Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em không tiếc anh, em chỉ tiếc thanh xuân của chính mình

2020-07-07 01:27

Tác giả: Mộc Đan


blogradio.vn - Em không tiếc anh, em chỉ tiếc 7 năm thanh xuân mình bỏ ra đổi lại một trái tim không lành lặn. Thì thôi em buông tay anh nhé. Một đoạn đường đẹp đẽ đã đi qua cũng đến lúc em hiểu, tất cả hãy để là quá khứ.

***

Ngày anh cùng chị ấy bước vào lễ đường cũng là lúc em nhận ra rằng mọi chuyện kết thúc thật rồi. Anh và em không phải thanh mai trúc mã cũng chẳng phải bạn học thuở cấp 3, chúng ta vô tình va vào nhau trên đường đời tấp nập để rồi đi bên nhau đến nay đã 7 năm.

Người ta hay bảo tình bạn kéo dài đến 7 năm là mãi mãi nhưng còn tình yêu đến 7 năm vẫn dễ dàng tan ra như bong bóng xà phòng phải không anh?

7 năm đủ để một người con trai từ bàn tay trắng có thể có công danh sự nghiệp đàng hoàng, 7 năm đủ để cho chúng tay hiểu về đối phương đến từng chi tiết nhỏ, 7 năm đủ để em và anh trở thành một thói quen trong cuộc sống của nhau nhưng rồi 7 năm thanh xuân của em lại đổi bằng một đám cưới, đám cưới anh vẫn là chú rể nhưng em không phải cô dâu.

Anh có còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau không. Đó là một chiều Sài Gòn đổ cơn mưa rào nặng hạt, em vô tình ghé vào góc quán quen và gặp anh.

Lần đầu tiên em có ấn tượng tốt đến thế với chàng trai lần đầu gặp - một anh chàng mặc áo thun trắng, đeo cặp kính cận trông khá đơn giản, sạch sẽ đang cắm cúi làm gì đó trên máy tính ngay chỗ em hay ngồi mỗi khi đến quán.

thuong-noi-dau-2

Tất nhiên em cũng sẽ không quan tâm đến chỗ ngồi nếu quán không đông đến mức đột xuất như vậy. Căn phòng khá nhỏ với bốn chiếc bàn đã gần như được lấp đầy bởi người, chỉ còn dư lại một chỗ đối diện anh.

Hít một hơi thật sâu, em đánh liều tiến lại bàn.

“Anh ơi. Xin hỏi em có thể ngồi tạm chỗ này được không ạ?”

Em còn bổ sung thêm.

 “Nay quán đông quá ạ”.

Anh ngưng nhìn vào màn hình laptop, ngước lên, mỉm cười nhẹ nhàng:

“Em ngồi đi. Anh đi một mình, không phiền gì đâu”.

Đúng là người ta bảo con gái mê trai thì đầu thai mới hết. Dù anh không được như idol, soái ca ngôn tình gì nhưng mang lại cho người đối diện cảm giác rất ổn. Đôi lúc trong lúc làm việc em lại khẽ liếc nhìn qua người đối diện, ngắm đến ngẩn ngơ rồi lại giật mình tập trung trở lại.

Liệu anh có để ý không nhỉ, lỡ đâu anh biết chắc đang thầm cười trong lòng vì sự ngớ ngẩn của em ấy chứ. Cơn mưa qua đi cũng đã xế chiều, mọi người trong quán cũng đã rời đi gần hết, anh thu dọn đồ đạc đứng dậy chuẩn bị ra về.

“Anh về trước nhé. Hôm sau có còn muốn ngắm anh nữa thì cứ đến đây nhé”.

Thật lòng chỉ muốn tìm một cái lỗ nào để chui xuống khi hành động bất chính của mình bị phát hiện. Mặt em đỏ bừng, chẳng biết trả lời anh sao, chỉ nặn ra một nụ cười thật gượng gạo.

Những ngày sau đó bận đến mức em chẳng có thời gian ghé quán, cũng lỡ quên luôn chàng trai làm em có chút rung rinh ấy.

5

Qua cả tháng trời, em lại ghé quán nhưng không phải vào một chiều mưa, gọi một cốc trà đào cam sả, bước lên tầng tìm đến chỗ quen, lòng chợt hụt hẫng khi nhớ ra lời hẹn của một người nào đó.

Cả căn phòng đầy ắp người hôm ấy nay chỉ có mình em, mở laptop cắm tai nghe mở cho mình một bài hát hợp tâm trạng lại tiếp tục với công việc của mình.

“Hôm nay cho anh ngồi ké nhé”.

Một tiếng nói tự nhiên vang lên trên đầu. Đang định từ chối vì nay quán vắng lại chợt nhận ra giọng quen quen.

“Để còn ngồi ngắm em”.

Ôi thôi lại mật ngọt chết ruồi. Và Sài Gòn đã kết duyên cho anh và em như thế. Thời điểm em và anh đều mới có những công việc đầu tiên sau khi rời giảng đường Đại học, rời xa sự bảo bọc của bố mẹ. Chúng ta đã có những ngày tháng cùng nhau nỗ lực, cùng nhau san sẻ như thế.

Ngày qua ngày, tháng qua tháng chúng ta cùng đi qua hết những ngày nắng rồi lại đến ngày mưa. Những ngày tháng đó vui vẻ có, giận hờn có, có những lần cãi vã to đến mức tưởng chừng như chẳng thể nào bên nhau nữa nhưng rồi lại tiếc cho những gì đã có. 

Anh nhường một chút, em nhịn một chút, sau khi cả 2 đã bình tĩnh nhận ra cái sai của mình thì chẳng ngần ngại gì mà tiến lên giữ bàn tay người kia lại không để mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Kỉ niệm 1 năm, 2 năm, 5 năm, 6 năm bên nhau, mỗi năm mỗi khác. Mỗi lần kỉ niệm qua đi giống như chúng ta đang tiến gần hơn đến bến bờ hạnh phúc. Công việc ổn định hơn, hai đứa cũng đã để dành được một khoản kha khá chuẩn bị cho sau này.

kivong

Em đã từng nghĩ có lẽ ông trời đã thật ưu ái mình khi có một người con trai bên mình lâu như thế, có một mối tình khắc cốt ghi tâm như thế, mong rằng tình đầu cũng chính là tình cuối.

Em đã từng tưởng tượng ra lúc chúng mình cưới nhau, em sẽ là mặc trên mình chiếc váy cưới đẹp nhất, sánh bước cùng người em yêu nhất bước vào lễ đường. Sau đó sẽ sinh cho anh những đứa trẻ thật đáng yêu, cứ thế cùng anh và gia đình nhỏ an yên và hạnh phúc đến già.

Bố mẹ hai bên cũng rất vừa ý, luôn vun vào cho mối quan hệ này, chỉ còn đợi một lời cầu hôn từ anh nữa mà thôi. Em đôi khi cũng hay bâng quơ nói về chuyện này, anh không né tránh nhưng luôn nói muốn kiếm được nhiều tiền hơn nữa, muốn ổn định hơn chút nữa để có thể lo cho em, cho chúng mình, rồi anh sẽ cho em một buổi cầu hôn mà cả đời cũng không quên được.

Còn hơn một tháng nữa là đến ngày kỉ niệm 7 năm bên nhau, em đã lên kế hoạch tạo cho anh một bất ngờ nho nhỏ. Vậy nhưng có lẽ em nhạy cảm quá chăng khi thời gian gần đây em thấy anh không còn quan tâm em như trước, không còn dành chút thời gian chúc em ngủ ngon mỗi tối, anh hay lấy lí do bận việc này việc khác không đi lang thang ăn uống với em mỗi cuối tuần.

Em có thể thông cảm vì em biết công việc anh rất bận rộn nhưng em cũng chẳng muốn bắt ép người khác phải quan tâm mình khi người ta không còn muốn làm thế nữa.

tinh-dau-6

Rồi có những lần chúng ta đã hẹn nhưng anh không đến, anh chỉ nhắn cho em rằng có việc đột xuất, xin lỗi đã để em đợi. Lần lượt chuyện xảy ra, chúng kéo xa khoảng cách giữa chúng ta. Anh rất ít khi liên lạc còn em lại chọn cách im lặng, muốn có một chút không gian suy nghĩ lại về chuyện hai đứa.

Đến ngày kỉ niệm, em bí mật đến nhà anh, tự tay chuẩn bị bữa tối thật lãng mạn, thật sự không muốn nghĩ nhiều nữa, em muốn có một đáp án chính xác, liệu anh có muốn bước tiếp đoạn tình cảm này hay không. Thế nhưng em không đợi được điều đó.

Sáng hôm đấy, em có đi ngang qua chỗ anh làm vô tình thấy anh và một cô gái nào đó đi cùng nhau, cười cười nói nói rất vui vẻ, lâu lắm rồi em mới lại nhìn thấy anh cười nhưng lại không phải vì em. Em cảm thấy tim mình như vỡ vụn, tự nói với lòng rằng chắc mọi chuyện không như mình nghĩ đâu nhưng lại chẳng thể nào thuyết phục được mình.

Em cứ đứng ở đó nhìn anh cùng người ấy lướt qua, lặng lẽ gạt đi giọt nước mắt khẽ chực trào.

Buổi tối hôm ấy, em vẫn đợi anh ở nhà. Chẳng biết anh còn nhớ hôm nay là ngày gì hay không mà đến hơn 8h tối mới trở về. Anh bước vào căn nhà tối om, le lói một chút ánh sáng từ những ngọn nến trên bàn ăn.

Nến đã cháy quá nửa, đồ ăn cũng nguội lạnh như tim em vậy. Em ngồi ở đó chẳng còn sức mà chạy lại chào anh bằng cái ôm như mọi lần nữa. Cố nặn ra nụ cười thật dễ nhìn và nói.

“Anh mới về à? Để em đi hâm lại đồ ăn nhé”.

“Thôi. Anh đi ăn cùng bạn rồi. Mà sao hôm nay em lại ở đây? Sao không báo trước với anh”.

em-buon

À thì ra anh chẳng nhớ nữa. Chẳng còn nhớ ngày quan trọng như thế này, có khi nào anh cũng đã quên anh còn một người bạn gái là em đây không. Hóa ra người ta nói đúng con gái càng yêu càng sâu, con trai lại càng yêu càng nhạt.

“Anh à! Chúng mình chia tay đi”

“Im lặng là đồng ý nhé. Em về đây”.

Lời chia tay là do em nói ra nhưng anh có biết quyết định ấy khó khăn với em đến nhường nào hay không? Vậy mà anh đã không giữ em lại, anh chỉ đứng đó nhìn em ra về. Chính giây phút đấy em nhận ra có lẽ anh hết yêu em thật rồi.

Những ngày sau đó, em cũng không nhận được bất kì hồi âm nào từ anh, không một tin nhắn, không một cuộc gọi, giống như câu chia tay ấy đã cắt đứt sợi tơ hồng giữa chúng ta, biến mất như chưa từng tồn tại.

Anh có buồn không, có nhớ em như em vẫn nhớ anh không. Em vùi đầu vào công việc, chẳng để dư cho mình chút thời gian nghỉ ngơi vì mỗi khi có thời gian rảnh em lại bắt đầu nghĩ về anh, nghĩ xem em có làm sai chuyện gì không mà tự nhiên mọi chuyện lại tồi tệ như thế này.

Tim chưa lành, tình chưa cạn, vậy mà em đã nghe tin anh sắp lấy vợ. Dĩ nhiên anh sẽ không gửi thiếp mời cho người yêu cũ như em đâu chỉ là em nghe tin từ một cô bạn là đồng nghiệp của anh.

Hai tháng sau chia tay, anh đã thuộc về người khác, cùng người ta thực hiện giấc mơ về gia đình hạnh phúc của em. Điều mà em không ngờ tới đó chính là vợ sắp cưới của anh lại hẹn gặp em tại quán quen của chúng mình.

nắm_tay

Chị ấy đã nói rất nhiều chuyện, chuyện anh và chị ấy đã từng yêu nhau như thế nào trước khi anh gặp em, chuyện chị ấy vì gia đình mà phải rời xa anh, chuyện chị ấy vì vẫn còn yêu nên bất chấp tất cả quay lại tìm anh sau hơn 7 năm xa cách. Và mọi chuyện nhiều đến mức em nhận ra rằng 7 năm yêu nhau chẳng là gì so với ngần ấy năm chị đánh đổi vì anh.

Thế nhưng điều em nhận ra rõ nhất và cũng đau đớn nhất, đó là em khá giống chị ấy phải không anh? Vậy có nghĩa là anh đã tìm thấy chút gì đó của chị ấy trong em nên mới ở bên em lâu như vậy, hóa ra em chỉ là người thay thế.

Ngày anh cưới, em chỉ đứng lặng lẽ phía xa, nhìn anh cùng chị ấy bước vào lễ đường. Em không chờ một lời xin lỗi hay giải thích từ anh đâu, chỉ là muốn nhìn anh một lần cuối, âm thầm chúc anh hạnh phúc mà thôi. Có lẽ một thời gian dài hoặc mãi mãi chúng ta sẽ không gặp nhau nữa.

Sài Gòn giờ đối với em quá ngột ngạt rồi, em sẽ đi tìm một chân trời mới, không có anh, không có kỉ niệm của chúng mình. Chắc một thời gian thôi, em sẽ tìm được người toàn tâm toàn ý yêu mình anh nhỉ?

Em không tiếc anh, em chỉ tiếc 7 năm thanh xuân mình bỏ ra đổi lại một trái tim không lành lặn. Thì thôi em buông tay anh nhé. Một đoạn đường đẹp đẽ đã đi qua cũng đến lúc em hiểu, tất cả hãy để là quá khứ.

© Mộc Đan - blogradio.vn

Xem thêm: Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi

Mộc Đan

Sau tất cả những hứa hẹn trăng sao là đường ai nấy bước, là nhà ai nấy về chứ chẳng chung lối đi, chẳng về một nhà

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top