Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi 600 cây số cùng những giọt nước mắt

2020-05-27 01:20

Tác giả: Mộc Đan


blogradio.vn - Con biết ba mẹ mong con sau khi học xong có một công việc ổn định ở thành phố lớn, nhưng ba mẹ ơi, với con không có gì quan trọng bằng gia đình cả.

***

Ngày con xách vali vào Sài Gòn học đại học, con đã nghĩ mình đã quá quen với việc sống xa nhà, chắc lần này cũng không có gì to tát cả. Nhưng rồi càng gần đến ngày đi, lòng con càng nặng trĩu, nước mắt cứ rơi mỗi đêm nằm nghĩ đến những ngày không còn gần ba mẹ.

Ngày cấp 3, ba cho con xuống tỉnh thi vào trường chuyên. Lúc mới xuống đi ôn chẳng bạn chẳng bè con bắt đầu thấy sợ. Cho đến lúc bước vào phòng thi, nhìn những gương mặt bên cạnh xa lạ đến mức con chỉ ước giá như con chưa từng chọn bước vào một môi trường mới như thế này. Bước ra khỏi trường thi, con nói với ba rằng chắc là con không đậu đâu. Ba bảo không sao, không đậu thì về trên huyện học, tự nhiên con cảm thấy có thể như thế lại tốt. Thế nhưng kết quả không như mong muốn, con là những người được chọn cuối cùng, và thế rồi những ngày tháng đầu tiên sống xa nhà bắt đầu. 60 cây số với một con bé vừa vào lớp 10 thật sự rất xa. Con còn chẳng dám gọi về nhà, sợ mình sẽ khóc, sẽ làm ba mẹ lo lắng hơn. Mỗi buổi chiều thứ 7 lại muốn nhanh nhanh chóng chóng kịp chuyến xe cuối cùng về nhà.

Có những cuối tuần, về nhà còn chẳng đủ 24 tiếng, nhưng vẫn không cầm lòng được mà muốn nhìn thấy ba mẹ thêm một chúc, khẽ ôm mẹ mỗi buổi tối ngủ cùng. Chỉ thế thôi rồi hôm sau lại xách cặp lên chuyến xe quen thuộc tiếp tục cuộc hành trình còn dang dở ngoài kia. Con chẳng dám khóc thật to mỗi lúc mẹ đưa con ra đón xe, mà chỉ lặng lẽ vẫy chào mẹ lên xe rồi rơi nước mắt. Con biết mẹ đã khóc rất nhiều khi con đậu trường chuyên, những lúc con chuẩn bị đi mắt mẹ cũng đỏ, nhưng lại chẳng dám để những giọt nước mắt kia chảy ra.

Cứ như thế, con đi qua thời cấp 3 của mình với kì nghỉ hè ngắn ngủi bên gia đình, rồi tiếp tục bước vào giảng đường đại học. Giờ không còn là 60 nữa mà là 600 cây số, 12 tiếng đi xe, cảm giác ngày đầu xuống tỉnh học không những ập về mà còn mạnh mẽ hơn rất nhiều. Con biết ba mẹ nào cũng muốn con cái có một môi trường học tốt nhất, và trong thời buổi phát triển như thế này, chỉ có đến các thành phố lớn mới có cơ hội tiếp cận với những gì tốt hơn, rồi cũng phải đứt ruột tiễn những đứa con vào nơi phồn hoa phố hội.

Con nhớ ba mẹ, nhớ nhà một, thì nỗi nhớ và lo lắng của ba mẹ dành cho con mười. Lần đầu tiên vào Sài Gòn có ba đi cùng nhưng con vẫn khóc. Khóc khi nhìn thấy mẹ đứng ở bến xe vẫy tay, nhìn theo con mãi chẳng về. Khóc khi nghĩ lần này đi rồi bao lâu nữa mới được về nhà. Khóc khi nhìn cửa kính xe cảnh vật cứ dần trôi về phía sau. Khóc khi chào tạm biệt ba về nhà, chỉ còn lại mình con nơi xa lạ này. Chỉ có 1,2 người bạn quen, còn lại mọi thứ trắng xóa như một trang giấy. Gọi điện về nhà cũng chỉ lặng lẽ ngồi nghe ba mẹ nói, sợ bản thân sẽ nấc lên những tiếng nghẹn ngào để rồi ba mẹ phải lo. Dù cho có trải qua bao nhiêu lần về rồi lại đi, con vẫn luôn giấu giọt nước mắt mình sau cửa kính, luôn mỉm cười thật tươi chào ba mẹ, rồi lặng lẽ rơi nước mắt khi chuyến xe lăn bánh. Rất nhiều người từng hỏi sao con có thể về nhà trong khi chỉ có vài ba ngày cuối tuần được nghỉ, vừa tốn tiền xe, vừa mệt người.

Tất nhiên tiền là một vấn đề quan trọng, nhưng với con, con có thể giảm chi tiêu cả tháng để dành tiền về với ba mẹ, về nhà mọi mệt nhọc đều được rũ bỏ. Nhiều lúc con chẳng thể nào quen được với cuộc sống xô bồ nơi Sài Gòn nhộn nhịp, chỉ muốn thật nhanh được về nhà, nhưng rồi chỉ có thể gặm nhấm nỗi buồn một mình vì những tiết học, những bài thi dồn dập tới giữ chân con lại. Thật sự muốn gọi về cho ba mẹ mà khóc thật to như hồi còn nhỏ mỗi lần khó chịu trong lòng.

Đến nay đã ba năm rồi, con đã đi được phân nửa quãng đường. 600 cây số cùng với những giọt nước mắt chẳng vơi đi, nhưng ba mẹ yên tâm, con đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Đã có thể gọi điện về nhà nói chuyện cả tiếng mà chẳng còn thấy nghẹn ngào, chẳng còn nhiều thời gian rảnh về nhà nữa, mà chỉ có thể mong ngóng đến tết rồi lại hè để về nhà quanh quẩn bên ba mẹ. Con biết ba mẹ mong con sau khi học xong có một công việc ổn định ở thành phố lớn, nhưng ba mẹ ơi, với con không có gì quan trọng bằng gia đình cả.

Có thể công việc con vất vả hơn một chút, kiếm được ít tiền hơn một chút nhưng chỉ hi vọng được ở gần ba mẹ hơn một chút. Con gái của ba mẹ đã trưởng thành rồi, dù có gục ngã con cũng sẽ mạnh mẽ đứng lên, để những giọt nước mắt của mẹ, của con không vô nghĩa. Cuộc sống của con luôn có ba mẹ là điểm tựa vững chắc nhất, nên hãy tin và tự hào về con ba mẹ nhé. Con yêu ba mẹ rất nhiều!

© Mộc Đan - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về | Family Radio

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Mộc Đan

Sau tất cả những hứa hẹn trăng sao là đường ai nấy bước, là nhà ai nấy về chứ chẳng chung lối đi, chẳng về một nhà

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

back to top