Cảm ơn anh đã cùng em ngược xuôi những ngày gió của năm đó
2021-05-17 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - “Chuyện đã qua rất lâu rồi, trước nay em chưa từng dám nhắc lại, nhưng hiện tại thì khác rồi, tự nhiên vào một ngày nắng khô gió rát như thế này em lại nhớ đến những ngày nắng gắt anh đèo em trên con xe đạp đưa em về nhà. Em muốn ngồi viết lại câu chuyện của chúng ta, viết về một khoảng thời gian tươi đẹp ngắn ngủi có anh, có em, có chúng ta. Dẫu có bỏ lỡ nhau em cũng cảm ơn anh đã cùng em ngược xuôi những ngày gió của năm đó. Năm đó chia tay em không nói được câu nào ngoại trừ “Chúng ta dừng lại đi được không?”. Vậy thì hôm nay em muốn nói “Hạnh phúc và sống tốt anh nhé anh”.
***
Nhật ký ngày 5 tháng 9 năm 2021,
Tôi năm nay 19, đã trải qua hai lần mãnh mãnh liệt.
Mối tình đầu của tôi chớm nở từ hồi tôi còn học trung học. Tôi của năm đó vừa vô tư vừa ngô nghê, lại chưa từng vướng bận. Tôi yêu một chàng trai cùng tuổi, cậu ấy đẹp, rất đẹp, giỏi thể thao và còn khá hoạt bát.
Ngày đó yêu nhau thoải mái biết bao nhiêu, chỉ cần mỗi ngày lên lớp gặp nhau, cùng nhau vui đùa là đủ, không phải bận tâm những vấn đề khác. Cứ thế, chúng tôi ở bên nhau gần 2 năm, tình cảm cũng dần nhạt, có lẽ vì tôi là tình đầu của cậu ấy nên cậu ấy chưa có kinh nghiệm nào. Đôi khi tôi cảm giác chúng tôi giống như hai người bạn thân hơn là tình nhân của nhau. Cứ ngỡ, tình yêu của chúng tôi sẽ thắng nổi thời gian nhưng thực chất mà nói tình yêu của chúng tôi không phải thua bởi thời gian, mà là thua bởi cuộc sống buộc chúng tôi phải trưởng thành. Chúng tôi cứ như thế, chỉ lo hoàn thiện bản thân mà bỏ lại đối phương.
Tôi vốn bản tính nhạy cảm, lại mang tâm tư khó hiểu, dần rồi suy nghĩ của tôi cũng thay đổi và điều đáng buồn là quan điểm của tôi cũng thay đổi khác xa một trời một vực với đối phương. Cậu ấy cũng dần mệt mỏi và không còn bắt kịp nhịp điệu của tôi nữa. Vậy là chúng tôi bắt đầu chán nhau.
Cậu ấy của ngày đó vẫn còn là một đứa trẻ chưa lớn, cả tư duy và suy nghĩ cũng chưa. Còn tôi thì khác, nói nôm na thì chắc là tôi già trước tuổi đi. Người ta thường nói “Suy nghĩ của con gái lớn hơn gấp 6 lần so với suy nghĩ của một đứa con trai bằng tuổi”. Có lẽ chính là như vậy.
Vậy là, chúng tôi cũng như những cặp yêu nhau khác, lúc mới thì “mật ngọt chết ruồi”, chán nhau rồi bắt đầu sinh ra tật xấu. Tôi không biết con trai xung quanh các bạn thế nào nhưng người con trai ấy của tôi khi cảm thấy chúng tôi nhạt dần thì cậu ấy cũng mặc kệ tôi luôn. Cậu ấy nghĩ rằng lúc còn tán tỉnh tôi cậu ấy mới phải làm hài lòng tôi, còn quen nhau rồi không cần phải để ý cầu kỳ câu nệ nữa.
Và rồi, cậu ấy bắt đầu nối tiếp hết vấn đề này đến vấn đề khác, đỉnh điểm của chuyện này là cậu ấy bí mật đi chơi xa cùng người khác. Nhưng mãi cho đến mấy tháng sau khi chia tay tôi mới biết chuyện này và người nói cho tôi biết cũng là cậu ấy luôn. Còn chia tay như thế nào và vì lý do gì thì tôi xin phép không tiết lộ.
Tôi tự tay khép lại mối tình xấp xỉ 2 năm, ngọt có, đắng có, cả chua chát cũng có. Có người hỏi tôi, có tiếc không, dĩ nhiên câu trả lời của tôi là không. Trước đó khi quyết định dừng lại tôi còn cảm thấy có lỗi với cậu ấy, tuy nhiên sau khi nghe câu chuyện cậu ấy có người thứ ba tôi đã sớm không còn cảm giác tội lỗi ấy nữa.
Điều tôi thật sự tiếc chính là giá như lúc đó cả hai chững chạc hơn thì có lẽ đã giữ được nhau rồi. Nhưng trên đời này làm gì có giá như. Song, tôi lại nghĩ đó chỉ mới là khởi đầu của cuộc đời tôi mà thôi, người không thể dù có cố gắng như thế nào kết quả cũng sẽ là không thể.
Cũng có người hỏi tôi có điều gì làm tôi đến bây giờ vẫn ghét cậu ấy không. Thật ra thì cũng có, chính là đã cùng nhau trải qua bao nhiêu ngược xuôi chiều gió, lại cuối cùng cơn gió lớn nhất lại chẳng cùng tôi vượt qua. Song, tự nhiên tôi lại cảm thấy may mắn, cũng cảm thấy biết ơn cậu ấy. Bởi nhờ vậy tôi biết được mình đúng hay sai và nên làm gì với mối quan hệ này, để tôi khỏi phải đau khổ về sau này.
“Chuyện đã qua rất lâu rồi, trước nay em chưa từng dám nhắc lại, nhưng hiện tại thì khác rồi, tự nhiên vào một ngày nắng khô gió rát như thế này em lại nhớ đến những ngày nắng gắt anh đèo em trên con xe đạp đưa em về nhà. Em muốn ngồi viết lại câu chuyện của chúng ta, viết về một khoảng thời gian tươi đẹp ngắn ngủi có anh, có em, có chúng ta. Dẫu có bỏ lỡ nhau em cũng cảm ơn anh đã cùng em ngược xuôi những ngày gió của năm đó. Năm đó chia tay em không nói được câu nào ngoại trừ “Chúng ta dừng lại đi được không?”. Vậy thì hôm nay em muốn nói “Hạnh phúc và sống tốt anh nhé anh”.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Lời hứa tuổi thanh xuân l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Về để thấy tết (Phần 2)
Phải chăng, chuyến này về, suy nghĩ nó đã chín chắn? Nó đã thôi hoài nghi về những người xung quanh nó, xoay quanh ba và cả gia đình của nó. Hay chính sự xô đẩy của xã hội khiến nó trân trọng về tình cảm gia đình của mình hơn?

Tuổi lênh đênh
Con gái ở tuổi đó như con thuyền lênh đênh trên biển khơi vậy, chính nó sẽ tự định hướng cho mình sẽ đi đâu, sẽ trôi vào bến bờ nào. Mà nhiều lúc nó cứ ương bướng tự nghĩ tự quyết chứ chẳng thèm nói cho ba mẹ biết, hay nghe theo ý kiến của ba mẹ của người lớn bao giờ.

Về để thấy tết (Phần 1)
Lúc đó, nhà vẫn là nhà, nhà có Liên, có ba và em trai của nó. Giờ với nó, cái đó không được gọi là nhà. Có thể nó vẫn sẽ về, nhưng về chỉ để nấu cho má bữa cơm, rồi lại đi. Đối với Liên, còn má mới còn gia đình, còn nhà để nó quay trở về. Còn lại, không đáng.

Số cuối ngày sinh Âm lịch tiết lộ sự giàu có, ai sở hữu cả đời gặp may mắn
Mỗi số trong ngày sinh không chỉ là một ký hiệu, mà còn là một biểu tượng của năng lượng vũ trụ, ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời mỗi người.

Ai nói là tôi không thích cậu?
Cũng không hiểu từ khi nào, tôi bắt đầu vô thức tìm kiếm bóng hình cậu ở bất cứ đâu. Tôi tự hỏi, có phải vì tần suất cậu xuất hiện trước mặt tôi quá nhiều, hay vì một cảm xúc lạ lẫm đang dần nảy mầm mà tôi không thể diễn tả?

Bạn có nhìn thấy mình ở những năm tháng sau này
Tôi đã từng suy nghĩ rất nhiều, tưởng tượng bản thân mình của những năm về sau sẽ như thế nào, nếu vẫn duy trì nếp sống như hiện tại, có lẽ thời gian mà tâm hồn tôi héo mòn, kiệt quệ cũng sẽ không còn xa nữa.

Tuổi thơ chung lối, thanh xuân ngược hướng
Tớ không nhớ rõ mình thích anh từ bao giờ. Có thể là từ một lần anh bất ngờ đưa tay ra kéo tớ chạy dưới cơn mưa đầu hạ. Có thể là từ một lần anh lặng lẽ nhường phần quà của mình cho tớ khi tớ khóc vì bị thua trò chơi. Hoặc có thể… tớ đã thích anh từ lâu lắm rồi, chỉ là đến một ngày, tớ mới chịu thừa nhận điều đó với chính mình.

Cậu còn ở Hà Nội chứ?
Khi gió mùa đông bắc về, tôi càng cảm nhận rõ nét sự thiếu vắng của Cậu—như một nhịp điệu không còn vang lên trong bản hòa ca của cuộc sống. Hà Nội, với tất cả vẻ đẹp và nỗi nhớ, đã trở thành một phần tâm hồn tôi, nơi mà mỗi con phố, mỗi tiếng cười đều gợi nhắc về Cậu. Liệu rằng, trong những sớm mai se lạnh hay chiều hoàng hôn rực rỡ, Cậu có còn ở đây, lắng nghe những tâm tư của tôi giữa lòng thành phố này?

Những bài học sâu sắc đến từ gia đình
5 năm trôi qua, thời gian không dài cũng không ngắn nhưng đủ để tạo những bước ngoặt trong cuộc đời mỗi người. Chúng ta không chỉ có một gia đình chung mà ai cũng sẽ có, một gia đình riêng, một cuộc sống riêng.

Thế nào là tình yêu?
Tình yêu là cái gì vậy nhỉ Nghe đồn tình yêu tựa cơn ác mộng Em sợ ác mộng nên cũng chẳng muốn yêu Nhưng khi gặp anh thì sao lại khác Cơn ác mộng bỗng hoá giấc mơ xanh