Cô giáo kính yêu của tôi
2021-11-20 01:25
Tác giả:
Mộc Đan
blogradio.vn - Cô ơi, có lẽ em đã, đang và sẽ dần hiểu được vì sao cô yêu thương chúng em như thế, em hiểu được những đêm dài ngồi bên trang giáo án của cô, hiểu được ánh mắt thất vọng của cô mỗi lúc chúng em làm sai, hiểu được sự bao dung mỗi lần cô bảo vệ những đứa học trò của mình.
***
Dưới hàng hoa sữa tỏa hương nồng nàn khắp phố phường, dưới cái se se lạnh của những ngày chớm đông, dưới tà áo dài trắng gần chục năm rồi không mặc đến…Tôi trở về trường, trở về cái nôi đã từng nuôi dưỡng ước mơ tôi những ngày thơ bé.
Hàng phượng già đã chẳng còn nằm đó, vì qua bao năm chúng đã trở nên mệt mỏi sau những mùa rực đỏ sân trường. Cánh phượng ép khô còn in hằn trong trang sổ trắng, nét mực lưu bút phai mờ bớt theo thời gian, chỉ còn lại những dòng kí ức nhạt nhòa về những ngày cắp sách đến trường.
Người giáo viên năm ấy dắt tay tôi bước vào cổng trường khi tôi mới chỉ là đứa nhỏ 5-6 tuổi, cầm tay chỉ cho tôi những nét chữ đầu đời. Rồi tôi cứ lớn dần lên và cô thầy tôi ngày một già đi trông thấy.
Những chuyến đò ngang vẫn ngày ngày qua lại, từng thế hệ học trò lớn lên, rời xa mái trường, từng người thầy người cô cũng theo đó mà dừng mái chèo tại một thời gian đã định. Những mảnh ghép rời rạc về ngày ấy cứ mãi day dứt trong tôi mỗi lần có thể chỉ là vô tình đi ngang qua nơi mình từng theo học.
Những dãy nhà cấp 4 đơn sơ ngày đó giờ đã được thay bằng những dãy nhà 2 tầng khang trang và đẹp đẽ. Còn đâu những chiếc bàn gỗ nặng gấp mấy lần đứa học trò nhỏ, còn đâu cánh cửa gỗ kẽo cà kẽo kẹt mỗi ngày gió về. Trường khác xưa nhiều quá, nhưng điều đó cũng chẳng làm tôi vơi bớt chút bồi hồi ngày trở lại.

Đứng trên tầng cao nhìn xuống khoảng sân trường rộng tôi có thể mường tượng ra được hình ảnh của những cô cậu học trò, là những đứa nhỏ xêm xêm tuổi đứa con của tôi bây giờ, đang nô đùa chạy nhảy. Tôi có thể nhìn thấy có cậu nhỏ đang đuổi theo quả bóng chạy trước vài bước chân. Tôi thấy cô bé mái tóc dài đen nhánh ngồi ở gốc cây, tay cầm tập vẽ lúi húi vẽ lại điều gì đó. Ngày xưa tôi cũng vậy, đã từng có những ngày vô tư và thoải mái như thế. Bước ra khỏi cổng trường với bao nhiêu hoài bão lớn, tôi nhận về cho mình những áp lực vô hình chẳng thể chia sẻ với ai, và đã bao lần tôi ước mình có thể trở về những ngày trẻ thơ ấy, lại được đến trường, với bạn bè, thầy cô.
Từ xa xa một bóng người thân thuộc đang bước đến, đó là cô giáo của tôi. Mắt tôi rưng rưng như muốn khóc, mái tóc cô đã bạc hơn phân nửa, những đốm đồi mồi, tàn nhang và nếp nhăn nơi khóe mắt cũng điểm trên gương mặt ấy, nhưng có một điều không bao giờ thay đổi đó là ánh mắt trìu mến như một người mẹ hiền dành cho những đứa học trò nhỏ của mình.
“Cô ơi”. Giọng tôi nghẹn ngào trong sự xúc động chẳng thốt thành lời.
Cô mỉm cười hiền hậu, tiến lại gần ôm lấy tôi vào lòng, vỗ vai tôi như một lời dỗ dành ngọt ngào nhất.
“Lớn rồi, không mít ướt như hồi xưa nữa nhé”
“Cô… có còn nhớ em không?”
“Làm sao cô quên được con bé ngày xưa nhìn hiền hiền mà lại giỏi bắt nạt các bạn cơ chứ”.
Ai mà ngờ được người con gái có thể thướt tha trong tà áo dài trắng lại có thể “thét ra lửa” trước các bạn kể cả trong và ngoài lớp. Và cũng sẽ chẳng ai hiểu được vì sao cô nàng hổ báo ngày ấy giờ lại trở thành một giáo viên tiểu học cơ chứ.
Sau khi học xong Đại học, trong một chuyến đi tình nguyện trên vùng cao, tôi đã phải lòng những em nhỏ ở trên đó. Để rồi lựa chọn ở lại một nơi sáng mở mắt ra là thấy đồi nương, rừng núi, chẳng xe cộ, chẳng trang thiết bị hiện đại, chỉ có một dãy nhà đơn sơ làm lớp, tấm ván làm bàn, sách vở cũ ủng hộ từ vùng xuôi, ở lại đây làm một người “mẹ hiền” của đám nhỏ. Chúng cũng hiếu học, cũng muốn biết cái chữ, nhưng vì hoàn cảnh chúng còn phải tự lo cho mình cái ăn trong những ngày bố mẹ lên nương, lên rẫy.
Chúng đi học với tấm áo mỏng manh trong ngày đông rét buốt, cõng trên lưng đứa em mới chập chững biết đi. Tất nhiên không phải vì thương hại mà tôi ở lại, chỉ là tôi mong muốn được làm một chút nắng ấm che chở cho chúng mà thôi.
20/11, những đứa nhỏ của tôi trèo đèo lội suối hái về cho tôi một đóa hoa rừng, không giỏ, không bó, chúng lấy một sợi dây cột lại xem như là gọn gàng. Rồi chúng ôm thêm nào khoai, nào sắn, nào măng đến căn nhà nho nhỏ của tôi ở gần trường, cô trò cùng nhau đốt một đống củi, luộc ít củ khoai, ngồi nói chuyện với nhau những điều trên trời dưới đất.
Những ánh mắt lấp lánh ngây thơ ấy cứ làm tôi xao xuyến mãi như một mối tình đầu. Tôi cũng đã từng là một đứa học trò, cũng đã có một tuổi thơ dữ dội, tôi hi vọng rằng tôi còn ở đây thì có thể cho những đứa trẻ ấy tất cả những gì tốt đẹp nhất mà tôi có thể cho được.
Lần này, tôi có cơ hội trở về ngôi trường của tôi, được gặp lại người đã từng dạy tôi ngày ấy, có một lời tôi muốn gửi lại nơi đây. Chẳng biết sau đây sẽ còn lần nào nữa tôi được trở lại, nhưng trong ánh mắt, trong tâm trí tôi vẫn luôn lưu giữ lại hình ảnh của ngôi trường, của thầy cô ngày ấy và bây giờ. Tôi luôn tự hào rằng tôi đã từng ở đây, từng được học, được vui chơi dưới mái trường này.
Cô ơi, có lẽ em đã, đang và sẽ dần hiểu được vì sao cô yêu thương chúng em như thế, em hiểu được những đêm dài ngồi bên trang giáo án của cô, hiểu được ánh mắt thất vọng của cô mỗi lúc chúng em làm sai, hiểu được sự bao dung mỗi lần cô bảo vệ những đứa học trò của mình. Gửi lời chúc sức khỏe đến cô, hi vọng cô sẽ cùng chúng em, cùng tụi nhỏ thắp nên thật nhiều ước mơ hơn nữa.
© Mộc Đan - blogradio.vn
Xem thêm: Giữa thành phố rộng lớn này, có nơi nào cho em sự bình yên | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.














