Cô giáo kính yêu của tôi
2021-11-20 01:25
Tác giả:
Mộc Đan
blogradio.vn - Cô ơi, có lẽ em đã, đang và sẽ dần hiểu được vì sao cô yêu thương chúng em như thế, em hiểu được những đêm dài ngồi bên trang giáo án của cô, hiểu được ánh mắt thất vọng của cô mỗi lúc chúng em làm sai, hiểu được sự bao dung mỗi lần cô bảo vệ những đứa học trò của mình.
***
Dưới hàng hoa sữa tỏa hương nồng nàn khắp phố phường, dưới cái se se lạnh của những ngày chớm đông, dưới tà áo dài trắng gần chục năm rồi không mặc đến…Tôi trở về trường, trở về cái nôi đã từng nuôi dưỡng ước mơ tôi những ngày thơ bé.
Hàng phượng già đã chẳng còn nằm đó, vì qua bao năm chúng đã trở nên mệt mỏi sau những mùa rực đỏ sân trường. Cánh phượng ép khô còn in hằn trong trang sổ trắng, nét mực lưu bút phai mờ bớt theo thời gian, chỉ còn lại những dòng kí ức nhạt nhòa về những ngày cắp sách đến trường.
Người giáo viên năm ấy dắt tay tôi bước vào cổng trường khi tôi mới chỉ là đứa nhỏ 5-6 tuổi, cầm tay chỉ cho tôi những nét chữ đầu đời. Rồi tôi cứ lớn dần lên và cô thầy tôi ngày một già đi trông thấy.
Những chuyến đò ngang vẫn ngày ngày qua lại, từng thế hệ học trò lớn lên, rời xa mái trường, từng người thầy người cô cũng theo đó mà dừng mái chèo tại một thời gian đã định. Những mảnh ghép rời rạc về ngày ấy cứ mãi day dứt trong tôi mỗi lần có thể chỉ là vô tình đi ngang qua nơi mình từng theo học.
Những dãy nhà cấp 4 đơn sơ ngày đó giờ đã được thay bằng những dãy nhà 2 tầng khang trang và đẹp đẽ. Còn đâu những chiếc bàn gỗ nặng gấp mấy lần đứa học trò nhỏ, còn đâu cánh cửa gỗ kẽo cà kẽo kẹt mỗi ngày gió về. Trường khác xưa nhiều quá, nhưng điều đó cũng chẳng làm tôi vơi bớt chút bồi hồi ngày trở lại.

Đứng trên tầng cao nhìn xuống khoảng sân trường rộng tôi có thể mường tượng ra được hình ảnh của những cô cậu học trò, là những đứa nhỏ xêm xêm tuổi đứa con của tôi bây giờ, đang nô đùa chạy nhảy. Tôi có thể nhìn thấy có cậu nhỏ đang đuổi theo quả bóng chạy trước vài bước chân. Tôi thấy cô bé mái tóc dài đen nhánh ngồi ở gốc cây, tay cầm tập vẽ lúi húi vẽ lại điều gì đó. Ngày xưa tôi cũng vậy, đã từng có những ngày vô tư và thoải mái như thế. Bước ra khỏi cổng trường với bao nhiêu hoài bão lớn, tôi nhận về cho mình những áp lực vô hình chẳng thể chia sẻ với ai, và đã bao lần tôi ước mình có thể trở về những ngày trẻ thơ ấy, lại được đến trường, với bạn bè, thầy cô.
Từ xa xa một bóng người thân thuộc đang bước đến, đó là cô giáo của tôi. Mắt tôi rưng rưng như muốn khóc, mái tóc cô đã bạc hơn phân nửa, những đốm đồi mồi, tàn nhang và nếp nhăn nơi khóe mắt cũng điểm trên gương mặt ấy, nhưng có một điều không bao giờ thay đổi đó là ánh mắt trìu mến như một người mẹ hiền dành cho những đứa học trò nhỏ của mình.
“Cô ơi”. Giọng tôi nghẹn ngào trong sự xúc động chẳng thốt thành lời.
Cô mỉm cười hiền hậu, tiến lại gần ôm lấy tôi vào lòng, vỗ vai tôi như một lời dỗ dành ngọt ngào nhất.
“Lớn rồi, không mít ướt như hồi xưa nữa nhé”
“Cô… có còn nhớ em không?”
“Làm sao cô quên được con bé ngày xưa nhìn hiền hiền mà lại giỏi bắt nạt các bạn cơ chứ”.
Ai mà ngờ được người con gái có thể thướt tha trong tà áo dài trắng lại có thể “thét ra lửa” trước các bạn kể cả trong và ngoài lớp. Và cũng sẽ chẳng ai hiểu được vì sao cô nàng hổ báo ngày ấy giờ lại trở thành một giáo viên tiểu học cơ chứ.
Sau khi học xong Đại học, trong một chuyến đi tình nguyện trên vùng cao, tôi đã phải lòng những em nhỏ ở trên đó. Để rồi lựa chọn ở lại một nơi sáng mở mắt ra là thấy đồi nương, rừng núi, chẳng xe cộ, chẳng trang thiết bị hiện đại, chỉ có một dãy nhà đơn sơ làm lớp, tấm ván làm bàn, sách vở cũ ủng hộ từ vùng xuôi, ở lại đây làm một người “mẹ hiền” của đám nhỏ. Chúng cũng hiếu học, cũng muốn biết cái chữ, nhưng vì hoàn cảnh chúng còn phải tự lo cho mình cái ăn trong những ngày bố mẹ lên nương, lên rẫy.
Chúng đi học với tấm áo mỏng manh trong ngày đông rét buốt, cõng trên lưng đứa em mới chập chững biết đi. Tất nhiên không phải vì thương hại mà tôi ở lại, chỉ là tôi mong muốn được làm một chút nắng ấm che chở cho chúng mà thôi.
20/11, những đứa nhỏ của tôi trèo đèo lội suối hái về cho tôi một đóa hoa rừng, không giỏ, không bó, chúng lấy một sợi dây cột lại xem như là gọn gàng. Rồi chúng ôm thêm nào khoai, nào sắn, nào măng đến căn nhà nho nhỏ của tôi ở gần trường, cô trò cùng nhau đốt một đống củi, luộc ít củ khoai, ngồi nói chuyện với nhau những điều trên trời dưới đất.
Những ánh mắt lấp lánh ngây thơ ấy cứ làm tôi xao xuyến mãi như một mối tình đầu. Tôi cũng đã từng là một đứa học trò, cũng đã có một tuổi thơ dữ dội, tôi hi vọng rằng tôi còn ở đây thì có thể cho những đứa trẻ ấy tất cả những gì tốt đẹp nhất mà tôi có thể cho được.
Lần này, tôi có cơ hội trở về ngôi trường của tôi, được gặp lại người đã từng dạy tôi ngày ấy, có một lời tôi muốn gửi lại nơi đây. Chẳng biết sau đây sẽ còn lần nào nữa tôi được trở lại, nhưng trong ánh mắt, trong tâm trí tôi vẫn luôn lưu giữ lại hình ảnh của ngôi trường, của thầy cô ngày ấy và bây giờ. Tôi luôn tự hào rằng tôi đã từng ở đây, từng được học, được vui chơi dưới mái trường này.
Cô ơi, có lẽ em đã, đang và sẽ dần hiểu được vì sao cô yêu thương chúng em như thế, em hiểu được những đêm dài ngồi bên trang giáo án của cô, hiểu được ánh mắt thất vọng của cô mỗi lúc chúng em làm sai, hiểu được sự bao dung mỗi lần cô bảo vệ những đứa học trò của mình. Gửi lời chúc sức khỏe đến cô, hi vọng cô sẽ cùng chúng em, cùng tụi nhỏ thắp nên thật nhiều ước mơ hơn nữa.
© Mộc Đan - blogradio.vn
Xem thêm: Giữa thành phố rộng lớn này, có nơi nào cho em sự bình yên | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống














