Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thì thầm cùng trang viết

2021-12-15 01:25

Tác giả: Aphrodi


blogradio.vn - Cây bút là trang giấy giống như là người bạn thân tri kỉ vậy. Lúc nào cũng sẵn sàng đón nhận tâm tư, cảm xúc của người viết mà chẳng bao giờ phản bội lại họ.

***

Đôi lúc cảm thấy nỗi niềm cứ chất chứa trong lòng, tôi tìm tới viết lách. Mỗi lần cảm thấy hạnh phúc vì một điều gì đó, tôi tìm tới viết lách. Cho dù là buồn hay vui, cô đơn hay đau khổ, tức giận hay tuyệt vọng là tôi đều viết những cảm xúc trong lòng ra giấy.

Viết lách cũng chẳng phải là một thứ gì đó quá lớn lao. Nhưng nó có thể khiến cho những người mang trong mình vết thương lòng lại đi chữa lành vết thương cho người khác. Nó làm dịu đi những nỗi niềm trong lòng, tạo sự phấn khởi để tạo ra hạnh phúc mới. Và còn khiến cho con người ta cảm thấy mình trở nên phong phú hơn, hiểu được cuộc sống nhiều hơn.

Viết lách là thế. Chỉ cần nhìn vào từng câu chữ, dùng cả trái tim để cảm nhận, ta có thể hiểu được người viết muốn truyền tải thông điệp gì. Cũng chả cần phải nói ra, ta vẫn có thể hiểu được nội tâm bên trong của người viết. Tưởng chừng rất dễ mà lại rất khó. Mà ta tưởng như là khó khăn nhưng thực chất là rất dễ rằng.

Những người viết lách là người hay chất chứa nhiều cảm xúc trong lòng. Càng kìm nén thì lại càng cảm thấy thao thức, khó chịu trong lòng. Chính vì thế họ mới tìm đến viết lách, để cho cảm xúc được bộc lộ rõ ra bên ngoài. Họ viết lên giấy những cảm xúc của mình lên từng trang giấy. Coi đó giống như là sự giải thoát cho cảm xúc. Cây bút là trang giấy giống như là người bạn thân tri kỉ vậy. Lúc nào cũng sẵn sàng đón nhận tâm tư, cảm xúc của người viết mà chẳng bao giờ phản bội lại họ.

Tôi đến với viết lách có lẽ là cơ duyên. Đó là khi tôi học lớp 6. Một người bạn học chung lớp với tôi đã cho tôi xem tác phẩm đầu tiên của cậu ấy. Chỉ là một tác phẩm bình thường, mỗi tập rất ngắn mà vì mới viết nên chưa vào đâu cả. Nhưng nó lại tạo cho tôi cảm giác thú vị. Cái cảm giác hưng phấn lúc đó khiến cho tôi nảy ra một suy nghĩ: "Hay là mình thử viết xem sao".

Tôi là một con người từ trước tới giờ là thích một thứ gì đó được một thời gian ngắn rồi lại thôi. Thích là thích một cách cuồng nhiệt, hiểu một cách trôi chảy. Nhưng một khi chẳng còn cảm hứng thú thì tôi sẵn sàng từ bỏ nó kể cả vứt bỏ cũng chẳng quan tâm.

Từ lúc bắt đầu tập viết, tôi cũng chẳng nghĩ gì nhiều. Chỉ đơn giản nghĩ là viết để cho vui, chẳng để ý xem mình sẽ thích đến bao lâu. Khi tôi bắt đầu viết một tác phẩm nào đó, viết được một chút rồi lại chẳng nghĩ ra, chẳng nghĩ ra là sẽ bỏ. Mỗi lần như vậy, tôi cũng chẳng còn nhớ là mình đã tạo ra bao nhiêu tác phẩm chưa hoàn thành nữa. Nhưng cũng chẳng biết từ lúc nào, viết lách lại trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi. Chắc có lẽ là từ lúc đó.

Sau những lần thay đổi liên tục, tôi cũng đã viết cho mình một tác phẩm nguyên vẹn, có một kết thúc có hậu. Tôi đã nâng niu nó, giữ gìn nó. Bởi vì nó là tác phẩm của tôi đã hoàn thành bằng cảm xúc của mình. Nhưng rồi đã có một chuyện đã xảy ra, một chuyện mà cho đến bây giờ đã trở thành vết thương lòng của tôi, thay đổi suy nghĩ và cách viết của tôi. Tôi đã suy nghĩ khác về viết lách.

Ba ngày sau khi tôi đã hoàn thành tác phẩm của mình, mẹ tôi biết chuyện tôi giấu mẹ để viết. Lúc đó, mẹ tôi rất tức giận. Chỉ cần nhìn sắc mặt của mẹ tôi lúc đó thôi cũng đủ để cảm thấy sợ đến mức run người. Cái cảm giác đằng đằng sát khí ấy khiến tôi sợ. Tôi và mẹ đã có một trận cãi vã. Được một lúc, mẹ tôi vào phòng ngủ của tôi. Sau đó mở toang cặp sách của tôi ra mà lục lọi, mặc kệ tôi cầu xin mẹ dừng lại nhưng cũng chỉ là vô ích. Bà ấy đã lấy tác phẩm của tôi ra rồi mắng một cách thậm tệ. Nhưng nếu là những lời mắng thậm tệ thì tội có thể chịu đựng được. Đằng này, mẹ tôi đã xé nó trước mặt tôi. Tôi chẳng thể nào làm gì cả. Tôi chỉ còn cách nhìn mẹ xé tác phẩm đầu tay trong sự bất lực.

Bắt đầu từ lúc đó, tôi dừng viết trong hai năm liền. Trong hai năm đó, tôi không hề viết gì cả. Cảm xúc chất chứa trong lòng nhiều tới mức chỉ muốn làm một điều gì đó để giải tỏa nhưng lại không làm được. Mỗi lần tôi muốn đặt bút để viết một thứ gì đó nhưng khi đặt bút xuống thì lại buông bút ra. Cảm xúc chất chứa nhưng lại như chẳng có gì. Trong đầu chỉ là bóng tối dày đặc mà thôi.

Tôi đã rất sợ. Tôi sợ mình sẽ tự làm bản thân mình tổn thương. Tôi sợ những câu từ của mình viết ra sẽ nhuộm màu bóng tối. Tôi chỉ thấy bản thân mình thật thảm hại vì chẳng thể nào mà bảo vệ nổi cảm xúc của chính mình.

Tưởng chừng tôi sẽ dừng viết mãi mãi thì lại nhận ra rằng mình không thể nào từ bỏ viết lách được.

Vào một đêm nọ, tôi đã mơ một giấc mơ. Tôi mơ thấy mình đã lang thang trong bóng tối rất lâu. Cứ đi mãi mà chẳng thấy lối ra ở đâu cả. Trong đầu tôi suy nghĩ rằng mình sẽ mãi mãi ở đây, sẽ chẳng phải chịu đựng điều gì cả. Nhưng rồi đã có một tia sáng chiếu rọi dẫn tôi đến khoảng trời trong xanh. Và tôi thấy có một cô gái mặc chiếc váy trắng tinh tựa như là cánh của thiên thần đứng trên bãi cỏ xanh mướt nhìn lên bầu trời. Có cái gì đó trông rất quen thuộc. Thế rồi cô gái đó quanh sang nhìn tôi và mỉm cười. Người đó lại chính là tôi. Từng cơn gió nhẹ nhàng thổi ngang qua. Tôi từ từ đến gần. Cả hai đều ngẩng mặt lên nhìn bầu trời trong xanh. Bầu trời trong xanh thật đẹp! Chúng tôi cứ nhìn như vậy. Cảm giác của tôi dường như nhẹ nhõm hẳn. Cũng chẳng còn nghĩ ngợi điều gì. Rồi nửa kia của tôi nói với tôi: "Chúng ta cùng nhau trở thành vị thần tập sự nhé! Dùng cây bút viết lên ước mơ và hi vọng để xua tan đi bóng tối. Rồi tất cả sẽ ổn thôi."

Khi tôi bắt đầu lên lớp 9, tôi đã trở lại với viết lách. Thật sự tôi rất vui. Tôi chẳng còn sợ nữa. Tôi bắt đầu viết lại từ đầu, viết lại các cảm xúc ra giấy. Cảm xúc của tôi không còn bị loạn nữa. Mỗi lần viết, tôi cảm thấy mình thật nhẹ nhõm.

Dẫu trong lòng vẫn có vết thương không thể nào xóa đi được nhưng vẫn có thể tự mình đi ra ánh sáng, tạo ra ước mơ và hi vọng. Đó là phong cách của tôi. Có lẽ tôi không phải là thần. Nhưng một ngày nào đó tôi sẽ làm được. Để có thể làm được, tôi sẽ trở thành một vị thần tập sự, tự mình đi đến ánh sáng của ước mơ và hi vọng. Tôi chắc chắn sẽ tự đi đúng con đường hạnh phúc dành cho mình.

Viết lách lúc nào cũng tạo ra động lực cho con người ta tiến lên về phía trước. Lúc nào thấy buồn thì có thể dựa vào. Nếu như mà thấy vui vẻ thì cảm xúc được lưu giữ mãi mãi. Tuy viết lách không phải là thứ cao sang gì nhưng lại đem cho ta cảm thấy bình yên mỗi ngày.

© Aphrodi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương? | Radio Tình Yêu

Aphrodi

Như một vị thần bay tự do trên bầu trời mà mình muốn…

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

back to top