Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh mong mình có thể nhớ em mãi

2022-03-28 01:20

Tác giả: Bút Chọc


blogradio.vn - Cho dù em đã quên, cho dù thêm mười năm nữa, cho dù sau này lòng anh có một người khác thì với riêng em, anh tin rằng nỗi nhớ ấy sẽ luôn tồn tại ở một nơi sâu kín nào đó trong trái tim anh. Xin được nhớ em mãi, người thương thầm kín của anh.

***

Mười năm rồi, một quãng thời gian đủ lâu để một người có thể quên một người, đủ để một con tim không còn vương vấn như thủa ban đầu. Mười năm đằng đẵng, mười năm anh mộng mị trong những ký ức xưa. Cứ ngỡ quên em, cứ nhủ quên em, phải quên em đi, nhưng nỗi nhớ nào nghe người sai khiến. Nó như một sợi dây trói lấy, buộc lấy những con tim mong manh, yếu mềm. 

Ngày ấy, tuổi đôi mươi, em hồn nhiên và tươi trẻ, anh thương em biết bao. Thương em trong lặng thầm, thương mà chẳng dám nói một lời. Anh như con ốc, suốt ngày náu mình trong cái vỏ cứng cáp và chật chội, chỉ biết thầm thương, trộm nhớ. Đêm đêm nằm nghe tiếng lòng thở than với nỗi u sầu một mình.

Ngày ấy, nơi con phố đông đúc và náo nhiệt , em đã bên anh, ta đã bên nhau, cùng vô tư vui đùa, chẳng biết chi đến nỗi ưu phiền của nhân gian. Hai trái tim, hai tâm hồn ngây thơ say mê với thanh xuân rực rỡ. Em cười, em nói sao mà dịu dàng thế, ngọt ngào thế? 

mua_3

Ngày ấy, rồi bất chợt, rồi giật mình, anh nhận ra một điều gì đó khác lạ đã xuất hiện trong anh. Nó cứ cồn cào, cứ ngổn ngang, đôi khi vui vui, lắm lúc thẫn thờ như người mộng mị. Thế rồi, cái sự lạ ấy cứ dần lớn lên, chiếm lĩnh con tim anh, cõi lòng anh. Nó bắt anh nghĩ về em nhiều hơn, nhớ em nhiều hơn, quan tâm em nhiều hơn. Nó đánh cắp mất sự vô tư trong  lòng anh, biến anh thành kẻ ngu ngơ, khờ dại.

Vậy là anh đã thương em thật rồi, thương rất bình thường, thương rất tự nhiên, thương bằng cả con tim chân thật nhất. Anh thương em đấy, em biết không? Làm sao mà em biết chứ bởi anh có nói gì đâu. Anh chỉ thương em thôi, thương trong riêng tư, thương trong thầm lặng thì làm sao em biết được chứ.

Anh không nói ra không phải vì thương em chưa đủ, mà anh sợ... Sợ lỡ nói ra em sẽ chối từ, sẽ rời xa anh. Vậy thì sao anh dám nói chứ? Con tim anh mong manh lắm, không đủ mạnh mẽ và liều lĩnh để một lần đánh cược với sự rủi may. Vì thế, anh chỉ dám lặng lẽ bên em, lặng lẽ thương em, đón nhận sự hồn nhiên của em dành cho anh bằng niềm vui sâu kín.

Thời gian chầm chậm qua đi, anh bằng lòng với tất cả, bằng lòng với em, với những buổi tối mình lang thang bên nhau dưới ánh sáng mờ ảo của phố đêm. Anh bằng lòng với những con đường, những hàng cây quen thuộc, những cái nắm tay thật nhẹ...Phố đông đúc mà dường như anh chỉ thấy có riêng em. Anh mong sao phút giây yên bình ấy sẽ vĩnh viễn ngừng lại.

pho

Anh biết cuộc đời chẳng thể mãi êm đềm nhưng ngày xa em anh vẫn thấy sao mà buồn quá đỗi. Em không phụ anh, đời cũng không phụ anh, chỉ là tự anh phụ anh mà thôi. Anh đã không giữ em thì còn trách được ai. Em đâu thể cứ hồn nhiên mãi, vô tư mãi với chỉ riêng anh? Em còn ước mơ của em, còn cuộc sống của em, chẳng thể mãi ở bên một kẻ khờ dại như anh.

Mười năm rồi, tình cũ vẫn chưa phai, anh vẫn ngồi đây, vẫn nhớ, vẫn buồn, vẫn nghĩ về em với những kỷ niệm ngọt ngào trong tim. Chẳng biết giờ em còn nhớ gì không, hay đã quên từ độ nào? Quên anh như quên một người xa lạ vô tình thoáng qua đời kia. Cho dù em đã quên, cho dù thêm mười năm nữa, cho dù sau này lòng anh có một người khác thì với riêng em, anh tin rằng nỗi nhớ ấy sẽ luôn tồn tại ở một nơi sâu kín nào đó trong trái tim anh. Xin được nhớ em mãi, người thương thầm kín của anh.

© Bút Chọc - blogradio.vn

Xem thêm: Mật ngọt hôn nhân | Phần 1 - Xem mắt, lần đầu gặp gỡ | Radio Truyện ngôn tình

Bút Chọc

Ai rồi cũng quên.Chỉ riêng anh luôn mãi nhớ về em

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vượt qua niềm đau

Vượt qua niềm đau

Tôi nhận ra anh cũng thích tôi giống như tôi đã thích anh vậy. Phải chi tôi đủ dũng cảm để nói ra hết mọi chuyện với anh thì giờ đây tôi không phải hối hận nhiều đến vậy.

Viết về tuổi 22 của chúng ta

Viết về tuổi 22 của chúng ta

Tuổi 22, nơi mà một người trẻ cảm thấy mình nhỏ bé giữa vũ trụ bao la của ước mơ và khát vọng, nhưng cũng không thể tránh khỏi áp lực thời gian và nỗi đau của sự thất bại.

Mơ

Chẳng hiểu sao những ngày đó cô có thể mơ những cái mơ lạ lùng như vậy, toàn là mơ những chuyện quá sức mình, vậy mà cũng mơ được. Vậy là thêm một lần mơ nữa vẫn cứ là mơ chứ cô không biến mơ thành thực được.

Top 5 dòng sách chữa lành đang được ưa chuộng

Top 5 dòng sách chữa lành đang được ưa chuộng

Hiện nay, 5 thể loại sách chữa lành được độc giả ưa chuộng gồm sách khám phá bản thân, phân tích hành vi, kỹ thuật giảm căng thẳng, phát triển kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 4)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 4)

Mỗi người một nơi, không ở cạnh nhưng luôn nghĩ về nhau, trái tim của hai đứa trẻ ấy vẫn luôn hướng về đối phương. Người ta hay nói “Xa mặt cách lòng”, giá như nó đúng với câu chuyện này thì hay biết mấy, sẽ không có hai người yêu nhau mà ôm nỗi tương tư như thế.

Gia đình tôi có một thành viên mắt màu hổ phách

Gia đình tôi có một thành viên mắt màu hổ phách

Tôi nhớ mỗi tối nằm trong chăn ấm đều thiếp đi khi ngắm nhìn nó cuộn tròn ấm áp bên cạnh cái đèn ngủ bể cá giả sủi khí đưa đẩy những con cá nhựa lên xuống trong ánh sáng mờ màu xanh lam. Có lẽ đó là những năm tháng bình yên, vui vẻ nhất trong tuổi thơ của tôi và nó, cũng là những năm tháng mà tình bạn của chúng tôi gắn bó keo sơn nhất.

Bất ngờ 6 lý do khiến bạn không hạnh phúc

Bất ngờ 6 lý do khiến bạn không hạnh phúc

Cảm giác trống rỗng và chán nản có thể dẫn đến trầm cảm. Điều này xảy ra sau một số dấu hiệu cho thấy cuộc sống của bạn có điều gì đó bất ổn.

Hỏi thế gian

Hỏi thế gian

Này ngươi đấy cái suy nghĩ ở trong đầu Ta ghét ngươi vì ngươi có oái ăm Ta điên cuồng ta muốn mình bất diệt Của hồn thơ như đang cháy trong đầu

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

back to top