Vì có cậu nên năm tháng ấy tớ chưa từng hối tiếc
2022-04-21 01:20
Tác giả:
Mộc Đan
blogradio.vn - Thanh xuân ấy cùng cậu chưa bao giờ tớ hối tiếc. Tớ sẽ giữ mãi những món quà handmade cậu đã từng tặng tớ, tớ sẽ mãi nhớ người đầu tiên chúc mừng sinh nhật tớ, tớ sẽ nhớ sự quan tâm của cậu, và chúng ta sẽ mãi là bạn thân nhé.
***
Dạo này cậu có khỏe không? Có ăn uống đầy đủ không? Có đang gặp khó khăn với môn học nào không? Có đang cảm nắng một cô bạn nào đó không? Có đang yêu một ai không? Đã nhủ lòng rằng không bao giờ viết về cậu nữa, không nhắc về cậu nữa, chỉ là những gì còn lại không cho tớ làm điều đó.
Từ bao giờ dòng tin nhắn của chúng ta thưa dần và trở nên chẳng còn thoải mái như trước nữa nhỉ? Phải chăng là khoảng cách địa lý đã kéo giãn mối quan hệ của chúng ta. Tớ biết không phải do ngàn cây số ấy, chỉ là chúng ta tự xa nhau mà thôi.
Tớ luôn biết, thứ chúng ta đã từng thiếu có lẽ là một lời thừa nhận, thừa nhận rằng mình từng thích đối phương đến thế. Tớ hay gọi cậu là “bạn thân ai nấy lo” nhưng thật ra là tớ quan tâm đến cậu nhiều lắm đấy, và tớ cũng cảm nhận được sự quan tâm ngược lại từ cậu nữa. Nhưng liệu có phải tớ là người “ảo tưởng” về thứ tình cảm cậu dành cho tớ không nhỉ? Phải chăng với cậu tớ thực sự chỉ là một đứa “bạn thân khác giới” đúng nghĩa, còn với tớ cậu quan trọng hơn như thế một chút.
Tớ đã từng bối rối trước lời thú nhận rằng cậu quý tớ nhất và không muốn xa tớ nhất trong đám bạn bè cấp 3. Tớ đã từng ngần ngại trước câu hỏi của đứa bạn rằng nếu cậu tỏ tình thì tớ có gật đầu hay không, có lẽ thứ tớ sợ lúc đó là sự trẻ dại của chúng ta và khoảng cách Hà Nội đến Sài Gòn, còn thứ tớ có lúc đó chỉ là một chút sự chớm nở đặc biệt nào đó trong trái tim cậu.
Tớ đã từng ngại ngùng khi chụp chung với cậu ở buổi bế giảng cuối cùng ấy, và tớ đã từng hụt hẫng một chút khi cậu cảm thấy không có gì đặc biệt lúc tớ gửi lại bức ảnh cho cậu. Thật hy vọng rằng lúc đó tớ có thể biết rõ tớ thực sự là gì với cậu nhỉ?
Quen nhau đến thời điểm này cũng đã 5 năm rồi nhỉ? Tớ vẫn chưa bao giờ quên ngày 1 tháng 4 năm đó, ngày cậu gửi cho tớ một mối “bận lòng”. Giá như năm đó tớ đừng đưa cuốn lưu bút cho cậu, giá như cậu đừng đột ngột quan tâm đến tớ nhiều như thế, giá như cậu đừng bỏ bài vở để nhắn tin với tớ hàng tiếng đồng hồ trong khi mọi người đang cố gắng chạy nước rút cho ngày thi đại học….có lẽ tớ đã không nhớ đến cậu nhiều như thế. Giá như sẽ có giá như, thời gian là thứ chúng ta không thể quay ngược được, giống như những kỉ niệm đã có giữa chúng ta không thể xóa nhòa được vậy.
Mỗi năm, mỗi năm trôi qua, những người bạn của tớ lại vơi dần, chỉ có mỗi cậu là chưa bao giờ tớ muốn kết thúc. Ranh giới giữa chúng ta tớ rõ hơn ai hết, chính là vào lúc cậu nói rằng cậu thích cô bạn cùng lớp Đại học và ngưng liên lạc với tớ.
Lúc đấy có một chút hụt hẫng đấy, cảm giác cũng hơi đau lòng một chút, mấy đứa bạn từng đặt cược vào tình cảm của cậu dành cho tớ cũng hơi bất ngờ về chuyện này đấy. Nhưng rồi tớ học cách chấp nhận, chấp nhận rằng sự “tồn tại” của tớ là một trở ngại trong mối quan hệ tình cảm của cậu, chấp nhận rằng đôi lúc phải nghe tin tức về cậu qua một người khác, không phải theo dõi đâu, chỉ là người ta chia sẻ về sự ghen tị hạnh phúc của cậu với tớ thôi. Và điều cuối cùng tớ phải học đó là chấp nhận rằng bản thân đã cảm nắng cậu, thường xuyên nhớ đến những ngày chúng ta còn nhắn tin xuyên đêm với nhau, nhớ đến những ngày cậu nhắc tớ ngủ sớm và chẳng quên chúc tớ ngủ ngon, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ dày vò tớ một thời gian dài đó.
Dạo rồi tớ có thử tìm hiểu một chàng trai mới quen. Thảng hoặc người ta cho tớ cảm giác được quan tâm như cậu ngày trước, thảng hoặc người ta làm tớ quên đi sự rung động với cậu, nhưng người ta lại làm tớ hoài niệm nhiều hơn, so sánh với cậu nhiều hơn, và rồi tớ bỏ cuộc, bởi vì một vài lý do trong đó có một chút là không quên được hình bóng cậu.
Có lẽ cậu không phải là chàng trai đầu tiên tớ cảm nắng, nhưng thật sự cậu là người đầu tiên cho tớ cảm giác của một mối tình đầu. Bạn thân của tớ ơi, giờ cậu có đang nhớ đến tớ như tớ nhớ về cậu không nhỉ? Nói ra có lẽ cậu nghĩ tớ hơi ngốc một chút, nhưng tớ đã từng bỏ ra chút thời gian để xem tarot về duyên phận còn sót lại của tớ và cậu trong tương lai, đáp án không nằm ngoài suy nghĩ của tớ, chỉ là thêm cho tớ đôi ba phần tiếc nuối.
Hôm nay, Sài Gòn mưa mãi từ chiều chưa ngớt. Một cơn mưa đầu mùa quật tớ ngay ngày đầu đi thực tập xa. Bước ra khỏi nơi làm bầu trời đã đổi một màu xám xịt. Những mảng mây xanh không còn đủ sức che đi những đám mây trũng nước, sắp sửa đổ xuống mặt đất. Một giọt, hai giọt,… chẳng mấy chốc chiếc áo khoác đã lấm tấm nước. Lý trí thì bảo mặc áo mưa vào đi quãng đường về nhà rất xa đấy, nhưng đôi tay tớ lại chẳng nghe lời, vẫn lấy xe ra hòa vào dòng người tấp nập, mặc cho cơn mưa ngày càng nặng hạt. Đến lúc không còn chịu nổi sự cứng đầu của mình nữa, tớ mới dừng xe lại lôi chiếc áo mưa nằm trong cốp cả năm ra mặc vào, rồi tiếp tục hòa vào màn mưa.
Chúng ta không có kỉ niệm nào với những cơn mưa nên đi dưới cơn mưa ấy tớ chỉ thấy ướt và lạnh chứ không phải nhớ đến cậu đâu. Chỉ có điều khi về tới nhà, sự mệt mỏi đã quật ngã tớ, chỉ muốn thay ra bộ đồ đã có đôi ba phần thấm nước rồi ngủ một giấc bù lại. Nhưng cậu biết không, trong một giây phút mở tủ đồ ra, tớ đã vô tình tìm được một món quà mà tớ tưởng chừng đã làm mất từ lúc nào.
Cậu có còn nhớ chiếc cỏ bốn lá cậu ép khô cẩn thận rồi gửi kèm với ảnh thẻ năm nhất của cậu không, thứ mà cậu gọi là “quà may mắn” ấy, trong một giây phút tớ đã có ý định gửi cho cậu tấm hình tớ vừa chụp lại món quà ấy, nhưng rồi lại thôi, có ích gì đâu, ngồi bần thần ngắm nó hồi lâu rồi lặng lẽ cất vào ví, tự hứa rằng sẽ không để lạc mất món quà ấy như đã từng lạc mất cậu nữa.
Có lẽ theo dự định thì một năm nữa cậu sẽ vô Sài Gòn thực tập nhỉ? Chúng ta sẽ gặp lại ở nơi tớ một mình “chống chọi” 5 năm qua. Tớ vẫn chưa nghĩ ra lúc ấy sẽ đối mặt với cậu như thế nào, biết đâu cậu lại dẫn theo một cô bạn nào đó đến giới thiệu với tớ thì sao nhỉ, hãy cứ yên tâm vì chỉ cần tớ thấy cậu thực sự vui vẻ và hạnh phúc thì tình bạn của chúng ta vẫn luôn luôn ở đó, chưa bao giờ thay đổi.
Có nhớ đến cậu đấy, nhưng tớ cũng đang học cách làm “bạn thân khác giới” đúng nghĩa rồi nhé, một ngày nào đó chúng ta sẽ cùng nhau hạnh phúc với sự lựa chọn của mỗi người, nhỉ?
Lại sắp 1 tháng 4 rồi đấy, liệu cậu có tin lời nói dối “Bây giờ tớ vẫn còn lưu luyến tình cảm giữa chúng ta” không? Tớ sẽ không học tập cậu đợi qua ngày 1 tháng 4 để nói ra lời thật lòng đâu, bởi vì cậu cũng biết tớ không bao giờ cho người ta biết lúc nào là đùa, lúc nào là thật mà.
Thanh xuân ấy cùng cậu chưa bao giờ tớ hối tiếc. Tớ sẽ giữ mãi những món quà handmade cậu đã từng tặng tớ, tớ sẽ mãi nhớ người đầu tiên chúc mừng sinh nhật tớ, tớ sẽ nhớ sự quan tâm của cậu, và chúng ta sẽ mãi là bạn thân nhé.
© Mộc Đan - blogradio.vn
Xem thêm: Có một kiểu con gái còn chưa từng có chàng trai nào yêu mình thật lòng | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.













