Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn em đã dũng cảm chọn anh

2021-12-14 01:35

Tác giả: tú nguyễn ngọc


blogradio.vn - Em đã từng sống trong vị mặn của nước mắt, em tự nhủ phải kiên cường. Trái tim em đã đau một lần, và dường như nó từ chối mọi cơ hội cho mọi cuộc đánh cược. Nhưng sau mọi thứ đã trở về quỹ đạo, em bỗng nhận ra, trái tim em vẫn luôn mong muốn yêu thêm lần nữa. Có lẽ, sau mọi thứ, nó đã tìm được cho mình một hy vọng, và nó đã chọn anh. Chờ em, anh nhé.

***

Tôi gặp em vào một chiều giữa hạ. Cái nóng oi ả của mùa hạ đã phần nào được cơn mưa rào làm dịu bớt. Và cuộc sống đầy bon chen vội vã của tôi cũng phần nào được em làm cho an yên hơn. 

"Giữa chúng tôi có cái gì đan vào nhau, nhưng tôi chắc chắn đó không phải tình yêu”.

Tôi tỉnh giấc trong một căn phòng xa lạ. Cả cơ thể cảm thấy mệt thừ sau mười mấy tiếng ngồi máy bay và một giấc ngủ chẳng mấy ngon giấc ở một căn phòng khách sạn do công ty sắp xếp. Mọi thứ quá đỗi xa lạ, khiến cho tôi cần nhiều chút thời gian thích nghi .Tôi rời khỏi đất Bắc vào nơi Sài thành xa lạ. Chuyến công tác dự kiến ngốn mất ba tuần.

Công việc như đang chất dồn thành đống, đổ dồn xuống cái thân già cỗi. Nói chứ, tôi vừa mới bước sang tuổi hai lăm, nhưng cuộc sống luôn có cách khiến chúng ta già hơn cái tuổi hiện tại, bằng cách đổ dồn vào chúng ta hàng đống thứ khiến chúng ta đau đầu lẫn đau lòng.

Bãi biển Long Hạ yên mình theo từng cơn gió xô, tôi khép lại tâm tư thả trôi theo từng cơn sóng vỗ. Hôm nay, tôi không có việc, thời gian bỗng chốt kéo dài ra hàng thế kỷ. Con người ta đôi khi lại thèm được bận rộn để khỏa lấp nỗi trống trải đang từng lúc xâm chiếm tâm trí.

Gió vẫn thổi, mang theo mùi vị mặn chát của biển. Đã có một khoảng thời gian, tôi nương mình theo nỗi đau, sợ hãi những trận nhớ nhung bỗng chốc ùa về, tôi tránh né những nơi quen thuộc, tránh né những thứ liên quan đến một người nào đó từng đi qua. Tôi từng nghĩ, có lẽ cả đời cũng chẳng quay về nơi này.

cang-truong-thanh-chung-ta-cang-so-yeu

Tôi không biết nhiều về em. Ít nhất là em không cho phép tôi hiểu quá nhiều về em, đó là một điều tốt. Em có mái tóc dài, xám, như thể em đã đi đâu đó và vướng phải vào đám khói, và có gói ghém nó vào thành một búi, vài sợi tóc con buông lơi, như muốn tìm chút hương của biển. Đôi chân em gầy, nhưng luôn thích chạy tung tăng trên nền cát, em nói, em thích cách cát luồn vào chân em cũng như thích cách tôi phủi đi đống cát dính trên chân em.

Tôi gặp em, như đã nói, chúng tôi gặp nhau vào một buổi chiều trên bãi biển Long Hạ. Chúng tôi như thể hai mảnh hồn tan vỡ tìm lại với nhau như một cách xoa dịu nỗi đau đang âm ỉ trong hai đứa.

Tôi có một mối tình tan vỡ ngay giữa nơi biển xanh cát trắng. Em bị bỏ lại giữa vị mặn của biển và nước mắt.  Như một nhà văn của cuốn sách London field viết “Giữa chúng tôi có cái gì đan vào nhau, nhưng tôi chắc chắn đó không phải tình yêu”.

Em không thường nói nhiều về người đã bỏ em đi, em không thường nói về nỗi đau mà em đã và đang chịu, nhưng cách mà em đứng tần ngần trước biển vào mỗi buổi chiều, cách mà em vô thức quay lại nhìn một ai đó đến khi khuất bóng với nỗi bi thương dâng tràn đáy mắt, tôi biết, em vẫn còn đau.

Nỗi đau như một cái gì đó nhắc chúng ta về một quá khứ chưa chịu an yên, nhắc cho chúng ta về một người vẫn chưa chịu lui về phía sau cánh gà của sàn diễn cuộc đời. Tôi không chắc mình đã yên lòng, nhưng ít nhất cũng chẳng còn mông lung về người cũ nữa. Còn em, tôi nghĩ, em vẫn chưa đủ để buông.

Em hay nhìn tôi. Nhưng là để nhìn về một người khác.

- Anh giống đến vậy sao ?

Em hay nói tôi giống người bỏ em đi. Kể cả cách nói và nghĩ cũng giống nốt. Em gật đầu, bảo giống lắm. Có lẽ vì lẽ đó mà vào một buổi chiều hôm nọ, em lao vào người tôi, giáng những cú đấm vào ngực tôi và âm ỉ khóc.

phai-lam-sao

Tôi và em thường hẹn nhau đi ăn, ngắm biển, và dành hàng giờ để ngồi lặng yên.

- Em chảy máu rồi .

Đôi tay gầy cứ cố chấp phải bóc vỏ con tôm cho bằng được, mặt kệ máu đang tuôn rơi từng hồi. Tôi thấy xót, nhưng em cứ cố chấp nhưng cách em níu giữ quá khứ.

- Em ổn. Em sẽ bóc xong nhanh thôi.

Em lắc đầu, đôi mắt kiên định, quyết sống chết một trận với con tôm trước mắt. Không hiểu sao, tôi thấy đau. Tôi biết, đây là một nỗi đau mới.

Em hay tỏ ra kiên cường, ít nhất là trước mặt tôi. Em chưa bao giờ thôi cười, nhưng nụ cười hiện giờ của em là tôi thấy khó chịu.

Tôi luôn tự nói với bản thân "Giữa chúng tôi có cái gì đan vào nhau, nhưng tôi chắc chắn đó không phải tình yêu”.

Đôi khi em như biển, khó để nắm bắt. Đôi lúc em dịu dàng đế độ tôi đã tưởng mình đang trong một mối quan hệ ngọt ngào 

- Mai anh rảnh không, em sẽ đi chợ, rồi mình cùng nấu cơm.

Đôi lúc em lặng im đến lạnh lùng. Biển lặng sóng.

- Em lạnh không ?

- Không, em ổn. Em lắc đầu. Và biến mất vài hôm sau đó.

Tôi thường hay đi khắp nơi với em, chúng tôi vạnh cho nhau đủ loại kịch bản diễn y như thế. Đôi khi tôi đã thực sự lẫn lộn.

hay-cho-nhau-thoi-gian

Chúng tôi không thường nói về mối quan hệ của hai đứa. Hay nói đúng hơn, chúng tôi không quan tâm lắm. Đối với tôi, em là một liều thuốc an ủi của một quá khứ không mấy tốt đẹp, còn với em, tôi là một minh chứng cho việc em chẳng cần người đó bên cạnh.

Biển về đêm lặng sóng, nhưng gió vẫn cứ thổi từng hồi. Tôi ôm em vào lòng, như một cách thức xoa dịu nỗi đau, của em, và cả của tôi. Em và tôi luôn dành cho nhau nhiều khoảng lặng. Đôi lúc sự im lặng của em làm tôi thấy khó chịu.

Đã bao lần tôi tự nói "Giữa chúng tôi có cái gì đan vào nhau, nhưng tôi chắc chắn đó không phải tình yêu”. Nhưng hình như, chẳng còn nghĩa lý gì nữa.

Ba tuần trôi qua nhanh chóng khiến tôi hơi bần thần. Đêm cuối, em ôm lấy tôi, trên môi thủ thỉ vài câu từ biệt. Đêm cuối, tôi ôm lấy em, thầm hi vọng một cơ hội gặp lại. 

Cuộc sống kéo tôi về bằng những ngày bận rộn nhưng lại chẳng chịu xóa nhòa hình bóng em vào những lúc đêm xuống. Tôi đặt tay lên ngực, nghe con tim thủ thỉ từng hồi, đã chẳng còn gì, ngoài nỗi nhớ. 

Tôi trở lại biển Long Hạ lần nữa như một cách nhớ về em, đến quầy lễ tân đăng ký phòng. Tôi nhận được một món quà từ em, một phong thư nhỏ xinh cùng một dòng địa chỉ. Em chuyển đến Hà Nội rồi.

vi-anh-ma-sau-nay-em-khong-the-yeu-mot-ai-khac-nua_(1)

"Em sợ hãi khi bước vào một mối quan hệ. Em sợ hãi sự bỏ rơi. Em không cho phép bản thân biết quá nhiều về một người, và cũng chẳng cho phép ai biết quá nhiều về em. Và đó là một cách để em né tránh sự tổn thương một lần nữa. Em đã từng sống trong vị mặn của nước mắt, em tự nhủ phải kiên cường. Trái tim em đã đau một lần, và dường như nó từ chối mọi cơ hội cho mọi cuộc đánh cược. 

Nhưng sau mọi thứ đã trở về quỹ đạo, em bỗng nhận ra, trái tim em vẫn luôn mong muốn yêu thêm lần nữa. Có lẽ, sau mọi thứ, nó đã tìm được cho mình một hy vọng, và nó đã chọn anh. Chờ em, anh nhé”.

© tú nguyễn ngọc - blogradio.vn

Xem thêm:  Tháng 12 ấy, tôi thấy nắng về trong gió đông | Radio Tình Yêu

tú nguyễn ngọc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mối tình tuổi 19, 20

Mối tình tuổi 19, 20

Cậu biến tớ từ một cô gái dám đặt tin tưởng cho người khác thành một đứa chẳng dám tin tưởng thêm, từ một đứa hay bám người thành một đứa sợ phiền đến người khác, sợ khi bản thân kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, bao nhiêu dòng tin nhắn chỉ nhận lại một vài chữ và rồi biến mất.

Em và người

Em và người

Em đã nghĩ có lẽ những con người được mặc những bộ sắc phục vô cùng kiêu hãnh và đẹp đẽ kia cứ luôn lạnh lùng và xa cách như vậy sao? Hay đó là một sự bắt buộc vì chúng ta gặp nhau ở bệnh viện, với hai vai trò rất khác nhau, em là bác sĩ cứu chữa cho người còn người là một bệnh nhân. Lúc đó em đã nghĩ vậy, có lẽ là vậy.

Trả

Trả

Trả mây về cho gió Trả gió về cho trờ Trả trời về trong mắt Một thời ta có đôi

Ngày mai của mình

Ngày mai của mình

Trong từng người, có những sợi dây liên kết đặc biệt, những kết nối không ngẫu nhiên mà duyên số đã sắp đặt. Những mối liên kết này, nếu biết bảo vệ và giữ chặt, sẽ giúp ta không đánh mất chính mình.

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Họ giúp chúng ta thấy được rằng, dù có xảy ra bất cứ điều gì, họ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về chúng ta. Chính niềm tin và sự kỳ vọng của bố mẹ đã trở thành động lực mạnh mẽ, khuyến khích chúng ta không ngừng nỗ lực và phát triển bản thân.

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

"Hãy thực hiện điều mình muốn làm, dù chỉ một lần trong đời, cho dù thất bại thì cũng đã sống trọn vẹn. Đừng để muộn màng, cứ trì hoãn để rồi nuối tiếc tại sao ko làm điều mình thích, tại sao lại sống vì người khác. Đừng để bản thân hối tiếc, hãy bước lên dũng cảm thực hiện mơ ước của mình."

Vĩnh biệt cuộc tình

Vĩnh biệt cuộc tình

Anh đã biết rằng yêu là đau Thế nhưng anh thấy nên quên đi Vì mình không hẹn trong tư tưởng Gọi giấc mơ nào với hoài nghi

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Minh Thuỳ có cuộc hôn nhân hợp đồng với Thanh Tùng – người mà cô yêu đơn phương mười năm. Tuy đã sống chung một nhà nhưng mỗi lần chạm mặt nhau, cả hai cũng chỉ chào hỏi như những người xa lạ. Nhưng sống chung lâu ngày mà không phát sinh tình cảm thì quả thực nực cười. Tình cảm của Minh Thuỳ luôn chôn chặt, còn Minh Tùng vì lý do gì đó mà cũng giấu kín tâm tư của chính bản thân mình. Liệu rằng hôn nhân hợp đồng của Thanh Tùng và Minh Thuỳ sẽ đi tới cái kết như thế nào?

Con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất

Con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất

Như những ngày quá nhiều phiền muộn, con chỉ muốn được trở về nhà nhìn ba tưới cây, nhìn mẹ bên mâm cơm ấm nóng sau những mệt nhoài phố thị. Bây giờ, khi lớn rồi, đi nhiều rồi, con mới chợt nhận ra rằng, con đường về nhà mãi là con đường đẹp nhất…

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 1)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 1)

Nàng bỗng nhiên quyết định đi xe máy một mình từ Sài Gòn về Quy Nhơn, mặc dù nhỏ bạn sợ hãi gọi điện ỉ ôi năn nỉ khuyên giải đủ điều, nhưng nàng kiên quyết: "Mày đừng lo, nếu đây là số mệnh tao, thì tao là người lựa chọn."

back to top