Phát thanh xúc cảm của bạn !

Biển, em và lời hứa

2021-05-31 01:25

Tác giả: tú nguyễn ngọc


blogradio.vn - Em sợ hãi khi bước vào một mối quan hệ. Em sợ hãi sự bỏ rơi. Em không cho phép bản thân biết quá nhiều về một người và cũng chẳng cho phép ai biết quá nhiều về em. Và đó là một cách để em né tránh sự tổn thương một lần nữa.

***

Tôi gặp em vào một chiều giữa hạ. Cái nóng oi ả của mùa hạ đã phần nào được cơn mưa rào làm dịu bớt. Và cuộc sống đầy bon chen vội vã của tôi cũng phần nào được em làm cho an yên hơn.

Tôi tỉnh giấc trong một căn phòng xa lạ. Cả cơ thể cảm thấy mệt nhừ sau mười mấy tiếng ngồi máy bay và một giấc ngủ chẳng mấy ngon giấc ở một căn phòng khách sạn do công ty sắp xếp. Mọi thứ quá đỗi xa lạ, khiến cho tôi cần nhiều chút thời gian thích nghi. Tôi rời khỏi đất Bắc vào Sài Gòn xa lạ. Chuyến công tác dự kiến ngốn mất ba tuần.

Công việc như đang chất dồn thành đống, đổ dồn xuống cái thân già cỗi. Nói chứ, tôi vừa mới bước sang tuổi hai lăm nhưng cuộc sống luôn có cách khiến chúng ta già hơn cái tuổi hiện tại, bằng cách đổ dồn vào chúng ta hàng đống thứ khiến chúng ta đau đầu lẫn đau lòng.

Bãi biển Long Hạ yên mình theo từng cơn gió xô, tôi khép lại tâm tư thả trôi theo từng cơn sóng vỗ. Hôm nay, tôi không có việc, thời gian bỗng chốc kéo dài ra hàng thế kỷ. Con người ta đôi khi lại thèm được bận rộn để khỏa lấp nỗi trống trải đang từng lúc xâm chiếm tâm trí.

Gió vẫn thổi, mang theo mùi vị mặn chát của biển. Đã có một khoảng thời gian, tôi nương mình theo nỗi đau, sợ hãi những trận nhớ nhung bỗng chốc ùa về. Tôi tránh né những nơi quen thuộc, tránh né những thứ liên quan đến một người nào đó từng đi qua. Tôi từng nghĩ, có lẽ cả đời cũng chẳng quay về nơi này.

em

Tôi không biết nhiều về em. Ít nhất là em không cho phép tôi hiểu quá nhiều về em, đó là một điều tốt. Em có mái tóc dài, xám, như thể em đã đi đâu đó và vướng phải vào đám khói và có gói ghém nó vào thành một búi, vài sợi tóc con buông lơi, như muốn tìm chút hương của biển. 

Đôi chân em gầy nhưng luôn thích chạy tung tăng trên nền cát. Em nói em thích cách cát luồn vào chân em cũng như thích cách tôi phủi đi đống cát dính trên chân em.

Tôi gặp em, như đã nói, chúng tôi gặp nhau vào một buổi chiều trên bãi biển Long Hạ. Chúng tôi như thể hai mảnh hồn tan vỡ tìm lại với nhau như một cách xoa dịu nỗi đau đang âm ỉ trong hai đứa.

Tôi có một mối tình tan vỡ ngay giữa nơi biển xanh cát trắng. Em bị bỏ lại giữa vị mặn của biển và nước mắt. Như một nhà văn của cuốn sách "London field" viết "Giữa chúng tôi có cái gì đan vào nhau, nhưng tôi chắc chắn đó không phải tình yêu".

Em không thường nói nhiều về người đã bỏ em đi, em không thường nói về nỗi đau mà em đã và đang chịu nhưng cách mà em đứng tần ngần trước biển vào mỗi buổi chiều, cách mà em vô thức quay lại nhìn một ai đó đến khi khuất bóng với nỗi bi thương dâng tràn đáy mắt,. Tôi biết, em vẫn còn đau.

Nỗi đau như một cái gì đó nhắc chúng ta về một quá khứ chưa chịu an yên, nhắc cho chúng ta về một người vẫn chưa chịu lui về phía sau cánh gà của sàn diễn cuộc đời. Tôi không chắc mình đã yên lòng, nhưng ít nhất cũng chẳng còn mong lung về người cũ nữa. Còn em, tôi nghĩ, em vẫn chưa đủ để buông. Em hay nhìn tôi. Nhưng là để nhìn về một người khác.

“Anh giống đến vậy sao?”.

nang_-_am

Em hay nói tôi giống người bỏ em đi. Kể cả cách nói và nghĩ cũng giống nốt. Em gật đầu, bảo giống lắm. Có lẽ vì lẽ đó mà vào một buổi chiều hôm nọ, em lao vào người tôi, giáng những cú đấm vào ngực tôi và âm ỉ khóc.

Tôi và em thường hẹn nhau đi ăn, ngắm biển và dành hàng giờ để ngồi lặng yên.

“Em chảy máu rồi”.

Đôi tay gầy cứ cố chấp phải bóc vỏ con tôm cho bằng được, mặc kệ máu. Tôi thấy xót, nhưng em cứ cố chấp nhưng cách em níu giữ quá khứ.

“Em ổn. Em sẽ bóc xong nhanh thôi”.

Em lắc đầu, đôi mắt kiên định, quyết sống chết một trận với con tôm trước mắt. Không hiểu sao, tôi thấy đau. Tôi biết, đây là một nỗi đau mới.

Em hay tỏ ra kiên cường, ít nhất là trước mặt tôi. Em chưa bao giờ thôi cười, nhưng nụ cười hiện giờ của em là tôi thấy khó chịu. Tôi luôn tự nói với bản thân "Giữa chúng tôi có cái gì đan vào nhau, nhưng tôi chắc chắn đó không phải tình yêu"

Đôi khi em như biển, khó để nắm bắt. Đôi lúc em dịu dàng đế độ tôi đã tưởng mình đang trong một mối quan hệ ngọt ngào.

“Mai anh rảnh không, em sẽ đi chợ, rồi mình cùng nấu cơm”.

Đôi lúc em lặng im đến lạnh lùng. Biển lặng sóng.

“Em lạnh không?”.

“Không, em ổn”.

Em lắc đầu. Và biến mất vài hôm sau đó.

nang_-_am_-_1

Tôi thường hay đi khắp nơi với em, chúng tôi đưa ra cho nhau đủ loại kịch bản diễn y như thế. Đôi khi tôi đã thực sự lẫn lộn.

Chúng tôi không thường nói về mối quan hệ của hai đứa. Hay nói đúng hơn, chúng tôi không quan tâm lắm. Đối với tôi, em là một liều thuốc an ủi của một quá khứ không mấy tốt đẹp, còn với em, tôi là một minh chứng cho việc em chẳng cần người đó bên cạnh.

Biển về đêm lặng sóng, nhưng gió vẫn cứ thổi từng hồi. Tôi ôm em vào lòng, như một cách thức xoa dịu nỗi đau, của em và cả của tôi.

Em và tôi luôn dành cho nhau nhiều khoảng lặng. Đôi lúc sự im lặng của em làm tôi thấy khó chịu. Đã bao lần tôi tự nói "Giữa chúng tôi có cái gì đan vào nhau, nhưng tôi chắc chắn đó không phải tình yêu". Nhưng hình như, chẳng còn nghĩa lý gì nữa.

Ba tuần trôi qua nhanh chóng khiến tôi hơi bần thần. Đêm cuối, em ôm lấy tôi, trên môi thủ thỉ vài câu từ biệt. Đêm cuối, tôi ôm lấy em, thầm hi vọng một cơ hội gặp lại. Cuộc sống kéo tôi về bằng những ngày bận rộn nhưng lại chẳng chịu xóa nhòa hình bóng em vào những lúc đêm xuống. Tôi đặt tay lên ngực, nghe con tim thủ thỉ từng hồi, đã chẳng còn gì, ngoài nỗi nhớ.

bien-7

Tôi trở lại biển Long hạ lần nữa như một cách nhớ về em, đến quầy lễ tân đăng ký phòng. Tôi nhận được một món quà từ em, một phong thư nhỏ xinh cùng một dòng địa chỉ. Em chuyển đến Hà Nội rồi. "Em sợ hãi khi bước vào một mối quan hệ. Em sợ hãi sự bỏ rơi. Em không cho phép bản thân biết quá nhiều về một người và cũng chẳng cho phép ai biết quá nhiều về em. Và đó là một cách để em né tránh sự tổn thương một lần nữa. Em đã từng sống trong vị mặn của nước mắt, em tự nhủ phải kiên cường. Trái tim em đã đau một lần và dường như nó từ chối mọi cơ hội cho mọi cuộc đánh cược. Nhưng sau mọi thứ đã trở về quỹ đạo, em bỗng nhận ra, trái tim em vẫn luôn mong muốn yêu thêm lần nữa. Có lẽ, sau mọi thứ, nó đã tìm được cho mình một hy vọng và nó đã chọn anh. Chờ em, anh nhé”. Tôi biết mọi thứ chỉ mới bắt đầu nhưng tôi tin tôi sẽ đủ kiên nhẫn để chờ em và đủ kiên nhẫn cho cả chính mình để yêu em sau tất cả những tổn thương mà cả hai chúng tôi cùng đi qua.

© tú nguyễn ngọc - blogradio.vn

Xem thêm:

tú nguyễn ngọc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy cứ trân trọng những ký ức chúng ta thật lòng thích một người

Hãy cứ trân trọng những ký ức chúng ta thật lòng thích một người

Chắc hẳn ai cũng từng một lần thích một ai đó, dù bị ba mẹ hết lòng ngăn cản nhưng những cảm xúc của khi đó lại chính là sự thanh thuần nhất mà ta từng có khi còn đang thanh xuân. Hãy trân trọng những kí ức ấy như thể đó là báu vật của tuổi trẻ, để khi đi qua thanh xuân vẫn có cái để nhớ về.

Và cứ thế, ta tìm thấy nhau

Và cứ thế, ta tìm thấy nhau

Cám ơn cuộc đời thật nhiều vì cuối cùng thì ngày đó cũng đã đến, ngày em tìm được người đồng hành của cuộc đời em. Chúng ta hãy cùng cố gắng để vun đắp và phát triển tình yêu này để có kết quả cuối cùng thật ngọt ngào và viên mãn, anh nhé.

Thay đổi tư duy để trưởng thành

Thay đổi tư duy để trưởng thành

Nó nhận ra rằng cuộc sống và tuổi thanh xuân còn rất dài, không thể để thời gian cướp mất đi sự tự do bay nhảy của nó. Nó cần được thỏa sức sống hết mình, nó cần phải cảm nhận được hương vị cuộc sống chứ không chỉ là tồn tại và lựa chọn giữa bước tiếp hay dừng lại.

Đẳng cấp của một người thể hiện qua cách nói chuyện?

Đẳng cấp của một người thể hiện qua cách nói chuyện?

Mỗi người có một thế mạnh riêng về giao tiếp và cách giao tiếp cũng phần nào thể hiện con người họ. Và, giao tiếp tốt hay không không chỉ dựa vào bẩm sinh mà còn phụ thuộc vào những trải nghiệm của họ. Tựu trung lại, muốn giao tiếp tốt, cần có 3 đặc điểm này.

Gia đình luôn là nơi để con tìm thấy hy vọng trong cuộc sống này

Gia đình luôn là nơi để con tìm thấy hy vọng trong cuộc sống này

Vì để bố mẹ yên tâm về bản thân mình mà tôi đã nhắm mắt nói dối trắng trợn, nhưng thật ra trong thâm tâm mình tôi rất muốn về nhà và nói với bố mẹ là con chẳng ổn chút nào hết

Làm việc có kế hoạch

Làm việc có kế hoạch

Công việc rất nhiều, thầy ghi vào bảng cho dễ nhìn thấy, dễ thực hiện. Thế mà hiệu quả lại rất tốt. Anh thấy hay nên làm theo. Nhờ có kế hoạch làm việc phù hợp, anh dễ dàng xác định được mục tiêu cần đạt tới.

Rồi có một ngày chạm phải mong manh

Rồi có một ngày chạm phải mong manh

Biết có ngày chạm phải mong manh Mùa thu thả vào trong gió Người đi, xin đừng làm cỏ Tím vương như thuở dại khờ.

Bởi vì anh, em phải thay đổi thôi

Bởi vì anh, em phải thay đổi thôi

Bên cửa sửa em dang tay hứng đợi Bởi vì anh, em phải thay đổi thôi.

Chỉ còn lại tình yêu

Chỉ còn lại tình yêu

Nghe xong cú điện thoại, tôi chạy ngay đến với em, không hề nghĩ được ngoài việc đến với em. Tôi đã để lạc mất em một lần và bây giờ thì không thể để lạc nữa, không thể lặng câm như bài thơ ngày nào của tôi được, không thể.

Nếu là định mệnh an bài hãy cho nhau cơ hội

Nếu là định mệnh an bài hãy cho nhau cơ hội

Thời tiết Đà Lạt càng về đêm càng se lạnh, anh ôm cô từ phía sau, nắm lấy tay cô kéo cô đi về phía trước, bóng của 2 người đổ trên đường dưới ánh chiều tà, trong mắt anh là hình bóng cô, trong mắt cô là hạnh phúc. Cô và anh có một đám cưới hạnh phúc và đang tận hưởng tuần trăng mật cùng nhau. Trên thế giới 7 tỷ người này có thể gặp được đúng người là điều vô cùng may mắn, còn cô có lẽ đã tích góp tất cả may mắn mới có thể yêu anh một lần nữa.

back to top