Anh sẽ luôn đợi em, đồ ngốc à
2022-03-18 01:15
Tác giả:
Aphrodi
blogradio.vn - Đồ ngốc à, cho dù dùng cả đời này, anh vẫn sẽ luôn đợi em. Đừng khóc nhé.
***
Dù mới hơn bảy giờ nhưng trời đã nắng gắt. Hôm nay là buổi luyện tập chiến thuật mới. Mọi người đều phấn khích và bắt đầu khởi động. Tôi kiểm tra số lượng thành viên trong đội. Tất cả đầy đủ nhưng chỉ thiếu mỗi mình Hạ Vy. Tôi đoán chắc chắn là cô nhóc sẽ trèo qua cửa sau sân tập mà đi vào. Đứng chờ cô nhóc được một lúc, tôi thấy cô nhóc trèo qua cửa sau để đi vào. Hạ Vy vừa đi vừa lẩm bẩm điều gì đó. Nhìn bộ dạng của cô ấy, tôi không thể nhịn được cười. Tôi đi ra phía sau và hỏi.
- Đang làm gì đó?
- Mình đang trốn đội trưởng. Anh ấy mà biết mình đi trễ là chết chắc.
Tôi cau mày cười. Bất chợt, Hạ Vy qua lại về đằng sau. Sau khi nhìn thấy tôi, cô nhóc giật mình nói lắp bắp.
- Đội… đội trưởng…
Tôi dồn cô nhóc vào tường. Hạ Vy chưa kịp phản kháng lại thì tôi đã cầm tay của em ấy.
- Trong lòng em, anh đánh sợ đến mức vậy sao?
Khuôn mặt của cô nhóc bắt đầu đỏ ửng lên, lúng túng nói. Trông em ấy lúc này rất đáng yêu.
- Đâu có. Chỉ là…
- Chỉ là sao?
Tôi nhẹ nhàng buông tay của Hạ Vy xuống. Đứng chỉnh tề rồi hỏi cô nhóc.
- Em có biết là mình đã muộn bao nhiêu thời gian rồi không?
Cô nhóc nhõng nhẽo trả lời tôi.
- Em chỉ đi muộn một chút xíu thôi.
- 10 phút của em là một chút xíu sao? Có phải là anh chiều em quá nên hư rồi, phải không?
- Đâu có, em đi vô thấy đồ liền đây.
Nói xong, cô nhóc chạy nhanh vào phòng thay đồ.
Tôi và Hạ Vy gặp nhau lần đầu vào đầu mùa hè. Khi đó, em ấy là thành viên mới trong đội của tôi. Tài năng của cô nhóc này khiến mọi người trong đoàn phải bất ngờ. Dù mới 15 tuổi nhưng kỹ năng chơi bóng của cô nhóc đã tương đương với cầu thủ quốc tế. Em ấy đã dám thách thức tôi và thu hút sự chú ý của tôi. Lần đầu tiên có một cô bé không biết trời cao đất dày, điều này cũng khiến tôi cảm thấy rất thú vị. Dù chỉ đánh bại cô nhóc ấy một bàn nhưng nếu diễn ra trong thời gian dài, e rằng sẽ không thể đưa ra kết luận.
Em ấy giống tôi ở chỗ chúng tôi đều là những người được mong đợi nhất trong gia đình. Tất cả đều phải chơi bóng vì lý do công việc chứ không phải đam mê của bản thân. Nhưng điều khác là với mỗi lần luyện tập nghiêm ngặt, tôi trở nên lạnh lùng như băng. Còn cô gái nhỏ thì luôn vô tư cười nói vui vẻ. Nhưng dù vậy, chúng tôi đều yêu bóng đá.
Tôi đã luôn chờ đợi Hạ Vy mỗi sáng. Biết rằng cô ấy hay ngủ dậy muộn nhưng tôi vẫn đợi. Vào buổi chiều tôi luôn đợi em về chung. Biết là Hạ Vy hay ở lại tập luyện một mình nhưng tôi vẫn đợi. Tôi luôn biết bên ngoài của em ấy trông mạnh mẽ, nhưng bên trong lại yếu đuối muốn có người dựa vào. Tôi luôn đợi để bản thân trở nên vững chắc để cho Hạ Vi dựa vào. Một lần khi chúng tôi cùng nhau đá bóng vào một buổi chiều Hạ Vy hỏi tôi.
- Đội trưởng, hằng ngày anh đợi em có mệt không?
- Vậy chả lẽ là “không” à?
- Em biết anh sẽ không bỏ rơi em đâu.
Tôi nhịn cười vì sự tự tin của cô nhóc, trêu lại.
- Tự tin dữ ta. Vậy để lần sau anh không đợi nữa vậy.
- Đội trưởng, anh ...
- Nói đùa chút thôi.
Có lẽ em ấy nói đúng. Tôi không thể nào mà bỏ em ấy lại. Dường như đợi em ấy đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi mà chẳng thể nào mà bỏ được. Nhưng trong tâm thì tôi không thể không đợi, vì tôi sợ em ấy ở một mình sẽ khóc. Như thế thì sẽ làm tôi đau lòng mất.
Tôi từng nghe nói “Đợi là sự kiên trì thể hiện tình cảm của mình tới một ai đó. Sẽ có lúc bạn sẽ vì một ai đó mà sẵn sàng đợi cả đời mình.”
Vào một đêm, trước khi trận chung kết diễn ra, tôi không ngủ được nên trèo lên mái nhà của ký túc xá để giải tỏa tâm trạng. Không ngờ là vừa mới trèo lên thì đã thấy Hạ Vy ngồi ở đó. Mắt của cô nhóc hơi sưng lên chắc là do vừa mới khóc. Khuôn mặt trông có vẻ buồn rầu đó đang ngước lên nhìn mặt trăng đang tỏa sáng trên bầu trời đêm. Tôi đi đến ngồi bên cạnh.
Bầu trời đêm đẹp nhất là lúc mọi thứ trở nên yên lặng nhất. Những ngôi sao đang tỏa sáng lấp lánh tạo ra màn đêm tuyệt đẹp. Tuy vậy, nó vẫn mang theo cái cảm giác buồn bã xem lẫn với sự cô đơn. Tôi hỏi nhóc.
- Đã khuya rồi sao em lại chạy lên đây? Không sợ mai lại đi trễ à?
- Em sẽ không đi trễ vào những lúc quan trọng đâu! Chỉ là em không ngủ được nên mới ra đây.
- Em đang giấu anh chuyện gì, phải không?
Tôi nhìn về phía Hạ Vy đợi lời thật lòng từ em. Nhưng em ấy lại cố gượng để mỉm cười trả lời tôi.
- Không có chuyện gì đâu ạ. Chỉ là trận chung kết tới khiến em hơi lo lắng.
Tôi biết là em ấy đang nói dối nhưng lại không làm gì cả. Tôi hiểu tâm trạng của Hạ Vy. Tôi cười phá lên rồi trêu chọc cô nhóc.
- Bình thường em là người tự tin nhất mà sao tự nhiên đến chung kết rồi lại sợ rồi?
- Đâu phải là em sợ thua đâu.
Thế rồi chúng tôi im lặng nhìn lên bầu trời. Được một lúc, Hạ Vy hỏi tôi.
- Nếu như, có một ngày nào đó, em sẽ rất lâu mới đến sân tập anh có đợi em không?
Câu hỏi kỳ lạ đó khiến cho tôi ngạc nhiên. Điều đó khiến cho tôi hơi khó chịu.
- Em định đi đâu sao?
Cô nhóc cứ lấy ngón tay chọc chọc vào vai trái của tôi.
- Em chỉ hỏi vậy thôi. Anh trả lời em đi mà.
Tôi trả lời.
- Thôi, được rồi. Cho dù em có đi đâu, anh vẫn sẽ luôn đợi em trở về.
Chưa kịp phản ứng gì, cô nhóc ôm lấy tôi. Chưa bao giờ tôi thấy Hạ Vy kỳ lạ như vậy. Cô nhóc thì thào vào tai tôi.
- Em cảm ơn anh. Như vậy là tốt rồi.
Sau khi đội bóng của chúng tôi giành được chức vô địch giải bóng đá mùa hè, Hạ Vy biến mất mà chẳng nói cho tôi biết. Tôi điên cuồng chạy khắp nơi tìm cô nhóc. Nhưng chẳng thể nào mà thấy em ấy.
Tôi đi những bước chân nặng nề trở về ký túc xá. Tôi tự trách tại sao lại không nhận ra sớm điều đó. Giá như tôi nhận ra thì em ấy sẽ không phải đi như vậy.
Chẳng biết từ lúc nào, Phong đã đứng ở trước cửa phòng tôi. Cậu ấy vỗ vào vai tôi rồi đưa cho tôi một cái máy ghi âm, bảo.
- Cái này là Hạ Vy nhờ tao đưa cho mày. Con bé nói mày đừng buồn vì nó. Nếu không thì con bé sẽ không an tâm mà rời đi.
- Tao biết rồi.
Nói xong, tôi vào trong phòng của mình rồi đóng cửa lại. Sau khi ngồi vào bàn học, tôi bật cái máy ghi âm đó lên. Một giọng nói quen thuộc được phát ra “Đội trưởng…”
- Hạ Vy...
“Anh đừng tự trách bản thân mình. Em biết khi em đi, anh sẽ tự ôm tội lỗi vào mình. Như vậy em sẽ buồn lắm! Đây là sự lựa chọn của em. Em đã đồng ý trao đổi với cha. Em ngốc lắm, có đúng không? Nhưng đây là cách em có thể bảo vệ những người mà em yêu quý. Có lẽ, sẽ rất lâu em mới có thể trở về. Anh đợi em nhé, có được không?”
- Đồ ngốc, anh vẫn đợi em mà.
Mới đó mà 5 năm đã qua đi. Tôi vẫn luôn ở nơi đây đợi Hạ Vy trở về. Bởi vì tôi tin rằng em ấy sẽ trở về.
Tôi đi đến sân tập cũ. Bỗng nhiên ở phía xa, một bóng dáng quen thuộc đi về đằng sau sân tập. Tôi chạy nhanh về phía sau sân tập. Chắc chắn đó là Hạ Vy. Cho dù em ấy có thấy đổ thì tôi vẫn nhận ra được. Sau khi chạy đến nơi thì chẳng có ai ở đó.
Bỗng nhiên, có một cô nhóc trèo qua cửa sau. Đó thực sự là Hạ Vy. Em ấy đã trở nên trưởng thành và xinh xắn hơn. Giống như ngày xưa vậy. Tôi đi đến đằng sau, hỏi.
- Đang làm gì đó?
- Mình đang trốn đội trưởng. Anh ấy mà biết mình đi trễ là chết chắc.
Hạ Vy quay lại.
- Đội trưởng.
- Em có biết là mình đã trễ bao nhiêu thời gian rồi không?
Cô nhóc nhõng nhẽo trả lời tôi.
- Em chỉ đi muộn một chút xíu thôi.
- 5 năm của em là một chút xíu sao? Có phải là anh chiều em quá nên hư rồi, phải không?
Tôi ôm em vào lòng. Hạ Vy oà khóc lên như một đứa trẻ.
- Em sẽ không đi nữa. Em không muốn xa anh nữa.
- Đồ ngốc à, cho dù dùng cả đời này, anh vẫn sẽ luôn đợi em. Đừng khóc nhé.
© Aphrodi - blogradio.vn
Xem thêm: Người ta chỉ cố chạy trốn khi lòng chưa bình yên | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.















