết quả tốt đẹp nhất của yêu thầm là người bạn thích cũng thích bạn, kết quả bi kịch nhất là người bạn thích không thích bạn, hơn nữa còn không hề biết tình cảm của bạn, đó thật là một sự hi sinh uổng công vô ích.

Mỗi cô gái trong tuổi mơ mộng đều sẽ có một mẫu người con trai mà mình đơn phương yêu mến. Nhưng lâu dần, họ cũng sẽ hiểu ra, những thứ tình cảm kia thật ra nhỏ bé biết bao. Chỉ có tự bản thân họ vui buồn, tức giận vì người đó. Thậm chí, thứ tình cảm kia cũng chưa phải chịu qua thử thách.

Thích một người không thích mình, chính là dù mình có cố gắng đến mức nào, trong mắt họ mình vẫn chỉ là một mối quan tâm vô cùng mờ nhạt. Có bên cạnh thì vui, nhưng không có cũng chẳng buồn.

Yêu đơn phương là một loại tình yêu say đắm hoàn mỹ nhất trên đời này, bởi vì tuyệt đối cũng không bao giờ bị thất tình. Nhưng chỉ có người chân chính từng trải mới biết được: Loại tình yêu không thể nói lên lời này, đó mới là loại tình yêu yếu ớt nhất trên thế giới.

Thầm yêu một người, đáng mừng nhưng cũng đáng buồn. Đáng mừng là vì sẽ mãi mãi không bị từ chối, đáng buồn là vì mãi mãi cũng sẽ không được chấp nhận.

Blog Radio tổng hợp.

Giọng đọc: Vy Cầm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Mình yêu nhau đi anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gió chướng gọi Tết về

Gió chướng gọi Tết về

Cơn gió Tết miên man thổi quyện nhẹ khói nhang nhà ai, có chút gì man mác buồn như nuối tiếc thời gian đã qua. Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lỏi vào từng căn nhà, ngõ vắng, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp về đến rồi.

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Trong 365 ngày qua chúng ta có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên sau những ngày tháng bận rộn. Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là yên ắng, là chan chứa, là bình yên...

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Nếu em thích cappuccino thì em sẽ thấy nó giống như những ngày ta đang sống, thực chất là có những khoảnh khắc dù rất ngắn, nhưng em sẽ không bao giờ quên được, nhất là khi em nhận ra một người nào đó có ý nghĩa đặc biệt với mình.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuộc đời con người có thể vì tiền mà "vào sinh ra tử". Vất vả nửa đời chính là vì mong muốn tích góp nhiều tiền tài, vật chất hơn nữa để có thể nâng chất lượng sinh hoạt lên một độ cao khác. Thế nhưng, đồng thời tiền tài cũng tựa như xiềng xích, lòng tham là nấm mộ chôn vùi bản thân. Chúng ta càng để đồng tiền, danh lợi, vật chất chiếm đoạt bản thân lại càng đánh mất tất cả. Cuối cùng chỉ là công dã tràng, không còn gì trong tay.

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Cô mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt Nguyên, lòng tự nhủ: "Anh à, đợi cho qua ngày 27 tết được không anh?".

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Phố co mình trong cái lạnh rét buốt. Mùa đông đứng nhìn một người vội vã rời đi. Hạnh phúc buông lơi, tình yêu ở lại. Ngọt bùi đắng cay rồi cũng theo cơn gió đông trôi xa, mất hút giữa ngàn trùng lãng quên.

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Có những dòng này em viết cho anh, viết cho những tháng ngày đọng lại trong kí ức của hai đứa. Em muốn viết cho anh, cho những ngày xuân mưa se lạnh, viết cho mùa hè cuồng nhiệt say sưa, viết cho mùa thu dịu dàng nhè nhẹ, và viết cho mùa đông ấm áp tràn đầy.

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết.

back to top
logo left
logo right
banner bottom